Đọc đoạn này mới thấy là chúng ta dạy sử không được sáng tạo cho lắm rồi. Có lẽ cậu nên tìm hiểu kỹ hơn về lịch sử HN cũng như học cách phân tích lịch sử 1 chút. Hy vọng sẽ có ngày ta ngồi uống trà và đàm đạo với nhau về vẻ đẹp của cái HN bụi bặm này.
dùng từ lưu manh,là từ phản anh khá tính chất của con người Hà Nội.So với dân miền trung bà miền Nam sống khá thân thiện,mình có nhà họ hàng ở khu vực chợ Đồng Xuân.Khu phố cổ ấy thì rất nhiều dân Hà Nội gốc,và bản chất thì đúng là mang tính chất lưu manh.Mình cũng ko nghĩ ra từ "lưu manh" đâu mà đọc qua trong 1 quyển sách của nhà Hà Nội học nổi tiếng j j ấy

Tớ đã đi khá nhiều thành phố trong cả nước.Nước ngoài đã đi Bắc Kinh,Thượng Hải,Vân Nam,Paris,Lyon,Berlin và Amsterdam.Nói chung,đối với tớ thì không đâu có thể sánh bằng Hà Nội,cả về cuộc sống lần con người,tất nhiên đấy là ý kiến chủ quan :P
.
___________Auto Merge________________
.
Post 1 bài viết trên FB :)
Hà Nội...
Hà Nội thì cứ gọi là đẹp vãi chưởng.Đã đi nhiều tp lớn ở Vn,1 số ở nước ngoài mà vẫn yêu HN nhất :X.Huế thì mộng mơ,sài thành náo nhiệt còn Hà Nội thì dung hoà tất cả.Đặc sản trà đá vỉa hề vô địch thiên hạ.Đi đâu cũng chỉ thèm trà đá vỉa hè Hà Nội mà thôi.
Gửi đến 1 bức thư,từng đoạt giải bình luận cho bài hát "Nồng nàn Hà Nội" trên xone fm.Bài thơ nói lên nhiều địa điểm đẹp của Hà Nội
Gọi tên Hà Nội Phố
Không còn hát những bước chân ngày xưa
Con đường đổ một màn mưa nho nhỏ
Bằng lăng tím nỗi buồn cùng nỗi nhớ
Đi nào đi, cùng bay với gió trời.
Phố Tràng Tiền em đặt tên là Chiều
Những vuông cửa sổ l’Espace đăm chiêu
Zigzag balcon thường văng vắng
Một nâu nóng đặt trên bàn và nhiều hoa mưa.
Quanh Bờ Hồ em gọi tên là Nhớ
Mùi nhựa cây mùa thu, màu nắng nhạt trên đầu
Quán Đinh vẳng tiếng nhạc, tiếng cười, khói thuốc
Giảng đã đi rồi, em ở đâu?
Phố Nguyễn Du còn Kỷ Niệm xôn xao
Bài hát Phú Quang như nỗi buồn đánh rơi ven hồ tháng Tám
Em đã nhắc và lòng em đã khóc
Hoa sữa chưa về. Người vẫn xa thật xa…
Phố Lê Văn Hưu như một tiếng Thở Dài
Hương café Mai gọi Người quay trở lại
Em thôi nhắc và lòng em không khóc
Hoa sữa tàn rồi. Người vẫn xa xôi…
Em gọi phố Khúc Hạo là Yên
Buổi sáng tiếng chim trong và mây lãng đãng
Trong quán café vài bản tin chứng khoán
Những nhân viên văn phòng tán gẫu trước giờ đến công ty.
Phố Phan Đình Phùng em đặt tên là Xanh
Hai hàng sấu ven đường đan vào nhau líu ríu
Em thích đạp xe cùng bạn trên lối ấy
Váy chấm bi dịu dàng như mưa đầu hạ rơi.
Em đặt tên phố Nhà Thờ là Đêm
Những khuya ngồi vỉa hè đá cầu và chờ nghe chuông đổ
Một hai lần ngồi ở La Place
Ngắm vỏ trứng nhìn lại mình bằng đôi mắt ngôi sao.
Hà Nội thân yêu, vào mỗi khắc của một ngày
Đều khiến em trìu mến và nhớ nhung đến lạ
Phố dắt phố, đi qua rồi trở lại
Như mãi mãi em chờ anh bốn mùa.
Còn hát không những bước chân ngày xưa
Tháng Năm thả một màn mưa nho nhỏ
Bằng lăng tím nỗi buồn cùng nỗi nhớ
Đi nào đi, cùng bay với gió trời
Trong bài này có mỗi phô Khúc Hạo ko hiểu sao nó gọi là
Yên

,chắc tại yên tĩnh quá,mình mới chỉ qua đó tập thể hình,có quán cafe chimxanh
j đó cũng hay
