Tôi có 1 cái tánh là không biết nên vui hay buồn: nhớ " dai ". Có thể lấy ví dụ về cái nhớ dai này như hiện giờ tôi đang học năm 3 đại học nhưng tôi vẫn nhớ như in từng đứa bạn tôi ngồi ở chỗ nào mới ngày đầu vào học năm 1, rồi cái lần đầu chúng nó nói chuyện với tôi mặc đồ gì , nói những câu gì.
Thật sự mà nói thì cái tánh nhớ dai này giúp ích cho tôi khá nhiều, từ việc học hành,làm việc, đến việc....chơi game, nói chung là hầu như trong mọi "lĩnh vực".Có lẽ nhờ vậy mà tôi thuộc loại học khá trong lớp.
Nhưng cũng chính vì tánh này mà tôi cũng nhiều lần phải khổ. Nhiều lúc đang ngồi học hành, chơi game, làm việc này nọ thì những chuyện không vui lại hiện về mà tôi muốn quên thì không quên được ( tại nhớ dai mà ), mà mỗi lần chúng hiện lại trong kí ức tôi thì tôi khổ lắm, suy nghĩ lan man lung tung, không còn tâm trí học hành chơi game gì ráo. Phải bình tĩnh, và ngồi 5-10 phút mới dứt nó đi được, không thì cứ bị nó ám mãi.
Biết làm sao đây???
Thật sự mà nói thì cái tánh nhớ dai này giúp ích cho tôi khá nhiều, từ việc học hành,làm việc, đến việc....chơi game, nói chung là hầu như trong mọi "lĩnh vực".Có lẽ nhờ vậy mà tôi thuộc loại học khá trong lớp.
Nhưng cũng chính vì tánh này mà tôi cũng nhiều lần phải khổ. Nhiều lúc đang ngồi học hành, chơi game, làm việc này nọ thì những chuyện không vui lại hiện về mà tôi muốn quên thì không quên được ( tại nhớ dai mà ), mà mỗi lần chúng hiện lại trong kí ức tôi thì tôi khổ lắm, suy nghĩ lan man lung tung, không còn tâm trí học hành chơi game gì ráo. Phải bình tĩnh, và ngồi 5-10 phút mới dứt nó đi được, không thì cứ bị nó ám mãi.
Biết làm sao đây???



