Follow along with the video below to see how to install our site as a web app on your home screen.
Note: This feature may not be available in some browsers.

bài này phải ko?^
^ Tranh luận không lại lại đi công kích cá nhân người khác
Btw có ông nào biết đoạn nhạc Hoa lúc con bé nv chính mới đến khu nhà Young không nhỉ ?
Mình nghe rất quen, kiểu nhạc Hoa kinh điển ấy, mà không nhớ tên bài là gì.
Bài này có trong album ost phim mà nên mình nghe rồi

Thank you !!!!bài này phải ko?
? Tác giả truyện này là thành viên danh gia vọng tộc Singapore xịn, cho nên quý tộc Singapore tiêu tiền thế nào thì ông đấy phải biết hơn dân đen chúng ta rồi. Phim không thể phản ánh hết được cuộc sống của đám siêu giàu, nhưng sure là nó không phải kiểu tôm hùm. Nhà Pek Lin giàu xổi chả có nguyên con tôm hùm đấy. Nhà Young là quý tộc gốc Hoa xịn, lại là tiệc ngắm hoa Quỳnh, một kiểu dạ tiệc thời phong kiến Trung Hoa thì nó phải nấu món truyền thống TQ chứ chả nhẽ chơi đồ Pháp. Mà đồ Tàu kiểu yến tiệc vua chúa thì tiền nó cũng vô hạn, quan Tây ăn tiệc Mãn Thanh đời Từ Hi còn choáng kia kìa. Biệt thự nhà Young trông tối vì là nhà cổ, chưng toàn đồ cổ từ đời nảo đời nao, bán một món đi chắc mua được cả cái biệt thự nhà em Pek Lin.Đọc bài này, bạn ấy giải thích rõ nèCó ai giải thích giùm mình lúc Rachel và Eleanor đánh mạc chược không, vì sao Rachel lại bỏ bài lớn và ý nghĩa của đoạn ấy là sao vậy?
https://www.facebook.com/thinhjoey6...l7u5qmC0y-YyRK6aP862MQuEKgZPhtVJGX&__tn__=K-RSPOILER – Đoạn sau đây tiết lộ trước nội dung phim
Tầng lớp nghĩa sâu xa nhất của bộ phim có lẽ nằm trong cảnh đối đầu giữa Mẹ chồng Eleanor Young (Dương Tử Quỳnh) với Nàng dâu Rachel (Constance Wu) qua ván bài Mạt Chược (Mahjong). Một cảnh được dàn dựng rất hay, nhưng không phải ai cũng thông thạo với luật Mạt Chược để có thể hiểu trọn vẹn ý nghĩa của nó – kể cả bản thân mình. Rất may là trang blog Angry Asian Man đã lý giải rất cụ thể cảnh đối đầu trên, và xin phép lược dịch lại cho mọi người hiểu thêm tầng ý nghĩa mà đạo diễn Jon M. Chu muốn gửi gắm.
Cảnh chơi Mạt Chược trong phim được đặt bối cảnh tại một sòng bài dành cho người trung lưu thuê theo giờ. Nó rõ ràng là bớt “xã hội đen” hơn những sòng bài mà chúng ta thường mường tượng trong phim như kiểu nằm trong hầm tối và không khí đặc mùi khói thuốc... nhưng còn xa mới là một nơi quý bà Eleanor sẽ đặt chân tới. Lý do duy nhất mà người đàn bà quyền quý này chịu tới đây là vì bạn gái của con trai mình đã hẹn trước.
Khi Eleanor tới, Rachel đã ngồi sẵn ở cửa “Tây” và chỉ còn duy nhất một chỗ trống cho Eleanor: đối diện cô – tức cửa “Đông” và là nhà cái. Chẳng phải đây là một hình ảnh đầy tính ẩn dụ: Eleanor đại diện cho phương Đông và là kẻ nắm quyền kiểm soát. Đối diện bà là Rachel Chu, nàng giáo sư kinh tế học lớn lên tại Mỹ, tức phương “Tây”.
Luật chơi Mạt Chược về căn bản là bốc và nhả quân nhằm biến bộ bài 13 quân của mình thành bốn cặp ba hoặc sảnh, cộng thêm “mắt” (tức một cặp đôi). Để chiến thắng cần tổng cộng 14 quân và chiến thắng sẽ được xác nhận sau khi bốc quân thứ 14 và là cuối cùng. Thường thì bạn phải đợi tới khi có ít nhất ba điểm trong tay, do vậy người chơi có thể chờ để “hoàn chỉnh” bộ bài và cố gắng để nâng cấp. Mục tiêu của họ là cố nâng số điểm lên tối đa có thể hoặc chấm dứt cuộc chơi trước khi một người chơi khác giành chiến thắng.
Khi Rachel hỏi Eleanor rằng tại sao bà ngay từ đầu đã không thích cô, Eleanor giải thích rằng có sự khác biệt giữa người châu Á với người Mỹ gốc châu Á. Như trường hợp của Rachel: cô có một gương mặt Á Đông nhưng tâm hồn và cách sống lại như một người Mỹ. Eleanor sử dụng một cụm từ của dân Phúc Kiến là “Kaki lang” (Người chung một nòi) và mỉa mai Rachel rằng cô – cũng như những người Mỹ gốc Á khác – không phải “Kaki lang” với bà.
Lúc này, nhóm bài mà Eleanor đang cố hình thành trong tay bà là những quân bài cùng chất – một phép ẩn dụ cho một đại gia đình được cấu thành từ những “Kaki lang”. Những quân bài mà bà gạt ra bao gồm các quân hình trúc (Tam, Lục, Cửu) và các quân gió Đông – Tây. Những quân bài trúc bị gạt gợi liên tưởng tới một cụm từ của người Quảng Đông “Jook sing” tức “Trúc rỗng”. Đây là từ để chỉ những người châu Á đã bị “Âu hóa” quá mức, tương đương với cách ví von “Quả chuối” (Bên ngoài vàng nhưng ruột thì trắng) mà cô bạn “Ellen châu Á” Peik-Lin đã nói ở đầu phim. Các quân “Trúc rỗng” này bị đặt cạnh gió Đông và gió Tây, lửng lơ không thuộc hẳn về bên nào, như cách bà Eleanor nghĩ về Rachel.
Lúc này, Rachel vừa rút bài vừa hé lộ với Eleanor một cú sốc: Nick đã cầu hôn với cô và sẵn sàng rời bỏ toàn bộ gia đình, cơ nghiệp chờ sẵn... để ở bên cô. Quân mà Rachel bốc được là quân quan trọng nhất ván bài: Bát sách. Trong văn hóa Trung Quốc, số “8” (Bát) mang ý nghĩa biểu tượng vô cùng lớn lao và vì nó cùng vần với từ “Phát” nên được xem như một dấu hiệu cho sự giàu có, thịnh vượng và hạnh phúc. Đó là lý do tại sao rất nhiều biển số xe, số điện thoại hay cả số nhà tại Trung Quốc (Việt Nam cũng ảnh hưởng điều này) được mang số 8.
Trong Mạt Chược, số 8 không mang ý nghĩa đặc biệt đến thế nhưng trong ván bài cụ thể này, đó là quân duy nhất Rachel còn thiếu để hoàn thành bộ bài chiến thắng gồm toàn quân Sách và Pháo. Nhưng dựa trên kinh nghiệm và quan sát (nên nhớ cô ấy là một giáo sư về Lý thuyết trò chơi), cô hiểu một điều: Đó cũng chính là quân bà Eleanor cần để chiến thắng!
Đây chính là lúc Rachel nói với Eleanor rằng cô đã từ chối Nick và khiến bà không thể tin nổi: “Chỉ có một kẻ khờ mới vứt đi cỗ bài chiến thắng”. Nhưng rồi Rachel đã giải thích lý do của mình: Eleanor đã tạo ra một tình huống bất khả chiến thắng cho tất cả bằng cách ngăn cấm Nick đến với cô. Nếu Nick chọn Rachel, anh sẽ mất đi người mẹ và gia đình. Nếu Nick chọn gia đình, anh sẽ vĩnh viễn hận mẹ mình vì đã tước bỏ đi tình yêu của anh.
Vậy nên cô gái thông minh đã định đoạt thay anh bằng cách nói không. Nhưng cô không muốn sự hy sinh của mình là thầm lặng và muốn Eleanor hiểu người con gái ngồi trước mặt mình đã phải đánh đổi những gì. Cô nói với Eleanor rằng mình biết một ngày nào đó, Nick sẽ tìm được một người con gái được gia đình chấp thuận – như bao đời trước của gia tộc họ Young. Và dù điều đó làm trái tim cô tan vỡ, cô vẫn sẽ chấp nhận hy sinh bởi cô yêu anh đủ để chịu tổn thương và giúp anh giữ được thứ quan trọng nhất trong văn hóa Á Đông: Gia đình.
Đó cũng là lúc Rachel nhả ra quân Bát sách và biết chắc rằng Eleanor sẽ nhặt nó lên để hoàn thành cỗ bài chiến thắng. Cô nói với Eleanor rằng khi Nick tìm được ý trung nhân trong tương lai, ấy là nhờ “một đứa con gái nghèo khó được nuôi dạy bởi người mẹ nhập cư đơn thân”.
Hành động cuối cùng của Rachel là hé lộ cỗ bài trong tay cho cả bàn chơi để mọi người hiểu rằng: cô đã có thể thắng với quân Bát sách nhưng quyết định “nhường” lại nó cho Eleanor. Quân Bát sách ở đây là hình ảnh ẩn dụ cho “thái tử” Nick.
Thông qua một ván bài, Rachel đã “dạy” cho bà Eleanor ba bài học. Đầu tiên là việc cô yêu Nick đủ nhiều để đặt tương lai của anh lên trước bản thân. Hai là cô hiểu rằng gia đình luôn phải đặt lên trước. Đây là điều mà Eleanor tin rằng thứ “trúc rỗng” lớn lên ở New York sẽ chẳng đời nào hiểu được. Và cuối cùng là chứng tỏ cho Eleanor thấy rằng mình là một người phụ nữ mạnh mẽ, dũng cảm, thông minh và giàu đức hy sinh ... giống như chính Eleanor.
Thay vì là đứa con gái “không bao giờ là đủ” với Nick như cách Eleanor mỉa mai, ván Mạt chược đã cho người mẹ thấy rằng cô chính xác là người mà con trai bà cần.
Một cảnh phim mà bạn cũng phần nào hiểu được nếu không nắm được luật Mạt chược, nhưng sẽ thú vị gấp bội phần nếu bạn hiểu được những tầng lớp được đạo diễn Chu cài cắm. Để cảnh phim chân thực nhất có thể, ông đã nhờ một cao thủ chơi Mạt chược hỗ trợ dần dựng.
Từ năm 1927, nhà nghiên cứu Trung Quốc Hu Shi đã ví von Mạt chược là món chơi “giết thời gian quốc dân” của Trung Quốc, tương tự như bóng rổ ở Mỹ hay cricket ở Anh. Người ta ước tính rằng có cả triệu ván Mạt chược được chơi mỗi ngày ở Trung Quốc và tương đương 4 triệu giờ bị lãng phí hàng ngày.
Nhưng với nhiều người Trung Quốc, thời gian đó không hề bị lãng phí. Như Mao Trạch Đông từng khẳng định rằng “không nên đánh giá thấp Mạt chược, bởi nếu bạn biết cách chơi, bạn sẽ hiểu rõ hơn về mối quan hệ giữa Cơ hội và Sự cần thiết. Ẩn bên trong Mạt chược là cả một Triết lý”.
#CrazyRichAsians #Thinhjoeywrites
Nguồn tham khảo: http://blog.angryasianman.com/2018/...Cg-byO_S52k6hGy3dfjp5PHctAUc8zdTMiTfMre7uJW90
Ra rồi...Đọc bài này, bạn ấy giải thích rõ nè
https://www.facebook.com/thinhjoey611/posts/2123625104315474?__xts__[0]=68.ARAQSrv7P88rKUO1GEtCrjjqMOFe1k-oDADlXOr7JP0O54goDVm6wJdZQ1fVp7LzGSdy_HK7PTGDnqDNNgXqRhIY2pzeVYU3Q6sTS3DZ3qYZQkQnN5pItwNO_lqv5m4ah9_mG9bQK6v7QCabR1wten2qi6SBDIVwy3eMt6XT_HAJtbl7u5qmC0y-YyRK6aP862MQuEKgZPhtVJGX&__tn__=K-R

Mấy đoạn nặn bánh ngắm hoa các kiểu là do phim chế ra thì phải. Trong sách nhà Young nó theo phong cách quý tộc British chứ không phải tàu nên rất ít văn hóa tàu.Lại có bác dạy nhà giàu tiêu tiền à? Tác giả truyện này là thành viên danh gia vọng tộc Singapore xịn, cho nên quý tộc Singapore tiêu tiền thế nào thì ông đấy phải biết hơn dân đen chúng ta rồi. Phim không thể phản ánh hết được cuộc sống của đám siêu giàu, nhưng sure là nó không phải kiểu tôm hùm. Nhà Pek Lin giàu xổi chả có nguyên con tôm hùm đấy. Nhà Young là quý tộc gốc Hoa xịn, lại là tiệc ngắm hoa Quỳnh, một kiểu dạ tiệc thời phong kiến Trung Hoa thì nó phải nấu món truyền thống TQ chứ chả nhẽ chơi đồ Pháp. Mà đồ Tàu kiểu yến tiệc vua chúa thì tiền nó cũng vô hạn, quan Tây ăn tiệc Mãn Thanh đời Từ Hi còn choáng kia kìa. Biệt thự nhà Young trông tối vì là nhà cổ, chưng toàn đồ cổ từ đời nảo đời nao, bán một món đi chắc mua được cả cái biệt thự nhà em Pek Lin.

Giờ làm phần 2 chắc có tình tiết anh chồng muốn quay lại, chị gái chơi câu "tau thiếu lòl tiền, căn bản m loser thôi" rồi quay đít đi với anh zai ở mid-credit.Ừ, sau ảnh giàu chỉ kém Jack Ma
Mình đọc tóm tắt trên wiki sau khi biết Warner Bros làm tiếp phần 2![]()

Cái 50 sắc thái cũng 3 xu, cũng best seller đấy. Nhiều lúc đéo hiểu người ta đọc gì.Trước xem 1 nửa, cả tháng mới xem nốt, cũng tạm. Mà tìm hiểu, đọc sơ nội dung 2 tập truyện sau đúng là tiểu thuyết 3 xu, thế cũng best seller.