Hỏa Phụng Liêu Nguyên

  • Thread starter Thread starter _Riku_
  • Ngày gửi Ngày gửi
Status
Không mở trả lời sau này.
Cho là thằng chủ ngu giao quân cho tướng vô mưu thì 1 thằng ngu liệu có thể lấy được lòng tin, đứng đầu trăm vạn quân ko. Sĩ khí rất quan trọng trong chiến trận, 1 thằng ngu cầm quân thì binh sĩ lấy đâu ra sĩ khí mà chiến đấu
 
Thằng ngu ấy có sức khỏe, hết! Ra chiến trường thằng ngu ấy nó lao lên giết được tướng địch thì lại lấy được lòng tin của tướng sĩ thôi :)) . Mà nếu nói ngu là ngu về binh pháp, chứ biết đâu nó vẫn biết đối nhân, biết hòa đồng với binh lính. Mà nếu không thì thằng ngu ấy có quân lệnh, ai dám không nghe? Lục Tốn, tuy ko phải là 1 thằng ngu, nhưng lúc đầu có chú nào bên Ngô tin tưởng ở trận Di Lăng đâu?
 
Cho là thằng ngu ấy có sức khỏe địch trăm đi thì trước khi gặp được tướng đối thủ đã bị 1000 thằng quân vây băm xác ra rồi, đâu phải như phim kiếm hiệp mà muốn gặp tướng đối thủ chỉ cần kinh kông đạp đầu chạy đến mà gặp. Đúng là nếu có quân lệnh thì ai cũng phải nghe nhưng binh sĩ nghe mà ko phục, ko thể hết mình xả thân được. Cậu cũng đã dẫn chứng Lục Tốn là 1 thằng tài mà còn có người đố kỵ, kinh thường ở trận Di Lăng ấy huống gì thằng ngu
 
He he. Quân gì? Bộ binh mà dám trèo tới kỵ tướng sao ;)) ? Nên nhớ là khi đánh trận thì 2 ông tướng luôn đi đầu nhé, nên việc gặp nhau đâu phải khó ;))
Nghe là được, xả thân hay không thì đã có quân kỷ ở đó rồi ;)) . Lục Tốn bị khinh thường, đố kỵ nhưng đố thằng nào dám trái lệnh :devil:
 
Tướng thì lấy cái dũng làm gốc, nhưng khi hành sự thì phải túc trí đa mưu
Ý của Trần Mưu rất đúng ,Tôn Tử cũng từng nói câu gì hẻm nhớ nhưng đại loại có ý là " Vị tướng tài ko phải là vị tướng đánh trăm trận trăm thắng mà là vị tướng ko đánh mà thụ phục được địch".
 
-Làm lính dù ngu nhờ sức mà leo tới chức tướng rồi thì thế nào cũng bị tống cho 1 khóa Binh Pháp Căn Bản lấy đủ 50 chứng chỉ mới cho cầm quân ra trận =))
 
branchtell nói:
-Làm lính dù ngu nhờ sức mà leo tới chức tướng rồi thì thế nào cũng bị tống cho 1 khóa Binh Pháp Căn Bản lấy đủ 50 chứng chỉ mới cho cầm quân ra trận
Giặc nó đuổi cho đến đít rồi thì còn thời gian đâu mà học =))
 
Dragon of South nói:
Giặc nó đuổi cho đến đít rồi thì còn thời gian đâu mà học =))
- Học ko kịp thì vừa làm phó tướng ra trận vừa học , gọi là "thực tập ngoài giờ " . Hồi xưa người ta dạy ở các trường Binh Pháp thường dùng Tôn Tử Tam Thập Lục Kế làm giáo án . Riêng ở Thủy Cảnh Academy thì học nâng cao #>:)
 
Tướng giỏi không cần mưu lược hơn người , chỉ giỏi ứng biến trên chiến trường là đủ rồi .Việc mưu kế binh pháp là dành cho bọn quân sư nó bày , bọn tướng chỉ làm theo là được rồi. ( như bọn Hạ hầu đôn , Hứa chữ đó )
Theo như suy nghĩ của bọn chủ thì dũng tướng của nó thằng nào cũng mạnh hơn Lữ Bố , việc giao quân cho tụi nó cũng không có gì lạ cả . ( điển hình là Hứa chữ , lúc chưa gặp thì thấy có phần nhỉnh hơn , đến khi gặp rồi bị đánh như đứa con nít :devil: :devil: )
 
Trần Mưu cho Chữ đánh thua Bố là vì...vết thương nó đấu với Triêu Hỏa chưa lành ----> độc giả muốn nghĩ sao thì nghĩ
 
Thua thì là thua, dù vết thương có lành thì cũng không thể thắng được nếu không Lữ Bố không phải là chiến thần vô địch, mà là chiến thần ăn may.
 
-Lữ Bố này có lúc thấy thấy đến là bố của khủng , có lúc lại thấy tèo wá . Như cái đọan hắn thấy mình sắp oẻo trước khi đc Mã siêu xông vào cứu ấy . Đó gọi là "phong độ là tức thời còn đẳng cấp là mãi mãi" chăng ?:D
 
Toàn quân chết hết một mình Lữ Bố còn cầm cự được là siêu rồi! Người sống sót sau cùng chính là người chiến thắng
 
Bố lúc đó hạ tới mấy trăm thằng quân (7 doanh ) mệt muốn đứt hơi rồi , gặp một thằng đang sung sức như Mã siêu thì làm sao nó chịu nổi ( Bố tuy xưng là chiến thần nhưng đâu có phải là thần thiệt ) --> Mã Siêu chưa chắc giỏi hơn Bố.=D>
Còn cái vụ Hứa Chữ , Lữ bố lúc đó đâu phải đánh với 1 mình nó còn Điển vi với 3 thằng kia nữa mà --> không thể đổ thừa tại vết thương [-x [-x
 
Làm phép so sánh nhé :
Liêu nguyên hỏa + Quách ngang + Trương lôi > Lữ bố ( 1 phát vào ngực ) (1)
Trương phi + Quan vũ > Lữ bố (theo tác giả , nếu không có Lưu bị thì bố sẽ bị toi :D ) (2)
Lưu bị + Trương phi + Quan vũ = Lữ bố ( 1 phát vào vai , nhưng không thể giết được Lữ bố do lão Bị vướng chân ) (3)
Hứa chữ +Điển vi + Vu cấm + Hàn Hạo + Tào hồng < Lữ Bố (đánh thua tan tác) (4)
-Từ (1),(2),(3),(4) --> Tướng Tào còn kém lắm #>:) :devil: :devil:
 
-Chả cần đến 2 anh em , cứ nhìn pha đầu tiên thì 1 mình trương Phi cũng ...hên xui với Bố đc roài . Quan Công nhảy vào để giả bộ " 2 đứa mình íu lắm óanh ko nổi nó đâu" thôi #>:)
 
1 mình Lữ Bố đủ sức đánh bại Trương Phi hoặc Quan Vũ (có thể cần đến mấy trăm hiệp). Dĩ nhiên khi 2 anh này hợp sức thì mới có thể đánh bại Lữ Bố (cũng cần mấy trăm hiêp)
 
Qua đó cho ta thấy trong Tam quốc Lữ Bố là vô địch!
 
Vấn đề là ở mặt. Khi Lữ Bố chiến với Quan Vũ, Trương Phi...Mặc dù bị 1 phát nhưng khuôn mặt vẫn có có gì là sợ hay thua cả. Cảm giác Lữ Bố có thế đánh tiếp được. (Tác giả vẽ thế) ...Lần gặp Tàn Binh cũng vậy. Lần gặp Điển Vy thì khác..... Khuôn mặt biến đổi..... Sự mệt mỏi và cảm giác thua đã bắt đầu....
Khuôn mặt tự tin khi gặp các tướng Tào tạo cảm giác Lữ Bố là vô địch.
Giờ nếu tác giả vẽ Lữ Bố khóc thì sao ? Cảm giác của người đọc về Lữ Bố vô địch còn không...Hay là bây giờ thành ủy mị....:))
Khuôn mặt Lữ Bố rất tự tin...tạo cảm giác an toàn....chắc chắn.
 
Cái đó là ăn thua vào phong độ , khi đánh với TP , QV , Lữ Bố khi đó là bất bại , gặp đc đối tượng ngang cơ , có cao thủ nào lại ko phấn khích .
Còn sau này , khi Bố đã bị nếm đủ mùi đau thương thì khác , nó ko xem trời bằng vung như trước đây 8-} hơn nữa nó bị câu nói "trung thành" của Điển Vi làm cho sốc , đang ngẫm nghĩ về bản thân nó nên vậy , chứ theo như HPLN thì nó mà điên lên thì ...
 
Status
Không mở trả lời sau này.
Back
Top