Thưa các bạn, vậy là tôi lại phung phí $7.25 nữa để xem tập 6 Harry Potter.
Dàn diễn viên trẻ đẹp của phim ko ngoaì mong đợi vẫn giữ vững phong độ của mình như 4 tập trước: khoe mặt là chính diễn xuất là phụ, khô khốc vô cảm nhạt toẹt. Đặc biệt là cảnh Hary khóc cụ Dum, ôi thật là sao ko ai đem cho anh ý ít hành trát vào mắt, khổ thân cháu nó vừa rặn nc mắt vừa rung bần bật mà khán giả ko tài nào cảm nhận nổi 1 mili gram đau xót!
Đạo diễn phim vẫn cho thấy đc tài năng thiên bẩm của anh: nhồi 1 cuốn sach HP với hàng trăm trang truyện vào 1 bộ phim 160 phút, biến nó thành một mớ tạp nham hổ lốn với những mảnh vỡ ko gắn kết, đứt đoạn và khó hiểu. Chưa kể dấu ấn riêng biệt và nghệ thuật của anh vẫn in đậm trong bộ phim với nhưng cảnh phô ko thể phô hơn mà dàn diễn viên hầu như đứng nhìn nhau chờ chuyển cảnh.
Tóm lại, ngoai những cảnh kỹ xảo ấn tương đã được đưa ra quảng cáo lòe bịp thiên hạ mà 10 năm trước may ra còn đc con nít lên ba hú lên: oh cool nhưng hiện nay với hang trăm bộ phim viễn tưởng đã trở trên bão hòa, HP đáng được xứng đáng với cái tên: phim đậu phụ. Xem Hp 6 như ăn một miếng đậu phụ vậy, ăn từ đầu đến cuối miếng đậu vẫn nhạt thếch chả có cái vị gì và xem HP 6 từ đầu tới cuối phim vẫn nhật toẹt chả có cái vẹo gì.
Vài ý kiến cá nhân: British accent, nghe như đấm vào đít. Đạo diễn ko hiểu nổi là đoạn đánh nhau cuối cùng giữ Tử Thần Thực Tử và Hary là cái thắt nút rồi mở nút, là cái cao trào nhất của truyện. Nó giải quyết hết các mâu thuẫn như bí mật half blood prince, bí mật của draco,vv..vv nhưng đạo diễn rất hồn nhiên lược nó tối giản nhất có thể, thật là vãi chốt, nếu ko vì lượng fan HP đông thì có lẽ chú mày đang ăn mày ở vệt nam rồi. À pop corn hôm nay hơi mặn nữa, khát nước quá.