stalig
C O N T R A
Vấn đề chính là thế này, từ khi Trẫm dấy binh đến nay, tình hình trong hội toàn người túc trí, một bộ phận chậm tiến đều được cảm hóa hoặc không là bị đào thải. Thế nên, người người hiểu Tam Quốc, nhà nhà biết cách tranh luận, không mấy khi thấy ai bộc lộ sơ hở, nghệ thuật phòng ngự có thể nói là đạt đến mức thượng thừa. Hoặc giả có người sơ hở thì người khác cũng không dám tấn công vì e có bẫy gì chăng.
Cái cảnh hồi xưa thì tiêu điều lắm. Hồi Trẫm mới đặt chân vào hội, tranh luận của anh em hồi đó rất ngô nghê, hệt như kiểu xã hội nguyên thủy, chân chất, dại dại. Nào là Cigar thì phán Từ Thịnh cởi trần vác đao đánh quân Ngụy, nào là Lái buôn kêu Giả Hủ chết trước Tào Tháo. Xã hội lúc đó là công xã nguyên thủy.
Khi Trẫm vào, bắt đầu tạo ra sự thay đổi rõ rệt. Thường đưa ra những ý kiến, ngược chiều nhưng hợp lý khiến thành viên khi đó tức lắm, kéo bè, kéo lũ ra định đánh hội đồng. Đánh nhau nhiều trận nhưng phe chậm tiến thường thua vì không sao bẻ được lý luận sắc sảo của những người tiến bộ, mà Trẫm và Cid là người đại diện
. Phe chậm tiến bèn quay đầu ở ẩn vì cứ thò ra câu nào là bị phủ nhận hết quan điểm. Họ lâu ngày đâm hoang mang không hiểu những điều khi trước mà họ cho là đúng có phải đúng thật không. Tất cả không hẹn đều về nhà đọc lại sách ngõ hầu mong tiến bộ. Đấy là thời kỳ phong kiến với những cuộc chiến liên miên nhưng xét cho cùng thì cái tiến bộ đã phủ nhận được cái chậm tiến.
Một thời gian sau, Kê Vương, Sep vào thì phong trào của nhân dân tiến bộ càng lên cao. Về sau, có mấy vụ phe tiến bộ thanh trừng phe chậm tiến, nhưng thường thì 1 tuần, những người thuộc phe chậm tiến nếu không bị cảm hóa thì cũng nghẻo cả.
Trải qua mấy cuộc phong ba, bão táp, đấu tranh sinh tồn, các anh em trong hội không những trang bị được kiến thức mà còn có cả kỹ năng tranh luận cực tốt. Đa phần những măng non ngày nào như Mutsu hay DOS đều có cái đầu lạnh. Cùng với thời gian, từng góc của Tam Quốc đều được đưa ra mổ xẻ 5 lần 7 lượt, nhìn nhận mỗi vấn đề theo nhiều góc độ mà thế hệ thời nguyên thủy thời xưa có mơ cũng chẳng bao giờ nghĩ ra được.
Bây giờ thì anh em đều hiểu biết gần như nhau, dấu hiệu của CNXH là thế đó. Trải qua một quá trình mâu thuẫn và đấu tranh, HVD đã có phát triển vượt bậc và tuân đúng theo tư tưởng triết học duy vật biện chứng.
Chỉ có điều hơi buồn là thấy tình hình hội đi lên thì vài vị á min áo hồng, áo xanh chậm tiến lại thắc mắc: Sao hội bây giờ không giống như xưa, phải chi mọi người đều chậm tiến, cái gì cũng không biết như xưa thì còn có cái mà bàn.
Cái cảnh hồi xưa thì tiêu điều lắm. Hồi Trẫm mới đặt chân vào hội, tranh luận của anh em hồi đó rất ngô nghê, hệt như kiểu xã hội nguyên thủy, chân chất, dại dại. Nào là Cigar thì phán Từ Thịnh cởi trần vác đao đánh quân Ngụy, nào là Lái buôn kêu Giả Hủ chết trước Tào Tháo. Xã hội lúc đó là công xã nguyên thủy.
Khi Trẫm vào, bắt đầu tạo ra sự thay đổi rõ rệt. Thường đưa ra những ý kiến, ngược chiều nhưng hợp lý khiến thành viên khi đó tức lắm, kéo bè, kéo lũ ra định đánh hội đồng. Đánh nhau nhiều trận nhưng phe chậm tiến thường thua vì không sao bẻ được lý luận sắc sảo của những người tiến bộ, mà Trẫm và Cid là người đại diện
Một thời gian sau, Kê Vương, Sep vào thì phong trào của nhân dân tiến bộ càng lên cao. Về sau, có mấy vụ phe tiến bộ thanh trừng phe chậm tiến, nhưng thường thì 1 tuần, những người thuộc phe chậm tiến nếu không bị cảm hóa thì cũng nghẻo cả.
Trải qua mấy cuộc phong ba, bão táp, đấu tranh sinh tồn, các anh em trong hội không những trang bị được kiến thức mà còn có cả kỹ năng tranh luận cực tốt. Đa phần những măng non ngày nào như Mutsu hay DOS đều có cái đầu lạnh. Cùng với thời gian, từng góc của Tam Quốc đều được đưa ra mổ xẻ 5 lần 7 lượt, nhìn nhận mỗi vấn đề theo nhiều góc độ mà thế hệ thời nguyên thủy thời xưa có mơ cũng chẳng bao giờ nghĩ ra được.
Bây giờ thì anh em đều hiểu biết gần như nhau, dấu hiệu của CNXH là thế đó. Trải qua một quá trình mâu thuẫn và đấu tranh, HVD đã có phát triển vượt bậc và tuân đúng theo tư tưởng triết học duy vật biện chứng.
Chỉ có điều hơi buồn là thấy tình hình hội đi lên thì vài vị á min áo hồng, áo xanh chậm tiến lại thắc mắc: Sao hội bây giờ không giống như xưa, phải chi mọi người đều chậm tiến, cái gì cũng không biết như xưa thì còn có cái mà bàn.