Ở Mỹ không có sách giáo khoa lịch sử chung của bộ giáo dục như ở nhà. đọc sách gì là do người dạy chọn. sách được chọn thường là của một sử gia hoặc một giáo sư nào đó viết. mỗi lớp học sẽ đọc những cuốn sách khác nhau và do đó dẫn đến những diễn giải khác nhau. cái quan trọng là ở chỗ người ta khuyến khích người đọc/người học tự tìm tòi và phát triển nhận thức của mình về 1 vấn đề chứ không trói buộc vào một đường lối cho toàn dân như ở VN. Vụ Dresden hay vụ Tokyo không có gì là bí mật ở Mỹ cả và diễn giải cho 2 vụ này cũng đa dạng như bất kỳ vấn đề lịch sử nào. Vụ Agent Orange thì nói một cách chủ quan là một vụ không đáng để đưa vào SGK trong thời điểm hiện nay vì nó là một khía cạnh nhỏ và chưa được làm sáng tỏ hoàn toàn về chiến tranh VN.
Người Mỹ được như ngày nay là vì họ biết nhận ra cái sai của mình qua lịch sử... cho dù nhận thức đó vẫn còn hạn hẹp ở nhiều khía cạnh. Người Mỹ nói chung đều biết về chuyện ngày xưa họ sát hại người da đỏ ra sao, nô lệ hóa người da đen thế nào - họ cũng biết là Hiến Pháp của họ, tuy rằng trước giờ vẫn được coi là một trong những Hiến Pháp toàn diện nhất thế giới, có những sai sót lớn lao ngay từ khi mới hình thành. Có hàng trăm nghìn cuốn sách viết về những vấn đề này để cho người bình thường chứ không chỉ sinh viên, học sinh được đọc. Những nước XHCN hay những nơi mà chính phủ can thiệp vào tự do học thuật là những nơi thường có vấn đề về việc nhìn nhận tính đa dạng và tương đối của lịch sử. Trung Quốc chưa bao giờ thừa nhận vụ Thiên An Môn, Việt Nam chưa bao giờ nói về sai lầm trong chính sách đối xử với miền Nam sau 75... thế hệ cận kề với những sự việc trên có thể "nhớ" đến chúng nhưng 2 3 thế hệ nữa những sự kiện đó sẽ mờ dần đi và kèm theo đó là những bài học có liên quan.