Giết quân địch hay ko thì cũng tùy, tôi thường ko bao giờ thả, toàn đòi tiền chuộc hay giết hết. Tuy nhiên nếu trong số tù binh có thằng tướng lắm sao (từ khoảng 4 sao trở lên) bị bắt sống thì chẳng có chuyện tôi cho nó chuộc đâu, đương nhiên là lên cọc gỗ hết, một thằng tướng lắm sao có thể gây khó khăn nhiều sau này, phải trừ mầm họa trước. Khi xưa cũng thế, Bàng Quyên mà bắt được Tôn Tử khi hai bên đánh nhau thì chắc sẽ ko tha được. Nhưng với quân Mông Cổ thì khác, vì thằng tướng nào của nó sao cũng cao như Mount Everest nên nếu có Vua hay Thái tử thì nên đòi tiền chuộc, chém thì chỉ tổ thằng lắm sao khác lên thay.
Castle chỉnh được mức thuế, nhưng tôi ko hiểu vì sao có những castle chỉnh được trong khi một số thì ko chỉnh được (đặc biệt là những castle có từ đầu, còn những cái sau này chiếm được thì ko gặp vấn đề gì). Tuy nhiên cũng ko phải là vấn đề lớn, tôi ko quá cầu toàn.
Nhưng gặp 300 thằng Peasants Archer thì toi

.
Chỉ là một phép so sánh tương đối thôi, để lấy làm ví dụ là chính, có ai đi chiếm thành lại chỉ mang đúng 1 đạo Dismounted Chivalric Knights đi đâu.
Mình đi hầu hết đều là full stack hết, bao gồm đủ cả 3 loại, lính đánh xa (cung thủ, lính bắn nỏ, hay nếu có thì arquebusher hoặc musketeer), lính bộ cận chiến (dismounted knights và spearmen) và tất nhiên là cả kỵ binh. Đủ cả 3 loại thì mới phối hợp tốt được. Trong dòng TW (ko chỉ cứ Med 2) thì đều chung 1 quy tắc: Kỵ binh > Lính đánh kiếm (hay dùng búa) > Lính dùng giáo > Cung thủ. Tuy nhiên quy tắc này cũng có đôi chút ngoại lệ, ví dụ kỵ binh mà charge trực diện lính đánh giáo, đặc biệt là pike man thì phần thắng nhiều khi sẽ thuộc về lính đánh giáo.
Xuất phát từ quy tắc này nên khi đưa quân đi để đánh một nước nào mình đều tính xem nước ấy quân nhiều nhất là loại nào để tận dụng tối đa đạo quân khắc trị loại quân chủng ấy, tỉ lệ loại quân mình đem đi do vậy ko phải lúc nào cũng giống nhau. Ví dụ như khi tớ chơi Spain, lúc đánh nhau với thằng Milan thì Milan bắt chủ yếu là Genoese Pavise Crossbowmen, cách đánh của Milan do vậy cũng thường là đứng từ xa dùng crossbowmen để bắn, vì vậy mình thường đem ít nhất là khoảng 6 đạo kỵ binh (kể cả đạo của chủ tướng), và phải là kỵ binh charge mạnh (thường là Chivalric Knights hoặc Knights of Santiago). Khi vào trận hai bên đến gần cái khoảng cách quân bắn nỏ của Milan sắp bắn được quân tôi thì cho ngựa lao lên, charge trực diện lính bắn nỏ (nếu ko có lính đánh giáo đứng ngay sau để bảo vệ) rồi sau đó cho lính đánh bộ chạy theo để vào tiếp ứng kỵ binh. Lưu ý là kỵ binh chỉ hơn quân bộ chủ yếu là chỉ số charge, nên khi hết charge rồi thì mất lợi thế và lúc đó là đánh ngang hàng với lính đánh kiếm. Vì vậy phải có quân tiếp ứng hoặc phải rút kỵ binh ra ngay để chuẩn bị charge lần nữa nếu ko là thiệt hai nặng lắm.
Còn khi đánh quân Mông Cổ thì phải dùng cách khác. Quân Mông Cổ chủ yếu là kỵ binh và có lợi thế charge rất lớn. Có 2 cách để đánh quân Mông Cổ. Cách thứ nhất là ta cũng bắt nhiều kỵ binh vào để cân bằng với quân Mông Cổ, tuy nhiên cách này đòi hỏi nhiều về tài chính mà ko phải lúc nào cũng có thể "chạy đua vũ trang" kiểu này được. Cách thứ 2 là tận dụng đặc điểm quân giáo khắc kỵ binh. Khi đó phải có đủ lính đánh giáo để dàn hàng bảo vệ cung thủ. Vì quân Mông Cổ cũng có khá nhiều kỵ binh bắn tên nên nếu ko có cung thủ thì chắc chắn là bị cung thủ của Mông Cổ luộc. Khi đánh quân Mông Cổ mình thường đem quân như sau: 1 đạo chủ tướng, 5 - 6 đạo kỵ binh, 4 - 5 cung thủ (có khả năng bắn xa long range), 4 - 5 đạo giáo, và số đạo còn thừa thì tùy nhưng thường thì là quân đặc chủng của mỗi nước (Spain là Kỵ binh phi giáo, đạo này chạy nhanh, có thể dùng làm quân Skirmisher, ngoài ra đánh tập hậu hạ cung thủ địch cũng tốt; Thổ thì là lính ném lựu đạn, có thể gây sát thương tối đa khi quân hai bên đánh giáp lá cà thì đứng đằng sau quân ta mà ném lựu vào bên địch, etc). Khi đánh Mông Cổ thì cung thủ hay lính bắn nỏ đứng hàng đầu, sát ngay sau là lính đánh giáo, kỵ binh chia đều đứng hai bên để "bọc sườn". Quân Mông Cổ nhiều kỵ binh, nên nếu áp vào đánh mạnh ngay từ đầu thì quân địch có thể lùi xa và sử dụng lợi thế bắn cung. Vì vậy mình toàn cho cung đọ cung, vừa ko phải đuổi (quân ta sẽ ko bị mệt), vừa giảm được thiệt hại. Khi quân địch lao vào thì cung thủ chạy ngay ra đằng sau lính đánh giáo. Nếu có thể dùng stake thì phải tranh thủ tối đa lợi thế này, đây là cách bảo vệ cung thủ trước kỵ binh hiệu quả nhất. Lưu ý là nếu ko có lính đánh giáo thì khi kỵ binh quân đich charge thì phải đưa kỵ binh ta ra đỡ, ko thể để quân địch lao vào cung thủ hay lính đánh kiếm, nếu ko là dễ thua trận.