Shimay
GameVN Member<br> Hội vườn đào
- 27/11/07
- 447
- 4
Cảm ơn các huynh đệ vì tình cảm trước đây trong HVĐ mà không ngần ngại dốc lòng phân tích mọi lẽ. Sau khi tổng hợp các ý kiến, cũng xin có vài lời để coi như kết thúc chuyện này.
Mầm mống mọi chuyện cũng vì hai chữ "cố chấp", hai bên cùng cố chấp thì tất sẽ sinh mâu thuẫn, và như wiwi đã nói, cái người ta dốc lòng bảo vệ đôi khi không còn nguyên ý nghĩa ban đầu của nó nữa, nó đã không còn là cái mà ban đầu ta định bảo vệ.
Có thể phân tích cụ thể như sau:
Cha mẹ: Ban đầu vì lo con mình bị quyến rũ nên tìm cách ngăn cản, nhưng sau khi hiểu được sự thực thì vẫn giữ nguyên ý định, đó là cái cố chấp của cha mẹ.
Con: Gạt bỏ ngoài tai mọi ý kiến của cha mẹ mà không chịu để tâm tìm hiểu đề nghị của cha mẹ, đó cũng là cái cố chấp.
Đã cố chấp thì tất sẽ không thu được kết quả tốt đẹp, cho nên dù hoàn toàn nghiêng theo bên nào cũng là chạy theo cái cố chấp, đó đều không phải là quyết định vẹn toàn nhất.
Đôi khi ngồi bên em, nghe em nói chuyện mà trong lòng cứ thở dài "em tuy hòa đồng với cha mẹ anh nhưng thực ra em chưa lộ hết được cái tinh túy của em như khi trò chuyện cùng anh, đó là vì bên ngoài em cố làm ra vẻ hòa đồng nhưng bên trong em vẫn đang lo sợ, đó quả thật là điều đáng tiếc".
Cha mẹ muốn con cái bỏ người này mà theo người khác như định hướng của cha mẹ, trong khi bản thân hai cụ không có bất cứ thông tin nào về bản thân hai người họ, cho nên ta cũng không nhất thiết phải nhắm mắt nghe theo đường mà người khác chỉ nhưng cũng phải nghiên cứu xem con đường đã chỉ đó có thực sự tốt đẹp hay không, còn con đường ta đi dù gì thì cũng đã quen mọi lối mòn, mọi chướng ngại vật nên bản thân ta hoàn toàn có thể nhìn thấy.
Bản thân cũng đã có quyết sách dài lâu trong vấn đề này nên trong lòng đã thấy nhẹ nhõm hẳn.
Mầm mống mọi chuyện cũng vì hai chữ "cố chấp", hai bên cùng cố chấp thì tất sẽ sinh mâu thuẫn, và như wiwi đã nói, cái người ta dốc lòng bảo vệ đôi khi không còn nguyên ý nghĩa ban đầu của nó nữa, nó đã không còn là cái mà ban đầu ta định bảo vệ.
Có thể phân tích cụ thể như sau:
Cha mẹ: Ban đầu vì lo con mình bị quyến rũ nên tìm cách ngăn cản, nhưng sau khi hiểu được sự thực thì vẫn giữ nguyên ý định, đó là cái cố chấp của cha mẹ.
Con: Gạt bỏ ngoài tai mọi ý kiến của cha mẹ mà không chịu để tâm tìm hiểu đề nghị của cha mẹ, đó cũng là cái cố chấp.
Đã cố chấp thì tất sẽ không thu được kết quả tốt đẹp, cho nên dù hoàn toàn nghiêng theo bên nào cũng là chạy theo cái cố chấp, đó đều không phải là quyết định vẹn toàn nhất.
Đôi khi ngồi bên em, nghe em nói chuyện mà trong lòng cứ thở dài "em tuy hòa đồng với cha mẹ anh nhưng thực ra em chưa lộ hết được cái tinh túy của em như khi trò chuyện cùng anh, đó là vì bên ngoài em cố làm ra vẻ hòa đồng nhưng bên trong em vẫn đang lo sợ, đó quả thật là điều đáng tiếc".
Cha mẹ muốn con cái bỏ người này mà theo người khác như định hướng của cha mẹ, trong khi bản thân hai cụ không có bất cứ thông tin nào về bản thân hai người họ, cho nên ta cũng không nhất thiết phải nhắm mắt nghe theo đường mà người khác chỉ nhưng cũng phải nghiên cứu xem con đường đã chỉ đó có thực sự tốt đẹp hay không, còn con đường ta đi dù gì thì cũng đã quen mọi lối mòn, mọi chướng ngại vật nên bản thân ta hoàn toàn có thể nhìn thấy.
Bản thân cũng đã có quyết sách dài lâu trong vấn đề này nên trong lòng đã thấy nhẹ nhõm hẳn.
Thôi thì năm mới, đầu xuân vào đây trước để chào các bác một tiếng ( muôn còn hơn không), chúc các bác năm mới sức khỏe dồi dào vạn sự như ý sau là muốn xin các bác truyền cho ít bí kíp ( sách cổ) về Tam Quốc để em về nghiên cứu sau còn có sức cãi giả các bác.
Rõ thần kinh 


Cái chính chính là "cái lý", cái đạo đức ăn sâu trong tâm khảm con người, đi ngược lại thì bị chán ghét, Tào Tháo mượn cớ giết người mà bị vết nhơ thiên hạ chê cười, muốn xưng bá trung nguyên thì phải giơ cao cờ lao động đường phố vua Hán. 