Ôi ôi....
Hồi năm lớp một suốt ngày đi cùng ông anh ra quán đầu đường chơi Tsubasa (SNES), "Rồng Đen" (SEGA), "Bảy viên ngọc rồng" (SEGA)..., mà hồi đấy không có tiền chơi, toàn chôm tiền rồi ra quán chơi, kết quả ông anh toàn bị ăn đòn (nghĩ thấy tội quá). Bản Tsubasa còn là bản tiếng nhật, mã thì nó cũng viết bằng tiếng nhật nốt, lại còn lúc chơi còn không biết save, mã cũng không biết ghi vì toàn tiếng nhật, thành ra toàn ngồi chơi cả ngày, đốt khá nhiều tiền vào trò này. Sau này chơi trên giả lập mới biết là nó có phần save, khỏi cần ghi mã

Sau đấy một thời gian thì tậu được cái máy NES, ông anh tiết kiệm tiền mãi mới mua được băng Kunio Kun về chơi (mua lại mất 50k), mà hồi đấy kiếm được băng hay thật là nan giải, toàn băng chơi chán chết với lại mấy cái băng lặp đi lặp lại. Hồi đấy có trò Final Mission, Kage, Rockman... chơi là mê nhất
Đến đợt ps1, ông anh lúc nào cũng ra quán, thỉnh thoảng mình bám theo, chơi đến mức độ rộp hết cả ngón cái, hức...
Mình lên lớp 6, quen được mấy đứa bạn nhà có PC (hồi đấy mình chưa có, mãi lên lớp 8 mới có

), thời đấy mấy thằng học với nhau toàn góp tiền mua đĩa: Rockman X4, X5, rồi X6, sau thì đến Final Fantasy 7, 8, Chrono Cross, giả lập SNES... đủ kiểu. Hồi này công nhận chơi game theo nhóm thấy vui thật, mỗi thằng ngồi chơi một kiểu, đến lớp bàn tán cả ngày mãi chưa hết chuyện

. Cú nhất bị chủ quán nó lừa mua cái đĩa X5 bản ps1, đã thế dính virus tùm lum hại cái máy thằng bạn, quét bkav ra 5000 con, chưa kể lúc vớ được cái đĩa ps1 cũng chả biết dùng giả lập gì để chơi nữa, mãi sau mới biết dùng epsxe 1.52 :'(.
Nhờ ông anh mình mà giờ này mình mới biết đến game nó là như thế nào...