Guo Jia
C O N T R A
- 14/10/03
- 1,950
- 1,091
- Thread starter
- #61
Nhị Ca nói rất hay,đệ đồng ý,cũng xin bàn với Nhị Ca thêm về một nhân vật nữa:Trần Cung.
Tuy chưa ăn của họ Tào một bữa cơm nào nhưng cũng đã từng xem Tào là minh chủ của mình cho đến khi biết được tính tàn nhẫn của Tháo.Thế tại sao Cung lại không giết lúc phát hiện ra?Vì là Cung theo Tháo cũng vì cái chí giúp dân giúp nước của mình,ông cho là Tháo là bậc anh hùng nhân nghĩa,có thể thoả mãn cái chí đó.Và kể từ đó,nghĩa chủ tớ cũng tan,vì cái nghĩa chung đã khác nhau rồi.
Nhưng sau đó ông theo Lã Bố,tức là bầy tôi của Bố,ông trên mặt thành bắn Tháo với lòng căm giận lạ lùng.
Xét như thế,có lẽ Nhị ca cũng như đệ đều hiểu rằng:Trần Cung,Quách Gia,có trách thì trách một chút nhìn lầm người mà thôi.Và,hai ông ấy,trước sau như một đều trung thành với với cái chí ban đầu của mình,họ không vì bất cứ một cá nhân ai mà thay đổi cái chí đó.Triệu Vân cũng từng nhìn lầm Công Tôn,đệ chỉ tiếc rằng Công Tôn và Lưu Bị lại là chỗ bạn bè thân thiết,và không có mâu thuẫn gì trên con đường sự nghiệp đánh dẹp.Giả sử Lưu Bị đánh Công Tôn thì Vân lúc đó ở bên Lưu Bị sẽ phải làm gì?Cái khác nhau giữa Trần Cung,Quách Gia và Triệu Vân là hai ông đều bỏ đi khi nhận thấy rõ con người của kẻ mình đang theo còn Triệu Vân nếu theo Lưu Bị ngay thì tất ảnh hưởng tới tình cảm của Bị và Công Tôn và người đời chê cười Vân nếu Vân theo Bị lúc đó cũng chỉ vì thế,chứ không ai cười người biết chọn minh chủ,bỏ chỗ tối tăm của địa ngục mà về với ánh sáng mặt trời mặt trăng cả.Đó là lý do hai trường hợp hành xử khác nhau,nhưng chân lý vẫn chỉ có một,đó là người có lòng giúp dân cứu nước chỉ có thể cùng với người cũng có lòng cứu nước giúp dân mà thôi;và chỉ tồn tại lòng trung thành thực sự và triệt để giữa hai người nào có cùng chí hướng và tư tưởng,bởi vì người ta mến nhau,yêu nhau không phải để nhìn nhau mà là để cùng nhìn về một hướng ví như Cung không cùng với Tháo,Gia không cùng với Thiệu vậy!
Đến đây lại nhớ tới Tuân Văn Nhược.Ngài lúc đầu với Tháo cũng chung chí hướng đấy,trung thành tuyệt đối,lập mưu bày mẹo rất hăng hái,nhưng sau đó Tháo muốn lên ngôi Vương,thế là hai người lại nhìn về hai hướng khác nhau,tất nhiên sự trung thành tuyệt đối cũng không còn nữa.
Vả lại,Trần,Quách giúp Lã,Tào loại trừ mối đe doạ cũng chỉ là việc làm theo bổn phận mà thôi,nếu đã theo Lã theo Tào rồi mà lại có ý giúp cho phe địch của chủ công mình thì đó mới là kẻ không ra gì,công tư lẫn lộn.
Cho đến dòng suy nghĩ này,liệu có hay chăng Nhị Ca thắc mắc về trường hợp của Vân Trường tha Tào Tháo chưa?Nếu có thì đệ lại xin hỏi Nhị Ca rằng:Nếu Tháo đối đãi Quan Công như Hoàng Tổ đối với Cam Ninh thì liệu có chuyện Hoa Dung chăng?
Cho nên người ta mới nói:"Chỉ có kẻ có tâm hồn rộng lớn mới hiểu được cái đạo lý lớn" và xét như thế có lẽ trong Hội ta chỉ có anh em mình thôi,Nhị Ca nhỉ...hun Nhị Ca cái.
Tuy chưa ăn của họ Tào một bữa cơm nào nhưng cũng đã từng xem Tào là minh chủ của mình cho đến khi biết được tính tàn nhẫn của Tháo.Thế tại sao Cung lại không giết lúc phát hiện ra?Vì là Cung theo Tháo cũng vì cái chí giúp dân giúp nước của mình,ông cho là Tháo là bậc anh hùng nhân nghĩa,có thể thoả mãn cái chí đó.Và kể từ đó,nghĩa chủ tớ cũng tan,vì cái nghĩa chung đã khác nhau rồi.
Nhưng sau đó ông theo Lã Bố,tức là bầy tôi của Bố,ông trên mặt thành bắn Tháo với lòng căm giận lạ lùng.
Xét như thế,có lẽ Nhị ca cũng như đệ đều hiểu rằng:Trần Cung,Quách Gia,có trách thì trách một chút nhìn lầm người mà thôi.Và,hai ông ấy,trước sau như một đều trung thành với với cái chí ban đầu của mình,họ không vì bất cứ một cá nhân ai mà thay đổi cái chí đó.Triệu Vân cũng từng nhìn lầm Công Tôn,đệ chỉ tiếc rằng Công Tôn và Lưu Bị lại là chỗ bạn bè thân thiết,và không có mâu thuẫn gì trên con đường sự nghiệp đánh dẹp.Giả sử Lưu Bị đánh Công Tôn thì Vân lúc đó ở bên Lưu Bị sẽ phải làm gì?Cái khác nhau giữa Trần Cung,Quách Gia và Triệu Vân là hai ông đều bỏ đi khi nhận thấy rõ con người của kẻ mình đang theo còn Triệu Vân nếu theo Lưu Bị ngay thì tất ảnh hưởng tới tình cảm của Bị và Công Tôn và người đời chê cười Vân nếu Vân theo Bị lúc đó cũng chỉ vì thế,chứ không ai cười người biết chọn minh chủ,bỏ chỗ tối tăm của địa ngục mà về với ánh sáng mặt trời mặt trăng cả.Đó là lý do hai trường hợp hành xử khác nhau,nhưng chân lý vẫn chỉ có một,đó là người có lòng giúp dân cứu nước chỉ có thể cùng với người cũng có lòng cứu nước giúp dân mà thôi;và chỉ tồn tại lòng trung thành thực sự và triệt để giữa hai người nào có cùng chí hướng và tư tưởng,bởi vì người ta mến nhau,yêu nhau không phải để nhìn nhau mà là để cùng nhìn về một hướng ví như Cung không cùng với Tháo,Gia không cùng với Thiệu vậy!
Đến đây lại nhớ tới Tuân Văn Nhược.Ngài lúc đầu với Tháo cũng chung chí hướng đấy,trung thành tuyệt đối,lập mưu bày mẹo rất hăng hái,nhưng sau đó Tháo muốn lên ngôi Vương,thế là hai người lại nhìn về hai hướng khác nhau,tất nhiên sự trung thành tuyệt đối cũng không còn nữa.
Vả lại,Trần,Quách giúp Lã,Tào loại trừ mối đe doạ cũng chỉ là việc làm theo bổn phận mà thôi,nếu đã theo Lã theo Tào rồi mà lại có ý giúp cho phe địch của chủ công mình thì đó mới là kẻ không ra gì,công tư lẫn lộn.
Cho đến dòng suy nghĩ này,liệu có hay chăng Nhị Ca thắc mắc về trường hợp của Vân Trường tha Tào Tháo chưa?Nếu có thì đệ lại xin hỏi Nhị Ca rằng:Nếu Tháo đối đãi Quan Công như Hoàng Tổ đối với Cam Ninh thì liệu có chuyện Hoa Dung chăng?
Cho nên người ta mới nói:"Chỉ có kẻ có tâm hồn rộng lớn mới hiểu được cái đạo lý lớn" và xét như thế có lẽ trong Hội ta chỉ có anh em mình thôi,Nhị Ca nhỉ...hun Nhị Ca cái.
! Không lẽ chỉ vì cái chí hướng không cùng mà Tháo có thể giết Úc, người cùng vào sinh ra tử với mình, Ninh có thể giết Tổ, người từng giữ mình lại mà dùng, Gia có thể diệt toàn gai Thiệu, người mình từng ra tay giúp đỡ? Đấy không thể đổ cho chí hướng hay tư tưởng mà rõ ràng là đều vì cái lợi bản thân mà vứt bỏ nghĩa tình, ra tay không thương tiếc sao? thế thì gọi là gì nhỉ? 
đầu càng dễ dập. Mà cho rằng Tổ may mắn ngã mà sọ dừa không sao đi, thì Tổ cũng không thể thần công mà đứng ngay dậy được. Nếu Tổ ngã sấp xuống (do quay người) thì nội tạng có nguy cơ bị dập, xương sườn gẫy->chết chắc. Còn ngã ngửa ra sau, cái tên ban nãy sẽ cắm sâu hơn vào người Tổ. Mà thường người bắn tên thường bắn vào vùng lưng, tương ứng với tim và phổi. Tên cắm sâu vào, trước tiên sẽ xuyên qua phổi, làm xuyết huyết và tràn dịch phổi. Tệ hơn nữa là vào tim luôn. Còn nếu cho rằng tên sẽ gãy khi Tổ ngã xuống đất, tên không thể cắm sâu hơn, thì xin thưa rằng Tổ còn bị gãy xương sống, dập lá lách, dập nội tạng...Đó còn chưa kể đường đất, đá, sỏi...có thể giúp Tổ thăng thiên sớm hơm. Tuy rằng Ninh chưa thể biết được y khoa cặn kẽ, nhưng với kinh nghiệm, Ninh cũng biết chắc ràng Tổ khó sống, mà sống thì cũng bị liệt cả người. Vậy thì tốt nhất là cho 1 đao vậy!