Trước tiên cậu phải hiểu khi nào thì dùng Konjunktiv (gọi tắt là K nhá) đã.
Trước tiên nói về K1.Dùng nó khi:
_Nói lên 1 ước muốn.
_Dùng trong lời nói gián tiếp,tức là cậu diễn đạt lại 1 câu nói của người khác.
Ví dụ:
Er fragt,ob ich das gesehen hätte.
Còn K2,cậu dùng khi:
_Diễn tả 1 điều hy vọng hay dùng khi lịch sự khi nhờ vả người khác hay dùng khi mua bán cũng được (như cái ví dụ của cậu đưa ra ấy )
_Nói lên 1 điều không có thực.
Ví dụ:
Wenn ich du wäre,würde ich mehr arbeiten.
Konjunktiv là 1 phần ngữ pháp khá khó của tiếng Đức.
Đến người Đức còn phải nói vậy cơ mà

,nhưng thực ra nếu nắm chắc rồi thì cũng đơn giản thôi
Cậu chú ý 1 điều là,khi dùng K1:
_Diễn tả những việc ở hiện tại thì cậu dùng thì Präsens (nhớ chú ý phải thêm Endung phù hợp với từng ngôi nhân xưng e/est/e/en/et/en).
Thế nghĩa là sao?
Ví dụ: sei-seiest-sei-seien-seiet-seien.
_Diễn tả những việc ở quá khứ thì dùng thì Perfekt.
haben/seien + P2 (chú ý haben/seien chia như ở trên)
hoặc haben + Infinitiv + Modalverb ở dạng Infinitiv
_Còn ở dạng bị động (Passiv) thì còn phức tạp hơn nữa,cậu cứ đọc hiểu đi rồi tớ nói sau.
1 điều chú ý là khi Formel của K1 ở thì Präsens và Perfekt mà trùng với bình thường thì dùng K2 thay thế(ví dụ động từ haben chia bình thường cho ngôi Ich là habe,trong K1 nó cũng là habe --> giống nhau --> để phân biệt,trong K1 ko dùng habe nữa mà chuyển sang K2 tức là hatte,cái này đay giải thích ví dụ 1 của cậu nhá)
Tiếp theo khi dùng K2:
_Hiện tại thì dùng thì Präteritum (nhưng phải thêm Umlaut khi chia động từ) (Endung vẫn là e/est/e/en/et/en tùy từng ngôi nhân xưng)
_Quá khứ thì dùng Plusquamperfekt.Tức là:
hätten/wären + P2
hoặc hätten + Infinitiv + Modalverb ở dạng Infinitiv
_Passiv tớ sẽ nói sau.
Cho cậu 1 ví dụ:
Ich hätte gestern kommen wollen,wenn ich hätte kommen können.
Chú ý là khi dùng K2 ở thì Präteritum,nếu chẳng may mà động từ chia bị trùng với câu bình thường thì thay vào đó cậu sẽ chia là würden + Infinitiv (Chẳng hạn trong câu này:
Wenn ich du wäre,arbeitete ich mehr thì động từ arbeiten lại chia giống như trong quá khứ bình thường --> để phân biệt,người ta ko nói như vậy mà dùng thế này: Wenn ich du wäre,würde ich mehr arbeiten)
Có gì ko hiểu thì cứ hỏi nhé,nãy giờ chắc nói lộn xộn lắm
