Ngày... Tháng... Năm...
Gửi mày, thằng chó đẻ!
Mày là thằng bạn duy nhất mà trong những lúc bỗ bã tao với mày đều có thể văng tục "ĐM mày thằng chó" Có thể kể đến ku Minh nữa, nhưng thằng Minh thì gần đây 1 năm liệu tao gặp nó được mấy lần... Đúng là duy nhất đối với tao, còn với mày thì tao ko biết. Đến tận bây giờ, khi đang muốn kiếm ai đó để chửi, tao mới biết mày là duy nhất...ĐM vậy là sau này nếu ko gặp mày tao cũng đe'o biết chửi ai. Mẹ kiếp!
Tao vẫn chưa nhìn thấy cái viễn cảnh sớm sủa nào khả dĩ hơn cho mày, và cả cho tao... như những ngày tao với mày vẫn thường bú khú cùng nhau mơ tưởng chuyện tương lai. Mày ko mường tượng được mày sẽ làm gì, sẽ thế nào trong 5,10 năm nữa... Phần tao, tao cũng đe'o biết... Mày hỏi cũng bằng thừa, mày ngu lắm! Chuyện vậy mà cũng hỏi. Mày tưởng tao cũng... ko ngu như mày àh? Thế tao biết hỏi ai để trả lời mày đây, thằng chó? Mày ngu ở chỗ đã ngu lại hay hỏi thằng ngu, nhưng đi cùng đứa ngu đôi khi tao lại thấy mình ưu việt.
Tao đe'o muốn tao với mày sinh ra chỉ để thò mặt vào cuộc đời điểm danh rồi lặn mất... Giờ thì tao muốn nhiều thứ hơn thế kìa... Mày còn nhớ hồi cấp 3, Phương từ chối mày thế nào chứ? "Đ lúc nào cũng bận rộn với những chuyện gì đâu không" "Đ ko biết nghĩ đến tương lai, ko cầu tiến" Lúc đó mày làm gì nhỉ? Ừ hửh, đang lông bông với tao... Dẫu mày luôn bảo tao thông minh, nhưng thiếu 1 "xíu" chăm chỉ; tao cũng ráng khen mày ngược lại để mày vui, dù thực tâm tao biết mày giỏi thật. Nhưng mày àh, chỉ thông minh thôi hình như chưa đủ
Những khi tao buồn, chán, muốn nổi loạn, dù nhiều lúc tao cũng đéo muốn gặp mày, nhưng tao biết, mày vẫn là người tốt nhất khiến tao khuây khỏa. Kể cả khi tao quen N, rồi dính líu đến V, Th, vui thì vui đấy, nhưng gái gú là phù du, chẳng chia sẻ được mẹ gì, có nhiều chuyện chỉ có thể xả với mỗi mình mày.
Mày còn nhớ năm 12, trong 1 lần quá chén, tao khóc giữa bàn nhậu, sau đó nôn tùm lum rồi ngủ luôn ko? Dù tao biết đấy là do... rượu chứ cũng đéo phải do mày hay tao, mã bố trước giờ tao ghét thứ gì ủy mị sướt mướt. Dẫu sao thì con trai mà khóc thì cũng chẳng dễ coi chút nào. Mày còn nhớ mày khuyên tao gì ko? Có lẽ mày ko quên, nhưng tao thì đéo nhớ. Chỉ còn ấn tượng mày an ủi tao gì đó, rồi xốc tao lên và vác tao về. Ừm! Cũng lại là mày...
Biết mày được 7 năm, nhưng chơi thân với mày được 5 năm gần đây, tao nhớ đúng chứ... Tao vẫn nhớ cái thưở, tao với mày, 2 thằng trưa đi học về hay bật sex lên xem, rồi cùng rong ruổi cafe đèn mờ từ Đầm Sen sang đến 536... Có thời gian mày ở nhà tao còn nhiều hơn nhà mày, đến nỗi mẹ tao nhận mày làm con nuôi. Căn phòng chưa đầy 9m2, chỉ lớn hơn cái giường hiện tại của tao 1 xíu, lầu 3, cửa sổ nhìn ra bức tường mốc meo chán ngắt, hàng dây điện có cái sịp ai đó bị vướng treo lơ lửng... mày theo tao qua 2 lần dọn nhà, chứng kiến đủ mọi thứ điên khùng nhảm nhí... Vẫn là mày!
Mày nhớ bé 'của tao' chứ! Ừm, con bé lại thích mày... khó hiểu thế đấy, nhưng ĐM dẫu sao, cũng là mày.
Có những ngày tháng phung phí đã trôi qua của cả tao và mày ở nơi ấy, những ngày tháng mà giờ nghĩ lại, nó thật đẹp, đẹp trong nuối tiếc... Rồi thì cuộc vui nào chẳng tàn, cả tao và mày đều phải trả một cái giá đắt, mày nhớ mà, phải ko Đ? Như hai con heo tự đào hố chôn mình, ngu để đâu cho hết... Tao ko muốn nhắc lại, có nhiều điều mày muốn quên, đã quên, tao cũng muốn thế nhưng tao ko quên được. Mày trước giờ vẫn vô tâm như thế, đe'o để ý c@c gì... Mày luôn vậy, điều mà tao ko có...
Time trôi, mày vẫn vậy, tao vẫn vậy, và nhiều điều vẫn thế...