- 12/4/08
- 14,312
- 3,813
Một thế giới mộng mơ bắt đầu 
Truyện này đặt tên Tây Ta lẫn lộn nhỉ?

Truyện này đặt tên Tây Ta lẫn lộn nhỉ?

Follow along with the video below to see how to install our site as a web app on your home screen.
Note: This feature may not be available in some browsers.


[/SPOIL]



Chap này mở đầu thú vị đóCHƯA NGHĨ RA TÊN. SỚM UPDATE KHI CO THẾ
[spoil][/spoil]
Tháng 9. Một tháng của sự khởi đầu. Tháng của sự hồn nhiên vui tươi trẻ trung đầy sức sống. Tháng của sự hân hoan lẫn âu sầu. Một tháng nổi bật hoặc không nổi bật. Nó quyết định một phần cuộc sống sau này của bạn.. 3 năm. Chỉ 3 năm nhưng nó là quãng đương dài mà bạn phải đấu tranh. Khổ sở, đau đớn, buồn tủi, tức giận, … những cung bậc cảm xúc, thăng trầm của tâm hồn mà một con người có thể nếm trải hầu như có hết ở giai đoạn này.
Tất nhiên bạn sẽ nghi ngờ hay thắc mắc tại sao tháng 9 lại là tháng khởi sự. Nếu bạn ở một quốc gia khác thì có thể bạn không hiểu. Nhưng nếu bạn đứng đây, trên mảnh đất hình chữ S có tên là Việt Nam này thì bạn sẽ thốt lên vỡ lẽ. Tháng 9. Tháng tựu trường. Tháng bắt đầu một khoảng thời gian vất vả kéo dài đằng đẵng 9 tháng trời liền.
Đến đây thì chắc bạn đã hiểu những lời tôi nói ở trên. Phải. 3 năm học nghĩa là bạn đã chính thức bước vào cấp phổ thông. Thời điểm nửa lớn nửa nhỏ mà bạn đang trải qua sẽ đầy những trải nghiệm mà bạn chỉ có thể đánh đổi bằng nước mắt hay nụ cười. Và nó sẽ càng đặc biệt hơn nếu mọi chuyện xảy ra ở một ngôi trường trung học nữ sinh. Phải. Con gái. Nơi mà những tâm tình bồng bột có thể bùng phát bất cứ lúc nào. Bạn sẽ không thể nào kiếm được một nơi đầy sức sống và lạ lùng hơn một ngôi trường nữ sinh trung học. Và mọi chuyện bắt đầu tại một bến xe buýt.
Cô gái ngồi trên thanh sắt của nhà chờ xe bus, đầu đung đưa theo điệu nhạc phát ra từ tai phone đeo trong tai. Cô gái nhắm mắt mơ màng. Âm nhạc thật lôi cuốn và làm mê hoặc con người. Giữa dòng xe cộ đông đúc và ồn ào của một buổi sáng làm việc rộn rã, có vẻ như cô gái chẳng mảy may quan tâm tới mình đang ở đâu và sẽ làm gì. Cái cô đang làm chỉ là phút thư giãn hiếm hoi của một ngày bình thường.
Tiếng động khẽ vang lên bên cạnh làm cô gái he hé mắt nhìn. Một cái cặp da đen cài khóa là thứ đầu tiên cô hình dung ra. Mở to mắt hơn, cô gái thấy một đôi chân thon với nước da trắng, cáy váy ca ro sọc chéo đỏ phủ qua đầu gối và cái áo sơ mi trắng với hàng cúc áo xinh xinh, chiếc dây lưng màu xanh biển được cột vòng qua eo và thắt thành cái nơ to sau lưng, một khuôn mặt khá xinh với đôi mắt đang nhìn lại cô chăm chú. Khi hai ánh mắt chạm nhau, một lờ đờ của kẻ mơ màng vừa tỉnh giấc nồng, một tỉnh táo đầy thắc mắc thì ánh mắt chăm chú kia lại quay đi với vẻ bối rối. Ánh mắt lờ đờ khẽ mỉm cười và có vẻ như trở lại với sự mơ màng.
Cặp chân trắng kia nhìn loay hoay rồi ngồi xuống thanh sắt. Nhưng chân trắng chưa kịp chỉnh lại trang phục cho thoải mái thì đôi mắt lờ đờ đã lên tiếng:
-Đi đi kìa.
Mới đầu chân trắng không hiểu là đôi mắt lờ đờ kia đang nói chuyện với mình. Rồi khi phát giác đôi mắt lờ đờ đang nhìn mình thì chân trắng mới nhận ra và mở miệng ngạc nhiên:
-Bạn bảo đi gì cơ ?
-Đến trường. Xe bus bạn tới rồi kìa. Mắt lờ đờ khẽ nghiêng đầu về một hướng của con đường.
Chân trắng nhìn về phía ấy mới nhận ra chuyến xe bus cô định đón đang từ từ tiến tới và cô ngạc nhiên:
-Sao bạn biết mình đi chuyến đó ?
-Chuyến xe đó chẳng phải qua trường bạn sao ? Mắt lờ đờ mỉm cười.
-Ờ hén.
Chân trắng à môt tiếng. Bộ đồng phục của cô đã chỉ đích xác nơi cô định đến. Trường trung học tư thục nữ sinh Ánh Sao, một ngôi trường nổi tiếng nhất thành phố. Và chiếc xe bus kia là một trong những chuyến đi ngang trường cô. Và giờ đi học thế này tất nhiên phải bắt chuyến sớm nhất có thể.
-Cám ơn bạn nghen. Chân trắng vui vẻ cảm ơn và hấp tấp chạy ra vẫy xe.
Nhưng khi chân trắng bước len chiếc xe vừa trờ tới thì cô lại sơ sẩy làm rơi một chiếc giày ngay bậc cửa. Trong khi chân trắng còn luýnh quýnh thì một bàn tay đã nhanh nhẹn nhặt chiếc giày búp bê trắng xinh đưa cho cô.
-Nè. Cẩn thận chứ. Mắt lờ đờ nói.
-Cám ơn bạn. Chân trắng đỏ mặt và trước khi cô kịp nói thêm gì thì anh soát vé la to.
-Tới luôn.
Chân trắng chỉ còn kịp vẫy tay chào người bạn lạ khi cánh cửa lên đóng sầm lại và chiếc xe bắt đầu rời xa bến đỗ.





Dạo này med lăn tăn nên có phần giảm sút :) Nhưng cảm ơn atiso đã bò công đọc :)Chap Shiru: có thể nói là thực sự med hơi kéo dài cái quá trình này, trong chap vừa rồi nên cho cindy kể về cái trường cho xong một lượt luôn, chap cứ lắt nhắt như manga dài kỳ thế này rất nản để đọc đấy, thực sự. Cindy không hiểu sao có phần giống Layla, đó là tuy danh giá xinh đẹp nhưng mà niềm nở với tên khố rách như Shiru lạ thường. Nói nhỏ, các nhân vật nữ quen cùng một nhân vật nam nên có tính cách khác nhau, nếu Cindy thân thiện thì Layla nên khó gần, nếu Layla tự tin quá trớn thì Cindy nên khiê tốn nhã nhặn. Chung quy, Cindy đối với mình hiện giờ là bản sao thu nhỏ của Layla, chưa cảm thấy là...một nhân vật mới.


Chap nữ sinh: hì hì, cảnh các cô gái đùa giỡn với nhau thấy cũng vui vui, phần nào đó thấy nhột đến tận xương sống, chúa tôi, mình không biết mình có thể chịu đựng nổi sắp tới không nhưng...nah, cố lên vậy, dù sao cậu viết ra được chúng cũng đủ ấn tượng lắm rồi. Việc tiếp theo là : tại sao các cô đầu tím, đầu vàng lung tung thế, còn ngôi trường này nếu là trường quốc tế sao mà giáo viên mặc áo dài phong cách thế kia. Còn giáo viên thì không nên vừa vào đã hỏi ngay tên Nhật Minh thế kia, nói cách khác, trừ khi có mối quan tâm đặc biệt đến học sinh đó, chứ nếu không đừng tự nhiên hỏi 'Nhật Minh đâu rùi?' mà nên hỏi là 'Hôm nay Nhật Minh không đến lớp à?
Còn Nhật Minh thì có chút quan tâm là đương nhiên
(Học sinh vô trể mà ko bị la thì có vấn đề rùi
)