Kingdom ► Chiến Quốc đại chiến - Triệu Chinh

  • Thread starter Thread starter _TVL_
  • Ngày gửi Ngày gửi
đấy là nói đại khái theo cách dùng từ ở biên chế bây giờ
chứ ai chả biết thời đấy làm gì có tiểu đội với cả sư đoàn.

nhưng chia quân theo đơn vị 5 người, 10 người, 100 người là có, truyện đã tả, kể cả có chém thì vẫn có các sử liệu từ La Mã cái thời trước cải cách

99% đánh quy ước là suy diễn => về box hỏi con panzer là biết rõ nhất, trước nó post bài về vấn đề này rồi, các thanh niên mới nhớn mê total war tưởng ngoài đời phang nhau như game.

nguyên cái "- " thứ 2 là suy diễn, về box hỏi tiếp cho rõ

_ Sử La Mã liên quan gì tới Tần Hán ... : ()

_ Sử La Mã được ghi chép rất chi tiết cái này ko cần bàn cãi, và quân La Mã là quân chuyên nghiệp, binh sĩ ko cần cày ruộng như quân Tần Hán, rõ ràng sẽ có tổ chức và huấn luyện ok hơn, thậm chí họ có hệ thống hậu cần rất chuyên nghiệp và được phát triển lâu dài qua nhiều thế hệ ( đường xá, cầu cống, pháo đài, nhà xưởng ) nhằm phục vụ viễn chinh.

_ Cái thứ 2 thực ra cũng ko phải suy diễn, mà là xuất phát từ việc thông tin liên lạc quá lạc hậu ( chậm trễ, hoặc dù kịp nhưng khó hiểu aka phong hỏa đài, phương tiện giao thông thiếu thốn, đường xá khó đi, thiếu bản đồ chi tiết etc ) nên việc hành quân của bộ binh gần như 100% dựa vào các con đường có sẵn, và đương nhiên là nối liền các thành trấn, làng mạc, nguồn nước -> rõ ràng là có thể dự đoán được các con đường hành quân. Ngoại lệ duy nhất là kỵ binh du mục vì họ có nhiều ngựa, tốt hơn chân trần rất nhiều lần, tuy nhiên vẫn phải bám nguồn nước :v

_ Eh về box là cái gì nhỉ, mình chưa hiểu lol
 
thôi thôi đủ rồi, cái truyện này có gì mà wall of text thế :-(||> chừng nào có raw hay chap mới hãy kéo lên chứ......
 
Có cuốn đó thiệt mà ông, dày hơn ngàn trang. Tui đọc cả chục năm rồi nên ko nhớ hết chi tiết trong đó.
cả ngàn trang :6cool_surrender: truyện nói về từ sinh tới tử của nước tần chắc
 
Mình nghĩ nó dạng giống như là tiên hiệp nên nó mới kéo dài như vậy
Còn bạn muốn cả ngàn trang từ thời cổ xưa thì xin đọc quyển Thế cục Quỷ Cốc Tử hay Kinh Xuân Thu(Xuân Thu Tam Truyện) đi thì sẽ thấy kinh khủng khiếp luôn
để hôm nào tìm đọc :D
 
_ Quá nhiều, mỗi 1 thành là 1 trận chiến, ác liệt hoặc không ( đầu hàng ) tùy thuộc vào tình hình trong thành ngoài thành. Chính sử thời này hình như ghi chép ko quá rõ ràng, vì ngay cả chữ viết mỗi nước cũng rất khác nhau, thậm chí trong 1 nước chữ viết cũng khác biệt theo từng vùng ( giống kiểu tiếng nói ấy, thậm chí còn khác biệt hoàn toàn ) Theo mình biết, chỉ có Sử ký Tư Mã Thiên là ghi chép kĩ nhất về thời này, nhưng cũng chỉ là tóm lược sự kiện là chính ( vì họ ghi trên thẻ tre rất tốn công nên dùng chữ cực kỳ hà tiện, nữa là nói rõ ràng chi tiết mạch lạc )



_ Theo mình ko có chuyện này, cái việc chia quân theo cấp độ sâu như vậy ko thể xuất hiện ở thời Tần Hán vì quân đội Tần và tất cả các nước khác đều là quân bán chuyên nghiệp, lâm thời tập hợp, hết đánh thì lại về làm ruộng. Với cơ cấu như vậy, ko cách nào phổ biến quân sự quá sâu sắc tới cấp độ như truyện. Theo mình có lẽ tới cấp vài xóm hợp thành 1 tiểu đội, vài tiểu đội do 1 chỉ huy cấp thấp ( quan binh có tước vị ) tạo thành trung đội của 1 xã, vài trung đội tạo thành đại đội của huyện do 1 chỉ huy trung cấp chỉ huy, và vài đại đội sẽ đại diện 1 quận do quý tộc chỉ huy. Có thể sâu hơn 1 chút, hoặc không sâu bằng, nói chung là sẽ khá đơn giản, chia quân theo đơn vị làng, xã, huyện cứ thế tập hợp thôi. Tập hợp như vậy sẽ ko cách nào chia ra hành động đơn lẻ vì quá nguy hiểm và khó khăn khi thông tin. Cách các tướng lĩnh dễ dàng chỉ huy và điều động nhất, chính là tập hợp tất cả binh lính quanh mình thành 1 đội lớn, hành quân theo con đường lớn có sẵn nối giữa các thành ( ko bị lạc đường, thuận lợi cho xe vận tải, có nguồn nước sẵn sàng cho đại quân, có mục tiêu rõ ràng, có thông tin liên lạc liền mạch )

_ Với cách tác chiến như vậy, ko thể nào chia binh quá nhỏ, cũng ko cách nào tập hợp quá đông lính đi theo 1 hướng ( nguồn nước, vận tải, lương thực, nơi đóng quân ) và đương nhiên việc tập kích cũng khá khó khăn vì ai cũng biết đường cả rồi, ai cũng biết chỗ nào dễ phục kích, chỗ nào dễ đóng quân ( trừ khi gặp thằng ngu tinh vi cứ 1 đường chạy thẳng tới quân địch, thể loại này hơi hiếm ) Vì thế 99% số trận chiến thời cổ, là 2 quân mặt đối mặt tác chiến, hoặc vây - công thành.

TL;DR : truyện là truyện thôi đừng tưởng là thật lol
cái thứ 2 là suy diễn không thì là chiến tranh trên giấy . Nói như cậu thì Việt Nam thắng Khựa , thắng Mỹ kiểu gì
 
Thôi vote tác giả cho Lý Ông Trọng xuyên không xuyên việt vô gánh team Tần đê :2onion2: Theo sử thì Tần toàn danh tướng cỡ Vương Bí, Mông Điềm, Chương Hàm....các kiểu mà trị không nổi tụi Hung Nô, còn Lý Ông Trọng nhà ta chỉ cần qua đứng trên tường thành là tụi nó đếu dám tới quậy :1onion75: Sau này chết rồi Tần lại bị Hung Nô quậy, Thủy Hoàng lại phải dựng tượng để dọa tụi Hung Nô chứ đám danh tướng nhà Tần chả được tích sự gì, rõ ràng thánh xứng đáng làm main bộ này, hoặc chí ít cũng phải tầm big boss như Bàng Noãn :cuteonion37:
 
Thôi vote tác giả cho Lý Ông Trọng xuyên không xuyên việt vô gánh team Tần đê :2onion2: Theo sử thì Tần toàn danh tướng cỡ Vương Bí, Mông Điềm, Chương Hàm....các kiểu mà trị không nổi tụi Hung Nô, còn Lý Ông Trọng nhà ta chỉ cần qua đứng trên tường thành là tụi nó đếu dám tới quậy :1onion75: Sau này chết rồi Tần lại bị Hung Nô quậy, Thủy Hoàng lại phải dựng tượng để dọa tụi Hung Nô chứ đám danh tướng nhà Tần chả được tích sự gì, rõ ràng thánh xứng đáng làm main bộ này, hoặc chí ít cũng phải tầm big boss như Bàng Noãn :cuteonion37:
bôi đen thì ngỏm rồi
còn anh họ Chương lúc này cỡ Tín là cùng :))
 
Chắc lộn qua Mông Vũ rồi đó, chứ Vương Bí thì không rõ, còn Mông Điềm mãi đến khi Phù Tô tự tử chết rồi mới ép tự tử theo mà :2onion58:
 
Thôi vote tác giả cho Lý Ông Trọng xuyên không xuyên việt vô gánh team Tần đê :2onion2: Theo sử thì Tần toàn danh tướng cỡ Vương Bí, Mông Điềm, Chương Hàm....các kiểu mà trị không nổi tụi Hung Nô, còn Lý Ông Trọng nhà ta chỉ cần qua đứng trên tường thành là tụi nó đếu dám tới quậy :1onion75: Sau này chết rồi Tần lại bị Hung Nô quậy, Thủy Hoàng lại phải dựng tượng để dọa tụi Hung Nô chứ đám danh tướng nhà Tần chả được tích sự gì, rõ ràng thánh xứng đáng làm main bộ này, hoặc chí ít cũng phải tầm big boss như Bàng Noãn :cuteonion37:
Trị không nổi là do ko thảo phạt tận diệt được như kiểu thu phục ấy thôi chứ có phải oánh mà không thắng đâu.
Với lại Hung Nô mà sau này là Mông Cổ nó khủng bố cả châu Á châu Âu là do diện tích của bọn này rộng,choi toàn kiểu dàn trận solo thì đội kị binh của Hung Nô no như người liền ngựa,ban năng chiến đấu thuôc dạng bá khí rồi,oanh sao lại...
Còn chơi với Việt Nam mình mình chơi toàn du kích tiêu hao dần dần,oanh trường kì thi bọn nó chiu không nổi :))

Hơi ngoài lề tí là đọc sử La Mã voi Châu Âu, nó cũng phát triển đội hình trị được kị binh bá lắm mà sao thời Thành Cát Tu Han là đi đến đâu hủy diệt đến đó nhỉ....
 
Tưởng có chap mới hí hửng vào. Đổi tên topic thành lsvn đi.
 
Hung nô sống du mục đánh chỗ này nó chạy chỗ khác dựng trại thì đánh lâu dài sao được. Bởi vậy sau khi thống nhất 7 nước thì tần thuỷ hoàng xây liền vạn lý trường thành để ngăn hung nô.
Thời đánh 6 nước thì Chương HÀm vãN còn vô danh. Chỉ có Vương Tiễn và Mông Vũ là 2 đại tướng lập nhiều chiến công nhất, trong đó đặc biệt là Vương Tiễn, gần như là tướng bất bại.
 
Hung nô sống du mục đánh chỗ này nó chạy chỗ khác dựng trại thì đánh lâu dài sao được. Bởi vậy sau khi thống nhất 7 nước thì tần thuỷ hoàng xây liền vạn lý trường thành để ngăn hung nô.
Thời đánh 6 nước thì Chương HÀm vãN còn vô danh. Chỉ có Vương Tiễn và Mông Vũ là 2 đại tướng lập nhiều chiến công nhất, trong đó đặc biệt là Vương Tiễn, gần như là tướng bất bại.
Cái vạn lí trường thành trước đọc mấy cái sách sử ý nghĩa chiến lược của nó ko có nhiêu đâu... chủ yếu là về thành tựu thôi... chứ thành cao chục met no còn công thành ầm ầm chứ cái tường cao mấy met ăn thua mẹ ji
 
Nó công là công thành chính chứ đánh phá thì thường xuyên nên xây là để chặn một phần thôi.
 
cái thứ 2 là suy diễn không thì là chiến tranh trên giấy . Nói như cậu thì Việt Nam thắng Khựa , thắng Mỹ kiểu gì

_ Trong chiến tranh, có nhiều cái nếu chỉ nhìn mặt quân sự thì Vn chẳng bao giờ thắng nổi Mẽo hay Tàu cả. Vì thế những người bình thường không nghiên cứu quá sâu, họ khi thấy 1 phe dù yếu hơn nhưng lại thắng phe mạnh hơn, thì lập tức nghĩ tới 1 vài lý do chỉ có trong lĩnh vực quân sự có thể giúp " lấy yếu thắng mạnh " rồi cưỡng ép nhét vào trong chiến thắng của phe yếu và cho đó là tất nhiên. Những thứ mọi người hay ghép vào, đó là : chiến lược cao cấp ví dụ vườn không nhà trống, ít quân tinh nhuệ > đông quân ô hợp, lấy bộ chế kỵ, lấy xa chế gần, xây thành đắp luỹ etc ; hoặc chiến thuật thiên tài ví dụ kỵ xạ, giả thua, phục kích, mai phục, tập kích đường dài, du kích, đánh hậu cần etc. Nhưng tất cả những cái trên, chỉ là biểu hiện về mặt quân sự, nhưng lại không hề nhắc tới hoặc quá xem nhẹ mặt tổng thể là chính trị, kinh tế, xã hội. Chính 3 mặt lớn này nó sẽ ảnh hưởng toàn diện tới quân sự, giống như động cơ đẩy bánh xe vậy. Chiến thắng về quân sự là biểu hiện rõ nhất của chiến thắng ở 3 phương diện phía sau.

_ Trong nghệ thuật quân sự họ có 2 mặt gọi là âm mưu và dương mưu, và lối vận dụng cũng không giống nhau. Thông thường, phe mạnh thích dùng dương mưu, phe yếu thích dùng âm mưu. Bởi phe mạnh họ có cả 3 mặt chính trị, xã hội, kinh tế, hoặc chính xác hơn là tổng thể 3 mặt này ( chứ ko phải cả 3 ) mạnh hơn phe yếu, nên thích dương mưu, cứ thế đè tới để chiến thắng, đó mới là cách tiến hành chiến tranh theo đúng nghĩa, dương mưu sở dĩ gọi là dương đấy là bởi vì đã dùng dương mưu thì kẻ địch ko thể ko đỡ, ko muốn đỡ cũng phải đỡ, vì thế phe mạnh có thể toàn lực thể hiện ra sức mạnh tổng hợp và chiến thắng.

_ Phe yếu lại phải dùng âm mưu, bởi tổng thể thực lực yếu hơn phe mạnh, nếu chơi dương mưu thì thua là cái chắc. Vì vậy phe yếu phải chơi âm mưu, dùng các mưu kế, kế hoạch đặc biệt nhằm rút ngắn tổng hợp thực lực so với phe mạnh, qua đó mưu cầu thế hoà hoặc thậm chí là thắng.

_ Thực tế quân sự cũng ko phải chỉ dùng thuần âm mưu hoặc dương mưu mà là kết hợp cả 2, tạo thành nghệ thuật quân sự mỗi phe, nhưng cuối cùng suy ra, vẫn là so tổng thể thực lực toàn xã hội của 2 phe tham chiến, phe nào lực mạnh hơn, có thể phát huy tối đa bao nhiêu sức lực, mạnh hơn thì sẽ thắng, yếu hơn sẽ thua. Vn thắng trong ct chống Pháp, Mỹ, không phải chỉ so về quân sự ( vì nếu thế thua 100% ) mà so toàn bộ các mặt chính trị, kinh tế, ngoại giao, tuyên truyền, giáo dục, thì trong thời điểm đó thắng được Pháp, Mỹ. Ở đây nên chú ý là thắng tại thời điểm đó ko có nghĩa Vn mạnh hơn Mỹ, mà là Mỹ phát huy ra được sức mạnh ở Vn ko thắng được Vn.

_ Nói chung, chiến tranh là việc quốc gia đại sự sinh tử tồn vong, và vô cùng vô cùng phức tạp, chẳng thể chỉ dựa vào vài mưu hèn kế bẩn hoặc vài cuộc phục kích, vài trận chiến thắng mà thay đổi cục diện được đâu, khác xa so với mô tả trong các loại tiểu thuyết tuyên truyền ví dụ Tam Quốc Diễn Nghĩa. Mạnh sẽ thắng, yếu sẽ thua, đó là chân lý bất biến. Người La Mã tại sao thống trị khu vực Địa Trung Hải hàng vài trăm năm, trở thành 1 đế quốc khổng lồ không kém đế quốc Tần Hán ở phương Đông ? đó là do tổng hợp thực lực họ cực mạnh, trong quân sự họ đã thua rất nhiều lần, trong chính trị có thể nát, trong ngoại giao có thể bá đạo, nhưng vì xã hội của họ phát triển từng bước từng bước vững chắc qua hàng thế kỉ và vượt xa các thế lực xung quanh nên họ luôn thắng.

_ Nhiều người nói đùa chiến lược của người La Mã rất đơn giản : cử sứ giả gặp gỡ, bàn bạc giao dịch, đầu hàng thì ok, ko đầu hàng thì cử người tiếp tục đàm phán, trong lúc đó chuẩn bị chiến tranh. Khi chuẩn bị xong, cử Legion tới đập. Thắng thì ok, thua ? cử tiếp nhiều Legion hơn tới. Lại thua ? cử tiếp càng nhiều Legion hơn, cho tới khi nào bên kia thua nát bét mới thôi. Tại sao họ có thể làm như vậy ? Đó là vì chiến tranh còn đem lại đủ tiền lãi, đủ chiến phí, và họ có đủ thực lực để thi xem cuối cùng ai giàu hơn, ai nhiều người hơn. Phe mạnh họ ko cần quan tâm quá nhiều mấy cái chiến thuật kiểu phục kích, quấy phá, vì quân đủ đông, đủ tinh nhuệ, trận hình vững vàng, giao thông thuận lợi, hậu cần vững chắc, chính là cách đơn giản nhất dẫn tới chiến thắng. Âm mưu thủ đoạn có thể dùng trong 1 số trường hợp đặc biệt, nhưng trong đa số các trường hợp, trực tiếp đối mặt, dùng dương mưu đập tới mới là chính đạo, thậm chí là con đường duy nhất. Đó cũng là lý do mình nói, chiến tranh không phải quyết định chỉ bằng vài cuộc phục kích, quấy phá, thậm chí vài chiến thắng ở các trận then chốt cũng chưa chắc quyết định chiến thắng 1 chiến dịch, 1 cuộc chiến tranh.

_ Mình đang đọc chiến dịch Caesar đánh Gaul, dù người Gaul ở mọi hướng vây công, quân số gập nhiều lần người La Mã, nhưng cuối cùng Caesar bằng lực lượng tinh nhuệ, công sự vững chắc, tiến quân thần tốc và 1 phần may mắn nên vẫn chiến thắng :v Ông Vecingetorix thậm chí đã dùng tới chiến lược vườn không nhà trống để vây quân Caesar nhưng lại ko thành công vì nhiều vấn đề phức tạp, cuối cùng lại đại bại dù tụ lực cả 1 dân tộc :v
 
Chỉnh sửa cuối:
Cái vạn lí trường thành trước đọc mấy cái sách sử ý nghĩa chiến lược của nó ko có nhiêu đâu... chủ yếu là về thành tựu thôi... chứ thành cao chục met no còn công thành ầm ầm chứ cái tường cao mấy met ăn thua mẹ ji

Vạn Lý chủ yếu là để làm chậm bước quân hung nô, không cho nó chạy 1 phát vào thẳng nhà. Mỗi gác canh có nhiệm vụ là thấy bọn nó đến phá thì nhóm lửa truyền tin để quân trong các thành gần ấy kịp chạy ra cứu. Ý nghĩa chiến lược rất lớn đấy. Biên giới rộng, không gác hết nổi, nếu chia đều quân ra giữ thì cũng bị bọn nó ùa qua phá. Mà một khi đã bị phá thì tập hợp quân đuổi theo rất khó. Nên mới có việc xây tường dài, chia chạm gác rồi xây thành ở gần đấy, nếu thấy đoạn nào bị tấn công thì dồn quân đổ về đấy.
 
Tín ku chuẩn bị trở thành fanboi của Kị ca đi :4cool_doubt:
 
better than riboku cơ à =)) nói chung truyện này cứ thằng nào mà đồn là mạnh hơn này nọ thằng kia thì đều thường ăn hành xấp mặt lắm =))
 
Back
Top