Frank Lampard: Sự công bằng không đo bằng đồng tiền
Giggs là một huyền thoại, một biểu tượng và là một cầu thủ tuyệt vời với Man Utd. Gerrard là một đội trưởng, một biểu tượng và cũng là một cầu thủ tuyệt vời với Liverpool. Còn với Lampard, anh cũng là một biểu tượng cho sự trung thành, cho sự nhiệt huyết và sự cống hiến. Về tài năng và tình cảm, cả ba người họ xứng đáng được CLB tôn vinh.
Trong khi Giggs vẫn xỏ giày đều đặn ra sân cho Man Utd ở tuổi 39, Gerrard cũng đã có bản hợp đồng "trọn đời” với Liverpool, thì Lampard thế nào, anh cũng xứng đáng có được những điều tương tự với những gì mà mình đã dành cho Chelsea bao năm qua. Thế nhưng với tỷ phú Abramovich thì không, dù cho mới đây Lampard cũng đồng ý giảm mức lương của mình từ 150.000 bảng xuống còn 50.000 bảng một tuần, để nguyện cống hiến trọn đời cho Chelsea, nhưng điều mà anh nhận được vẫn là cái lắc đầu đầy nhẫn tâm của BLĐ Chelsea.
Chelsea nên công bằng hơn với Lampard. Ảnh: Internet
Thời gian qua, tương lai của Lampard lung lay hơn bao giờ hết, nhưng hãy nhìn cách anh ra sân thi đấu, cách anh cống hiến cho Chelsea, cách anh thể hiện mình là một cầu thủ chuyên nghiệp như thế nào. Hai bàn thắng Lampard ghi vào lưới Everton để mang về một chiến thắng nghẹt thở cho Chelsea, hình ảnh anh ăn mừng cùng đồng đội cho thấy tình cảm của anh dành cho Chelsea vẫn rất lớn, và hơn hết, hai bàn thắng đó đã cho thấy đẳng cấp của Lampard vẫn thế.
11 năm cống hiến cho Chelsea, ở tuổi 34, Lampard vẫn còn đủ sức để chinh chiến cho Chelsea thêm một hay hai mùa nữa. Hãy nhìn sang Man Utd, Giggs đã 39 tuổi, Scholes cũng đã 38 tuổi, nhưng họ vẫn là biểu tượng của Man Utd, họ vẫn ra sân thi đấu, họ vẫn nhận được sự tôn trọng tuyệt đối của BLĐ Man Utd. Vậy cớ sao BLĐ Chelsea lại không công bằng với Lampard được một phần như thế?
Còn nhớ cách đây không lâu khi nói về trường hợp Man Utd muốn bán Luis Nani, HLV của Arsenal - Arsene Wenger đã phát biểu rằng “tôi không nghĩ Man United sẽ bán những cầu thủ này giữa mùa giải vì họ không cần tiền”. Đúng, mặc dù Man Utd được các ông chủ người Mỹ “tặng” cho một khoản nợ rất lớn nhưng họ vẫn không cần tiền mà họ cần danh hiệu. Chelsea cũng thế, họ cũng rất cần danh hiệu, và họ cũng chẳng cần tiền, vậy cớ gì lại tiết kiệm một khoản lương không cao dành cho một công thần và phong độ khá ổn định như Lampard, để lại rước về hàng loạt ngôi sao hưởng lương trên trời mà phong độ lại chẳng ổn định, điển hình là tiền đạo TBN Fernando Torres, cầu thủ này đã ngốn của Chelsea mức phí chuyển nhượng lên đến 50 triệu bảng và mức lương 175.000 bảng một tuần nhưng đã làm được gì nhiều cho Chelsea. Và tương lai, họ sẽ lại mang về những ngôi sao nào nữa đây, những ngôi sao đó có thật sự sáng và cống hiến hết mình cho Chelsea vì tình cảm mà không phải vì tiền hay không?
Là một CĐV của Man Utd, nhưng đứng ở góc độ một fan bóng đá nói chung, tôi cảm thấy thật đáng tiếc cho điều đó, tiếc cho sự cống hiến hết mình của Lampard và càng tiếc hơn cho Chelsea nếu họ đánh mất Lampard. Có lẽ Chelsea nên công bằng hơn với Lampard, vì với tất cả những gì anh làm, anh xứng đáng được coi trọng và tôn vinh.