vấn đề của chủ topic là...đọc đi đọc lại thấy túm lại dc 1 chữ, đó là:
ngại zzz
muốn sửa cái tật này cũng chỉ có 1 chữ: đó là phải
dạn
trích lời của 1 ông thầy mà mình học quân sự gặp dc:
"hồi đó tôi đi học cũng nhát lắm, nhà quê lên tp học. Vào lớp thì ôi các hoàng tử công chúa phía sau ngồi cười nói, quần áo điệu đà, chỉ trỏ mình là thằng nhà quê này nọ. Lúc đó tôi sợ lắm, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chúng nó là người mình cũng là người, việc quái gì phải sợ chúng nó, cứ xem như là cỏ rác:devil:. Sau đó tôi tập cho mình tính tự tin, đứng trc đám đông phát biểu, muốn tập dc thì phải làm sao? Thấy hỏi gì cũng trả lời, sai kệ, miễn là dám đứng lên trả lời, ko hiểu gì cũng giơ tay hỏi và hỏi rất nhiều. Thầy giao đề tài thuyết trình nào cũng xung phong nhận mặc dù ko biết gì. Lần đầu lên thuyết trình làm trò cười cho cả lớp, thấy động viên: "thầy biết em hiểu vấn đề nhưng trình bày chưa rõ thôi", sau này làm thầy mới biết ông thầy nói câu đó động viên mình thôi, chứ ông biết mình chả biết cái quái gì rồi

". Sau đó còn abc xyz blah blah đại khái là ông lập dc 1 nhóm rồi nhóm đó chơi với nhau tới khi tốt nghiệp, chơi hết cỡ học cũng hết mình rồi ra trường (cả nhóm loại khá), dc du học nhưng ko đi thi vào trg lính đi theo tiếng gọi tổ quốc:

, h là trung úy thì phải. Ông nói cũng phải 3 tiết nên ko tóm lại hết dc về nhiều thứ lằm nhưng ấn tượng 1 câu: "hy vọng hôm nay gặp tôi các em cảm thấy lay động 1 chút gì trong lòng và về nhà tự hỏi: mình sống vì cái gì? chào các em!"
p/s:phần sau là ông nói về các cô cậu đi tay ga xài điện thoại sành điệu đẹp lung linh, khi nào có nhã hứng lại chia sẻ tiếp, hỉ :hug: