Dragon Profile (Chap 2) - Dành cho những người can đảm...

Nói chung là không cần hạ mình quá, nhưng không nên quá tự cao, con trai cũng cần có tự trọng mà, mình chỉ cần bầy tỏ là mình làm bạn với họ đó thành thật, mình hoàn toàn chân thật, mình không giả vờ, và đơn giản mình quý mến họ.
 
Thôi như vậy thì cứ cho như là không có mấy đứa mà không tin mình làm bạn vậy! Ai tin mình thì mình sẽ từ từ tìm và hàn gắn lại, còn những đứa cứ nhìn mình với ánh mắt "khinh" thì mình sẽ cho vô ignore list luôn! :|
 
Đứa nào khinh thì kệ xác nó, mình chẳng cần tốn hơi đưa nó vào ignore list làm gì, cứ để đấy đối xử với nó bt, dần nó thấy mình hơn nó, nó khác phải tỏ thái độ lại.
 
Bây giờ bọn tớ lại không cùng học chung lớp nữa, bạn ạh! Nhưng quan trọng là hồi nãy, đạp xe ngang sân bóng, sao mà mình cảm thấy thoải mái thế nào ấy, rồi khi qua sân bóng, một cảm giác... trống lỏng lại buôn tới... :-s
 
Cái Topic này lần trước tạm thời "No comment" vào 2 ngày trước sinh nhật của mình. Giờ thì mình xin phép up lên phần 1 của Dragon Profile, nhân dịp nó được viết gần 1 năm.
Mình hiện giờ, đang rất muốn viết luôn phần 3 của nó. Nhưng, mời các bạn đọc thử... và góp ý cho mình :)
Ngày 12 tháng 4…
Nó lại ngồi vào bàn của nó, một chiếc bàn vi tính nhỏ với mấy món vật lưu niệm và chồng sách giáo khoa. Nó thường ngồi vào đấy, lúc thì học bài, làm bài tập; lúc thì chơi game, học vi tính. Vui cũng ngồi vào, buồn thì càng thích đặt mình ở đó. Nó chẳng hiểu sao luôn mang một cảm giác bình yên mỗi khi có một không gian riêng cho mình… Và hôm nay, nó lại ngồi vào chiếc ghế nâu quen thuộc, ánh mắt bất thần. Nó không làm những việc mà nó thường làm, cũng không viết nhật kí. Rồi nó bật máy vi tính, đánh miết vào màn hình những dòng chữ chẳng rõ…

Nó là một thằng học sinh cuối cấp hai, học cũng tạm. Nó cũng là một đứa thích suy nghĩ, và có lẽ, điều đó giúp nó cảm thấy cuộc sống là có ý nghĩa…

Cuối năm ngoái, nó đã bị mọi người bài trừ, và có cảm giác mọi người điều xa lánh mình. Nó buồn. Nó lại suy nghĩ. Và một người bạn cho nó biết, rằng không biết tự bao giờ, ai cũng bảo là nó dài dòng, thích lê thê, nhiều chuyện, hay trỏ mủi vào chuyện của người khác. Hay nói thẳng ra là nó “xàm”. Điều đó đã làm nó buồn vô hạn. Rồi cũng đến mùa hoa phượng, chia tay, và ít gặp mặt nhau nữa.

Ngày tựu trường cũng gần đến. Nó chuẩn bị tập sách, rồi lại nghĩ ngợi về mấy người bạn của nó. Ai mà biết được phản ứng của bọn chúng sẽ ra sao sau ba tháng hè. Nó lên kế hoạch cho một năm học mới. Nó mua thật nhiều truyện chữ, dành khi vào lớp học, chui vào một góc lúc ra chơi mà đọc – để tránh mặt mọi người. Rồi nó lại vô cũng ngạc nhiên khi lớp nó bị xáo trộn với các lớp khác… Nó coi đó là một cơ hội lớn để thay đổi. Đơn giản, nó muốn im lặng với mọi người, ít quan tâm người khác và cũng chẳng cần người khác quan tâm.

Và tựu trường. Nó đã cố gắng nhiều nhưng không thể làm theo những gì mà nó đã dự định. Nó vô lớp vẫn xôn xao bàn tán, vẫn thích chuyện trò. Nhưng hầu như nó ít tham gia vào các hoạt động tập thể, vì nó cứ nghĩ là nó không thể.
Mỗi buổi chiều đi học, nó lại ngồi coi mấy thằng bạn của nó tụm năm tụm bảy chơi đá cầu. Nó thích lắm, nhưng chả dám vào chơi. Và thế là cứ mỗi khi bọn kia tung cầu đá, nó lại một mình, ngồi ở một góc cạnh nhà xe mà theo dõi. Đến lúc tan học, nó cũng lại là người lẳng lặng dắt xe ra cổng, trong khi mấy đứa bạn nó vẫn nán lại để chơi. Chẳng ai quan tâm nó. Nó thầm nghĩ, cuộc sống thật bất công khi cho người khác những cái họ cần có, còn nó thì không.

Một buổi chiều nọ, một thằng bạn nó mới quen trông thấy nó là đứa duy nhất không tham gia chơi cầu. Ánh mắt thằng ấy thật lạ! Nó chưa bao giờ nhận được một ánh mắt như thế! Rồi thằng đó rủ nó vào cùng chơi, nó lắc đầu: “Thôi! Tui chơi dở lắm, mắc công mấy bạn la…”, rồi đi chổ khác. Đến lúc tan học, nó lại được rủ. Nhìn quanh, thấy cũng mấy đứa bạn tốt, nó vào chơi. Rồi sau đấy, mỗi lần tan học buổi chiều, nó đều nán lại để cùng chơi cho vui cả.

Nó bắt đầu được mọi người chú ý hơn, và nó cảm thấy vui hơn, và cuộc sống thật ngập tràn ý nghĩa! Rồi nó lại thích kết bạn, thích cùng với bạn khác nói chuyện, cười đùa…
Tiến xa hơn bước nữa, lại thằng bạn đã rủ nó đá cầu ủng hộ nó cũng tham gia chơi bóng đá. Nó ngại lắm! “Một con sâu làm sầu nồi canh” mà! Và lần đầu tiên, nó cảm thấy mình được coi trọng trong ánh mắt của người khác: cả bọn đã cùng khuyến khích nó tham gia. Nó nghĩ ngợi rồi đồng ý. Và xin làm thủ môn.

Thời gian cứ trôi, rồi nó cũng được đốc thúc để tham gia vào một chân đá, thay vì thủ môn. “Tiền đạo cấm” cơ đấy, nghe thật oai! Và bắt đầu từ đó, mỗi buổi chiều, ngay cả khi nó không đi học, cả bọn đều đều đặng chạy vào sân bóng, lập một đội 6 đứa. Không bao giờ thiếu vắng ai cả!

Nó cảm thấy mình đã được sánh ngang với mọi người, với bạn bè cùng trang lứa. Rồi nó tự xem đám bạn trong “đội bóng của riêng nó” là đám bạn thân nhất. Nó nhận ra rằng bạn bè thật sự cần thiết và không thể thiếu.

Cuộc sống của nó, đời học sinh của nó tính tới thời điểm này thì có lẽ đó là khoảng thời gian vui nhất, hạnh phúc nhất. Rồi nó lại cảm thấy, thằng bạn đã rủ nó đá cầu cũng như chơi bóng đá lần đầu tiên rất hợp ý với nó. Cả hai đều thuộc hàng “lưng dài", thích tin học và thích quan tâm nhau. Nó chẳng hiểu sao nó thích được trò chuyện với thằng bạn ấy, thích được cùng nhau bàn luận về một vấn đề gì đó.

Thế là mỗi lúc tan học, cả hai đều cùng về trên chiếc xe đạp màu đen của nó. Hôm thì nó đèo thằng kia, hôm thì nó lại được chở về. Hai đứa thường bàn nhiều chuyện trong mấy phút ngắn ngủi trước lúc về nhà của từng đứa. Trên chiếc xe ấy, có lẽ không lúc nào mà thiếu vắng đi tiếng cười của hai đứa cả…

Rồi một hôm, thằng bạn ấy bị một đứa khác trong nhóm “chiến tranh” mà nó chỉ là nạn nhân. Chúng là bạn thân, nổi tiếng đến ai cũng biết. Thằng ấy buồn lắm, mặt tiu nghĩu. Chẳng ai hỏi han gì. Rồi nó lại là người – có lẽ là đầu tiên – tìm hiểu, rồi động viên thằng bạn đó, rồi biết đôi bạn thân ấy giận nhau chỉ vì hiểu lầm. Thời gian đã hàn gắn mọi thứ. Sau đó, lại đến phiên nó bị đặt trong thế bị động, có lẽ lại cũng do một chuyên tương tự. Lần này, cũng chỉ có thằng ấy là người cho nó niềm tin, sức mạnh để thoát khỏi cái ánh mắt lạnh lùng của đứa bạn kia…

Vào một ngày bình thường như những ngày khác, một trong số sáu người chúng nó đã không còn có mặt trên sân bóng. Có lẽ, nó là đứa buồn nhất. Chỉ vì chơi bóng rổ mà đội bóng đá của chúng nó chỉ còn lại năm… Rồi những chuyện lục đục cứ xảy ra, đôi khi trên sân thiếu vắng đi hoàn toàn những bóng dáng của nhóm năm chúng nó. Có hôm, chỉ năm đứa mà bị chia ra hai đội. Và thế là nó quyết định chỉ ngồi ở ngoài mà xem. Nó không muốn xem cảnh một đội mà giành giật bóng trong chân nhau; vả lại, nó đã từng hứa với lòng mình và lũ bạn là “có chết cũng không chơi bóng làm đối thủ của nhóm các bạn”. Và đến bây giờ, nó vẫn giữ đúng lời hứa.

Hình như mọi chuyện đều có thể xảy ra… Đội bóng chỉ còn lại bốn đứa, khi một trong số chúng nó lại chuyển sang bóng rổ. Nó lại ngồi trầm ngâm ở hàng ban-công, nhìn ba đứa kia đang chơi bóng, với những thành viên khác. Nó nghĩ ngợi nhiều lắm! Liệu rằng đội sáu người ngày ấy có thể phục hồi trở lại không? Liệu rằng con số bốn người ấy có bị giảm nữa không? Liệu nó có phải là người tiếp theo không? Nhưng thật trong sâu thẩm thâm tâm của nó, nó vẫn muốn có thể trở về những ngày trước, những ngày cả đám cùng đạp xe vào sân, rồi cả đám cùng chia ra, chọn một vị trí thích hợp. Những lúc ấy, cho dù có thua, chí ít nó cũng cảm thấy được cùng đồng đội, bên bạn bè…

Nó đã từng hỏi thằng bạn kia – đứa mà nó coi là thân nhất: “Hiệp à! Liệu một ngày nào đó tao hoặc Lộc – tên đứa bạn thân của cả hai – có lỗi với mày thì sao?”. Thằng ấy trả lời, rất tự nhiên: “Tao cũng không biết nữa… mà chắc không có chuyện đó xảy ra đâu!”. Nó đã rất vui vì câu trả lời ấy… mà có lẽ, thằng bạn kia cũng không ý thức được câu trả lời của mình. Ai mà biết được, nó chỉ thuận miệng thế thôi, hoặc chỉ vì thằng ấy cũng chưa nghĩ ra được câu trả lời hay hơn. Riêng nó, nó vẫn cứ tin tưởng vào câu trả lời ấy.
Thế rồi, điều tồi tệ nhất cũng xảy ra… Một ngày nọ, hai đứa bạn đã không còn ngồi chung trên chiếc xe đen để về chung nữa. Thằng kia đã ngồi xe của người khác – nó vẫn coi là chuyện bình thường mặc dù có hơi suy đoán lung tung. Rồi tình bạn giữa chúng dường như đã xuất hiện một khoảng cách mà nó không hề biết lí do. Qua một cuộc điện thoại, thằng ấy đã bảo nó một câu vô cùng ngắn gọn: “Tại mày đó, tự suy nghĩ đi!...”, rồi cụp luôn máy – điều mà thằng bạn ấy chưa bao giờ làm đối với nó. Nó buồn vô hạn. Bất chợt run người lên, toát mồ hôi. Nó bước nhanh vào phòng, gối đầu xuống rồi tiếp tục suy nghĩ. Có bao giờ thằng đó cư xử lạ đến thế đối với nó đâu? Mà thật ra đâu là lý do? Nó đã thức gần cả đêm hôm đó, lòng cứ chốc chốc run lên…

Nó tự hỏi: tại sao một cộng hai và hai cộng một đều bằng ba? Một câu hỏi thật ngớ ngẩn. Chỉ vì chúng có tính giao hoán thôi! Nhưng tại sao người ta lại viết 1+2=3 nhiều hơn? Vì người ta thích, thế thôi! Còn đối với nó, bất cứ trong trường hợp nào, dù là khi nó và bạn nó cùng có lỗi hay người có lỗi thật sự không phải là nó thì nó cũng luôn phải là người chủ động làm hòa. Như vậy, trên một phương diện nào đó thì nó vẫn thấp hơn về cấp bậc so với bạn nó, hay chỉ vì nó tự hạ thấp mình… Thế đấy! nó quyết định sẽ làm điều mà người khác khó làm được: cố chuyển đổi hay nâng cao vị trí của nó.

Và thế là từ hôm đó, từ quá khuya ngày 23 tháng 3, cái ngày mà có lẽ nó sẽ nhớ mãi, nó trở nên – hay chỉ là cố gắng trở nên – lạnh nhạt với bạn bè. Nó không muốn như trước nữa, phải sống theo cảm giác của mọi người. Làm thế, nhiều lần nó cũng “rối” lắm. Nó phải đối mặt với những cặp mắt lạ lẫm của những người quen thuộc, những lời đàm tiếu của họ.

Nghĩ kỹ lại, có lẽ, nó làm như vậy là rất đúng! Vì không biết tự bao giờ, bọn con gái của lớp nó năm ngoái đã gán vào đầu từng thành viên của lớp mới là nó dính liền với từ “xàm”. Ừ thì quả thật nó có hay lạc đề, hay nói nhảm, và đương nhiên là “xàm” theo cách nghĩ ràng buộc như thế. Nhưng sao chẳng ai nghĩ thoáng hơn cho nó? Tại sao cùng một trường hợp, cùng một câu nói, một hoàn cảnh thì ngay sau câu nói của nó là một từ “xàm”, còn với người khác thì không? Bản tính là một cái gì đó khó nói, nó được xây dựng lên cho con người sống và cũng làm cho con người cảm thấy muốn chết vì nó… Và đôi khi, một số việc người này cảm thấy cần thiết thì người khác lại cảm thấy là dư thừa. Cứ mỗi chuyện mà nó làm thì đều bị mọi người cho là dư thừa, và lại “xàm!” – cái từ ngữ mà có thể coi là một câu vô cũng ngắn gọn đó sao mang một sức mạnh to lớn quá. Đến nổi, khiến nó đã mặt cảm với chính mình…

Tại sao những người khác nghĩ đến nhau – cụ thể là nó – đều là những khuyết điểm, những hạn chế, hoặc thậm chí là cố ý làm tiêu cực hóa một việc để có dịp thốt lên “xàm!”, hoặc đại loại như vậy. Thế còn những việc nó làm được thì sao? Vì bạn bè, nó có thể thức nhiều đêm, thậm chí bị mẹ mắng để hoàn thành một bài tập nhóm. Vì bạn bè, nó có thể dùng tiền mà mình dành dụm để mua một cây đàn – sở thích của nó – để mua quà lưu niệm cho chúng bạn mổi khi có dịp đi xa. Vì bạn bè, nó có thể bỏ đi nhiều thứ, thậm chí là thời gian để chơi game, đọc sách hay cho gia đình. Vì… có lẽ… bạn bè đối với nó còn quan trọng hơn cả gia đình nữa!

Thế đấy, ngày mai rồi sẽ ra sao nhỉ? Nó tự hỏi mình thật nhiều câu đại loại như thế…

P/s: bài đầu tiên của topic là phần 2.
http://forum.gamevn.com/showpost.php?p=8907344&postcount=1
Dragon Profile là tâm sự của tớ viết mỗi khi có chuyện buồn xảy ra, là mình cảm thấy buồn vô hạn...
 
-tớ thấy là cậu suy nghĩ quá nhiều đến nhiều thứ thực tình ko có gì.
-cứ thoải mái đi, những đứa đấy ko phải là anh em hay chiến hữu gì hết, chỉ đơn giản là "bạn bình thường".
-cậu chưa may mắn vì chưa gặp được bạn tốt.
-còn chuyện bọn trong lớp nghĩ gì về mình thì kệ mẹ chúng nó, ko cần quan tâm, thế giới này có 123897461978324 thứ suy nghĩ về cậu, cậu ko thể kiểm soát hết được, nếu chuyện gì cũng care thì đầu cậu sẽ vỡ ra nát bét.
-tặng.
WhySoSerious.jpg
 
Chủ topic.
Có một câu chuyện nhỏ như thế này. Em không nhớ lắm nhưng đại loại nội dung chính là:
Có một người trồng hoa, ông ta rất thích hoa hồng, ngày ngày ông tưới tắm cho cây hoa của mình, cây hoa đẹp và sắp ra hoa, những nụ hoa đang lớn dần theo ngày tháng. Nhưng chợt một hôm khi đang tưới cây ông nhận ra tại sao những bông hoa đẹp như vậy lại có thể nở rộ một cách đẹp đẽ giữa bụi hồng đầy gai thế kia. Và ông đã rất buồn, ông suy nghĩ rất nhiều, quên mất việc rất quan trọng là phải tưới nước cho hoa hàng ngày. Thế là những cây hoa không nhận được sự chăm sóc của ông và đã héo tàn, những nụ hoa hồng tưởng chừng như sẽ nở thành những bông hoa tuyệt vời thì lại héo úa và không bao giờ có thể nở được.
Vậy đó.
Chủ topic đọc có cảm giác gì không.
Nếu sếp cứ quá lo lắng vì những chuyện chưa chắc và có lẽ là không bao giờ sảy ra thì sếp đang làm cho điều đó có thể say ra. Thật đấy. Chẳng việc gì phải lo lắng thái quá đâu. Hãy cứ bình tĩnh sống. Trước đây em cũng như sếp, quá lo lắng, lo lắng một cách thừa thãi, để rồi tuột đi những cơ hội tôt đẹp trước mặt.
Tốt nhất là hãy sống hết mình cho thực tại, khi đó chắc chắn sẽ có tương lai tôt chờ đợi sếp thôi.
Với bạn bè, đừng bao giờ đặt câu hỏi kiểu như vậy thật đấy. Có nhiều lúc giận nhau thật nhưng rồi tin tưởng vào nhau thì bạn bè tốt vẫn sẽ là bạn tốt. Bây giờ còn cơ hội ở bên bạn của mình thì hãy cho họ biết là họ rất có ý nghĩa với mình, hãy cho họ biết điều đó, hãy vui vẻ tận hưởng nhưng giây phút đó. Đừng để lo lắng chiếm lĩnh thời gian bên bạn mình. Có thể ngày nào đó sẽ không còn thời gian, không còn cơ hội ở bên người đó nữa...

(em đang vội nên câu cú hơi lủng củng. mong sếp thông cảm)
 
Nhóc chủ topic chuyên văn phải không? nhà văn hay suy nghĩ nhiều quá. Mà thật sự đàn ông con trai chơi với nhau thường rộng rãi khoáng đạt, hiếm khi có chuyện giận nhau. Giành nhau một nhỏ con gái xong vẫn có thể làm huynh đệ cơ mà :'> (threesome threesome) :'>
 
Nhóc chủ topic chuyên văn phải không? nhà văn hay suy nghĩ nhiều quá. Mà thật sự đàn ông con trai chơi với nhau thường rộng rãi khoáng đạt, hiếm khi có chuyện giận nhau. Giành nhau một nhỏ con gái xong vẫn có thể làm huynh đệ cơ mà (threesome threesome)
Threesome? :-w
Tớ chuyên Toán :))
@ hatcatvodanh and everyone:
Hôm qua, àh không, mấy ngày trước, tớ lại gặp chuyện tương tự. Tớ, và thằng bạn <mà tớ coi là> thân nhất lại có chuyện với nhau. Trong khi đó, tớ với nó chỉ mới làm hòa được vài tuần, trong vai trò là cộng sự. Tớ cảm thấy mình không có lỗi, còn nó thì lại không muốn trả lời các câu nói của tớ. Phải chăng, lỗi vô tình gây ra là "xàm"?
P/s: tớ trích một đoạn trong Dragon Profile Chapter 3 mà tối qua tớ viết nhé. Vì đang có việc nên vẫn chưa viết xong.
[...]

"Shjt! Tổ cha thằng nào tắt cầu dao điện!". Nó lẩm bẩm, lấy tay đập lên cái bàn phím máy vi tính.

Chuyện là nó đang cùng mấy đứa bạn thiết kế một phần mềm máy vi tính tại trường, nhưng chả hiểu sao có người lại ngắt cầu dao điện. "Chả biết đây là lần thứ mấy rồi...!" - nó thở dài.

Vắng thằng nhóm trưởng, thì nó coi như đang nắm "quyền lực tối cao". Hét lớn:
- Mình, Ngọc! Hai bạn lên coi rồi bật lại cầu dao xem,... tui bật không tới".
Thế là hai đứa kéo nhau đi vòng một vòng lớn, lên cầu thang, dãy phòng học của các lớp 10C để bật điện.
[...]
Đến phiên nó đi lên, chỉ cùng với Ngọc. Và đương nhiên, cả hai đứa đều không với tay tới cái công tắc.
[...]
Nó nhìn sang cửa phòng lớp 10C, đang mở. Nghỉ ngay đến việc lấy một cái ghế nhỏ mà thường dùng cho các buổi chào cờ để... nâng cao chiều cao của mình. Vừa bước vào phòng, đập ngay vào mắt nó là thằng trường nhóm (bỏ giờ làm) đang ngồi với đứa bạn gái của nó đang ngồi ở dãy ghế cuối. Thế là, cái thằng "siêu lùn cần ghế" lãng ngay ánh mắt đi, cúi ngừơi lấy cái ghế rồi lí nhí chạy ra ngoài, hét to: "Có ghế rồi, thấy tui giỏi chưa!". Và đương nhiên, nó bật xong cái cầu dao.

Trờ vào phòng, nó định trả cái ghế rồi rút đi ngay, nhưng con bạn kia lại đi ra. Nó nói một câu bông đùa rồi lĩm mất. Trước đó, nó đã từng phớt lờ các "cảnh báo" của hai đứa bạn đi trước, vì có một đôi "tình cũ" đang ngồi trong ấy.

[...]

Trong lúc nó đang suy nghĩ, thì thằng trưởng nhóm vào phòng thực hành, nơi làm việc của cả đám, lấy cái cặp rồi đi về. Chả nói gì, nó cũng chẳng để tâm đến.

[...]

Tiếng chuông tin nhắn vang lên, từ điện thoại của nó. Là của thằng trường nhóm. Chỉ vỏn vẹn mấy chữ: "Hom nay tao me wa a ze trc nha, may lam dc j thi toi send cho tao bye". Bình thường, thằng kia chỉ bảo là "pp", chứ có nói là "bye" bao giờ đâu? Nó đọc chữ "bye" mà run cả người. Lạnh!

[...]

Nó vẫn thả hồn vào màn hình máy vi tính. Nó đang không vui. Nhưng công việc là công việc, nó cũng phải trao đổi với thằng trưởng nhóm, qua yahoo chat. Tật xấu của nó lại nổi lên: không thể dùng Tiếng Việt được khi chat lúc đang bực bội, hay, buồn. Và lần trước, thằng trường nhóm đó cũng cáu lên với nó, và vì vụ này mà hai đứa war với nhau...

Có lẽ câu truyện trên khó hiểu?

Thằng trường nhóm và con nhỏ bạn kia lâu rồi mới gặp lại. Tớ lại vô tình đi lên "phá đám". Nghe đâu, cô nàng đã nổi cáu, làm cho thằng trưởng nhóm ngồi buồn một mình. Rồi gián tiếp kể cho tớ nghe. Tớ cứ nghĩ - lúc đó - tớ có lỗi với nó, nên tự buồn, tự trách mình vu vơ thế thôi. Nhưng có lẽ, đỉnh điểm là lúc tớ dùng tiếng Anh để chat với nó, trong khi nó bảo: "Dung dung tieng anh voi tao".

Vậy, việc này, ai có lỗi? Bây giờ, tớ nghĩ là không ai có lỗi cả, nên tớ không trách nó - bất-cứ-việc-gì. Nhưng, nó vẫn không nói chuyện với tớ, rồi làm ảnh hưởng đến công việc chung của cả nhóm...
 
-Thật tình tui nói thẳng chủ 2p nhạy cảm wa', việc j cũng nghĩ vớ vẩn. Ngay từ đầu đã là vậy rồi, lụy đám bạn wa'. Bạn bè nhưng nó mà láo nháo thì cứ đấm vão mõm bọn nó, nhịn riết nó lờn.
-Chủ 2p bớt lo chuyện bao đồng đi, tập trung vào việc của mình thì hay hơn. Từ từ rồi sẽ gặp đc bạn tốt, ko cần fai lăn tăn làm j.
 
Nếu sếp nghĩ vậy thì chẳng thể nói gì được.
Nếu muốn giải quyết vấn đề tốt nhất thì hãy hỏi thẳng, nói chuyện thẳng với mọi người, nghe ra có vẻ ngơ ngẩn nhưng nếu sếp cứ ngồi mất công suy nghĩ rồi suy đoán lung tung thì chẳng giải quyết được gì mà có khi lại làm cho sự việc tệ hơn.
Là bạn bè, là con trai thì có gì đâu cứ thẳng thắn với nhau đi. Lúc thẳng thì có lẽ mất lòng nhau thật nhưng sếp cứ thử nói những suy nghĩ của sếp ra (chẳng hạn trích dẫn một phần suy nghĩ của sếp trong những đoạn trích trên và nói với mọi người. Để cho mọi người thấy là sếp không có ý (nếu như mọi người nghĩ sếp có lỗi) và tranh thủ để mọi người hiểu nhau hơn.
Vui lên đi:D
 
Sống với gái còn tốt hơn đây !! bạn mình mà bỏ mình lúc khốn khỏ là pp gấp ko thèm nói chuyện. mà bạn cũng tài thật 17 bị nó làm chò súc vật . gạp tôi nó có to như boom cũng :-w
 
ôi dời! với bạn bè cứ thoải mái đi, đừng giữ nhiều quá mà cũng đừng thả quá. mất tự nhiên đấy.
rủ nhau đi uống là biện pháp hay nhất :x
 
Ờ...
Dân tin học tụi mình cùng giải ra một bài toán khó, tự nhiên nhìn nhau cười cái là... thấy bình thường lại liền.
Vậy mà tớ cứ phải suy nghĩ cách giải quyết... :-??
Thật chả hiểu!

Btw, sao dạo này nhiều người bày tớ cách dùng vũ lực thế nhở? Cao 1m55, nặng 46kg như tớ, chỉ một tay là đủ bầm đập rồi =((
 
hmm
bạn chủ topix
buồn cười quá
mấy cái loại rẻ rách thế mà cậu cũng gọi nó là "bạn" à
cậu đang tự làm cho cái chữ bạn nó ô uế đi đấy
mình thấy từ rẻ rách nghe rất đúng và phù hợp với mấy đứa mà cậu cho là bạn trong bài viết đầu
hoặc có lẽ các cậu còn quá trẻ chưa trưởng thành nên tính tình có chút thiếu xót
mạn phép mình nói vài câu
nếu bọn nó coi cậu là bạn theo đúng cái nghĩa của nó thì ko bao giờ có chuyện ganh tị nhau này nọ mà ko nói chuyện với nhau nữa Zzz bọn này là đàn bà thì *** nói
nhưng là đàn ông thì bảo bọn nó bỏ 6k ra mua cái kéo về tự thiến tập thể đi
nếu là bạn thì luôn luôn động viên nhau vượt qua khó khăn
không bao giờ bỏ mặc nhau dưới mọi hình thức
không bao giờ vì mấy cái bé như cục $@#!@ kia mà làm rạn nứt
không bao giờ ganh tị nhau theo cái kiểu trẻ con kia,share tiền bạc, trí thức nhưng ko share tình cảm :))
chấp nhận những cái xấu của nhau
nếu cảm tưởng ko chấp nhận dc thì giải sờ tán
theo mình thấy lũ bạn cậu giẻ rách thật
mà đã là giẻ rách thì đừng có mất thời gian+ và trí não suy nghĩ về làm gì đúng ko?
cậu cứ sống hết mình,làm việc hết mình,làm những điều cậu cho là đúng
rồi thế nào cậu chẳng có người sẽ cho cậu hiểu thế nào là bạn...
mình thẳng tính nói gì động chạm cậu bỏ qua cho
 
Một thằng chỉ trong vòng 2 tháng mà đã dùng những loại súc vật để gọi em đến 17 lần (mặc dù không nói chuyện mà chỉ vô tình gặp nhau hay vô tình đối mặt nhau)
17 lần là những con vật khác nhau hay giống nhau..?Nếu khác nhua thì có thể là nó giỡn thôi. Còn giống nhau thì nó là 1 thằng ko có óc tưởng tượng phong phú, thế thôi:))
 
17 lần là những con vật khác nhau hay giống nhau..?Nếu khác nhua thì có thể là nó giỡn thôi. Còn giống nhau thì nó là 1 thằng ko có óc tưởng tượng phong phú, thế thôi
Sặc... hộc máu! Nhưng cám ơn vì đã nghe tớ tâm sự :">
hmm
bạn chủ topix
buồn cười quá
mấy cái loại rẻ rách thế mà cậu cũng gọi nó là "bạn" à
cậu đang tự làm cho cái chữ bạn nó ô uế đi đấy
mình thấy từ rẻ rách nghe rất đúng và phù hợp với mấy đứa mà cậu cho là bạn trong bài viết đầu
hoặc có lẽ các cậu còn quá trẻ chưa trưởng thành nên tính tình có chút thiếu xót
mạn phép mình nói vài câu
nếu bọn nó coi cậu là bạn theo đúng cái nghĩa của nó thì ko bao giờ có chuyện ganh tị nhau này nọ mà ko nói chuyện với nhau nữa Zzz bọn này là đàn bà thì *** nói
nhưng là đàn ông thì bảo bọn nó bỏ 6k ra mua cái kéo về tự thiến tập thể đi
nếu là bạn thì luôn luôn động viên nhau vượt qua khó khăn
không bao giờ bỏ mặc nhau dưới mọi hình thức
không bao giờ vì mấy cái bé như cục $@#!@ kia mà làm rạn nứt
không bao giờ ganh tị nhau theo cái kiểu trẻ con kia,share tiền bạc, trí thức nhưng ko share tình cảm
chấp nhận những cái xấu của nhau
nếu cảm tưởng ko chấp nhận dc thì giải sờ tán
theo mình thấy lũ bạn cậu giẻ rách thật
mà đã là giẻ rách thì đừng có mất thời gian+ và trí não suy nghĩ về làm gì đúng ko?
cậu cứ sống hết mình,làm việc hết mình,làm những điều cậu cho là đúng
rồi thế nào cậu chẳng có người sẽ cho cậu hiểu thế nào là bạn...
mình thẳng tính nói gì động chạm cậu bỏ qua cho
Tại bài đầu tớ viết trong lúc không bình thường hay sao mà ai đọc vào cũng mắng lũ bạn tớ thế nhỉ?
Mà giờ nghĩ lại, đến giờ đôi khi gặp mặt một (vài) đứa còn không nhìn mặt nó nữa cơ mà! :(
 
Thi vào lớp 10 àh,thế thì kiếm bạn mới mấy hồi cần gì mấy thằng rẻ rách ấy?
 
tch...dân học hành mà các ông cứ khuyên bạo lực với chả đánh lộn đứa nào nó dám làm :))

@chủ topic: nói chung là anh hiểu cái cảm giác của chú, cái thời anh đi học anh cũng tương tự chú mày vậy, kiểu học hành tử tế ngoan hiền không muốn làm mất lòng ai nên là cái cảm giác này anh biết, không dễ dàng mà thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn đấy đâu. Cái thời học cấp 3 xong anh cũng thi được cái học bổng đi nước ngoài và một số đứa anh từng coi là bạn cũng có cái biểu hiện y như bạn của chú mày vậy.

Thế thì phải làm sao ?

Câu trả lời là thời gian sẽ quyết định. Khi trưởng thành hơn thì chú mày sẽ tự thấy là chẳng việc đếch gì phải đi chứng minh trình bày cho đứa nào cả, và phải cảm thấy tự hào về bản thân, mình giỏi sau này mình ra đời người ta mới kính trọng nể nang, cái loại ghen ghét thì nói thật đâu chả có, một thời gian nữa chú mày sẽ nhận ra là chả việc gì phải để ý cái loại đấy cả, cứ lờ mẹ nó đi mà sống thôi :)). Tiếp tục cố gắng khẳng định mình, rồi sẽ có những người thực lòng với mình, hiểu mình và tôn trọng mình. Nguời ta tôn trọng người có học vấn cao chứ chả ai xem cái bọn ăn không nói có ghen ăn tức ở đầu thì toàn bã đậu ra cái gì cả đâu.

Nói chung khuyên bây giờ thì chú mày chưa thấm đâu. Cứ để một thời gian nữa khi nào chú mày nhận ra được còn nhiều người tôn trọng nể nang cái khả năng của mình thì lúc đấy sẽ thấy cái bọn *bạn* hồi đó chỉ đáng cho vào sọt rác rồi nhổ cho bãi nước bọt thôi. Anh nói thật anh ở UK mà anh vào lớp đếch đứa nào dám khinh vì anh là châu Á nhé, vì anh học hành tử tế không nghiện ngập đú đởn như chúng nó ở đây. Cho nên chú mày cứ giỏi giang học hành tử tế sống đúng mực thì về sau đứa nào dám không tôn trọng ? Cứ nhớ thế và nói chung là quên cái lũ bạn rởm kia đi :)).
 
Vâng ạh!
Nhưng có cách nào "quên" được như anh nói không? Chiều nào em đạp xe ngang sân bóng là cái cảm giác lúc ấy lại trỗi dậy! Bỏ bóng đá cũng gần 9 tháng rồi, nhưng nhìn vào quả bóng đôi khi lại cảm thấy không vui...
 
Back
Top