Đêm nay đất Bắc lạnh trời khó ngủ, ngồi onl khuya cũng nhân tiện chờ hết hạn khóa, trời xui đất khiến nào tiểu đệ này lại ghé vào đây. Ko phải cứ có chuyện mới lọ mọ đi vào, đệ này đứng xa nhìn các tiền bối huynh đệ đàm đạo, cũng muốn tham gia góp vài ba câu chuyện làm vui, nhưng hiềm một nỗi trong mắt huynh đệ đồng đạo, có lẽ đệ này chỉ là kẻ tội nhân, giống loài con lai, nên chỉ dám nhìn mà chẳng dám nói. Từ ngày ấy đến nay cũng đã trải qua nhiều tháng ngày nam chinh bắc chiến ở GVN này, hiếm khi nào lại còn có dịp luận bàn hay xếp bút ngồi xem bút đấu của huynh đệ xưa, nhiều điều muốn nói chỉ giữ trong lòng, nhiều điều thắc mắc, chẳng ngỏ được cùng ai.
...
Viết rất dài nhưng có lẽ lời tâm sự này để dành khi khác, vui vẻ thoải mái huynh đệ quây quần, nói ra mới thấy có ý nghĩa. Tiểu đệ chỉ nói gọn thế này.
Xét 3 con người ThanLong, Boy-hp, và Nhuphuong, duy nhất là 3 kẻ đệ đây dám chỉ vào mặt mắng chửi giáo hóa. Thì duy có ThanLong là đáng để coi trọng hơn cả. Bởi lẽ hắn ta biết mình sai, biết mình đã phạm lỗi lầm, chịu mở tai mà nghe lời nói phải, mở mắt mà nhìn lẽ sáng. Hắn lắng nghe từ forum cho tới Y!M ấy cũng là điều đáng khen, so ra ngày này phúc hắn cũng đã tới hồi chuyển biến tốt đẹp. Còn Boy-hp tuy là đệ tử ThanLong thực nhưng cả tài và đức thì chưa đáng để xách dép so với sư phụ hắn. Có câu phàm là kẻ trượng phu thì đi đứng nói năng cũng ngay thẳng, dù có chết cũng phải thẳng như trúc, các tiền bối tưởng hắn là kẻ cứu nhân độ thế, chứ kì thực hành động thì đi ngược với đạo. Lén lén lút lút chỉ chực có cơ hội là đâm chọt, ngang nhiên đâm chọt GVN mà lại còn ngồi giữ chức Mod, cai quản ở GVN này, giả tiếng giúp người kì thực giấu mưu mượn đao thủ lợi, thoắt thấy có biến thì đem con bỏ chợ, đổ hết trách nhiệm lên đầu đương sự, thế là người chết cũng đành ngầm ngùi vì trót tin lầm ngụy Vân Tiên mà thôi, nhưng mưu kế tầm thường hèn bẩn nào có tồn lâu, người ta chửi vào mặt cũng chỉ biết cười trừ rồi lè nhè lại vài câu nhảm chứ nói gì là biết mở tai mắt mà chịu tiếp thu lời phải. Giờ chết cũng ko được siêu sinh.
Còn Nhuphuong, có lẽ chuyện này chỉ tiền bối TA mới rõ hơn cả, hắn chơi với tiền bối là nghĩa bạn bè, tiểu đệ này ko tham gia. Chuyện đầu đuôi trước sau cũng chỉ ở box Ẩn chứ tuyệt ko phạm ra bên ngoài. Tiền bối nghĩ hắn đáng để được coi là đấng bề trên, là bậc tiền bối? Đệ này với hắn đã từng nhún nhường một lần cho phải lễ, thế xét ra đã chẳng còn gì để chê trách.
Nói đến chuyện vết chém của đệ, tiền bối có nghĩ nếu tiếp tục im lặng thì đệ này còn sống yên ổn ko? Nói ngắn gọn và cũng ko lộ liễu thì tài trí lẫn mưu mẹo hắn chẳng bằng đệ nổi một phần. Đệ lại phải chịu gánh thêm 14 ngày chung cảnh lên Phong Thần, dạo Quỷ Môn Quan ngang hắn cũng là bởi Admin trên giữ cho hắn chút sĩ diện đó thôi, có lẽ nào hắn thiệt mạng mà đệ lại ko hề gì?

.
Tiền bối cũng biết một điều là trong tranh luận, vốn lấy kiến thức là chủ yếu ko bận tâm thắng thua, chỉ mong ngộ ra được cái mình cần hướng tới mới là tuyệt vời, trong võ học vốn lấy sở học làm mục tiêu, lấy đức độ là phép giữ mình, kiềm chế tính hung, ấy mới là cốt lõi của con đường võ đạo. Tiền bối chỉ cho rằng ngày nay tiểu đệ này phong ngôn có phần quái dị, lạ lẫm thì cũng ko trách, bởi sau ngần nấy thời gian, huynh đệ trong nhà đôi lúc còn chưa hiểu nhau hết, huống chi là xa mặt cách lòng. Dám hỏi Nhuphuong có đáng để tiểu đệ này phải khiêm nhường, phải uốn lưỡi nho nhã được hay ko?
Tiểu đệ ngày nay càng khẳng định rõ một điều, là ở GVN này dù bất cứ đâu mình cũng đủ tài và tín để mà một mình cai quản 1 xứ, điều mà từ sau bao năm nay, đệ mới hoàn thành được, đó chẳng phải là điều tốt đẹp cho bản thân đệ đó sao. Vì nghĩ cảnh năm xưa thân mang tội ở Hội, tài non đức mỏng, nhiệt huyết yếu kém nên mới ko được huynh đệ coi trọng. Lấy đó mà tự răn mình, dù là thay đổi hay đổi khác nhưng cũng ko ngừng nỗ lực, nào có phải chỉ cầu lấy cái công danh hão cho bản thân. Cốt lõi nằm ở chỗ giữ được đất thì có nghĩa là hậu thế được trường tồn. Ấy mới là mong muốn đích thực.
Nhuphuong ơi là Nhuphuong, có trách thì chỉ trách hắn quá háo thắng và tư thù cá nhân mà thôi, nghĩ là nuốt được Từ Châu đẩy họ Lưu ra ngoài Tiểu Bái thì có thể kê cao ghế, nhưng xem ra mình lại mắc vào kế người, biết trước một kế chứ chẳng biết nổi hai ba kế, chỉ tổ hạ thấp danh vọng, mà còn biếu không cho tiểu đệ này một vật vô giá. Năm chục box trong tay hắn nay lại lẻ riêng ra một box nằm chình ình trong địa hạt mà độc lập tự cường, hắn cũng đành phải uất ức mà gửi gắm tiền bối mấy lời cũng phải thôi. Xin nhắn với hắn rằng cái việc hắn ém cho đệ, vô tình lại tự đưa mình vào chính cái bẫy ấy của mình, liệu trong mắt Admin và BDH thì hắn còn giá trị nữa chăng? Tiếc thay tài làm Smod của hắn cũng chỉ có vậy.
Đệ này giờ cũng chỉ ước mong huynh đệ và các tiền bối rộng lượng bậc huynh trưởng mà vui vẻ thu tay nhận lấy đứa tiểu đệ rơi vãi này, thì quả thực là cũng lấy làm mãn nguyện lắm rồi, nhưng được cả song hỷ e đức của đệ hãy còn chưa đủ.
Kính các tiền bối một bái.