On the Way to a Smile-Case of Aerith
(Just kidding!

)
***
“Có rất nhiều trận đấu xảy ra…và trong trận đấu không tránh được sự hi sinh…
Người con gái tôi yêu thương đã trở thành một phần của dòng chảy sinh mệnh…”
***
Kể từ khi hòa vào làm một với Lifestream, Aerith vẫn không nguôi lo lắng cho Cloud. Cô biết anh vẫn chứa trong mình mặc cảm tội lỗi về việc đã để cô ra đi. Làm cách nào để giúp Cloud trở lại như ngày xưa,cô cũng không biết nữa. Hàng trăm câu hỏi rối tung lên trong đầu cô.
Im lặng
…
Cô suy nghĩ. Căn bệnh Geotisma,gây ra những ảo giác và đau đớn, có liên quan đến Mako,dòng năng lượng của đất mẹ…và cô đang ở đây! Phải rồi,cô có thể gặp Cloud bằng cách đấy…
***
Ánh trăng vằng vặc sáng trong khu rừng âm u…với những thân cây trụi lá khô khốc bạc trắng...Cloud đang phóng xe trên con đường dẫn đến Forgotten City để cứu lũ trẻ.Bỗng…
XOẸT!
Cloud bỗng thấy mình đứng trong một khoảng không trống rỗng,một màu trắng. Và Cloud cũng nhanh chóng nhận thấy mình không có một mình.
Từ lúc nào,Aerith đã đứng sau lưng anh.Dưới chân họ là cánh đồng hoa.
“Vây là anh đã xuất hiện…mặc dù anh đã ẩn dật…”
Aerith thầm thì,đặt tay lên cánh tay anh. Cloud bối rối quay đi.Anh không biết nói gì.
“Em nghĩ đây là điều tốt”
Cloud vẫn im lặng.
“Tại sao anh đến đây?”
Aerith hỏi,trong khi chính cô là người muốn gặp anh.
“Anh muốn được tha thứ…Đúng vậy,anh muốn được tha thứ”
Có lẽ không phải là câu trả lời đúng trong trường hợp này,nhưng dù sao anh cũng muốn nói ra điều mà anh đã canh cánh trong lòng suốt mấy năm nay.
“Bởi ai?”
Aerith mỉm cười,nhưng nụ cười phảng phất nét buồn. Anh vẫn không thể tự tha thứ cho chính mình sao? Cloud?
Cloud quay đầu lại.
Sau lưng anh giờ là con đường mòn, hai bên vẫn là hàng cây trắng bạc… với một dòng sông hững hờ lạnh lẽo…
Anh quay lại thực tại,và tiếp tục phóng vút đi….
***
Con quái vật bắn ra một quầng lửa khổng lồ màu xanh lam. Cloud lao vút vào giữa quả cầu. Không thể phụ sự giúp đỡ của mọi người. Không thể để ai phải hi sinh nữa. Như Aerith…
Cô thấy rõ rằng anh vẫn không thể tự tha thứ cho chính mình.
Sao anh vẫn luôn nghĩ là cô sẽ không tha thứ cho anh?
Phải làm sao để anh biết cô vẫn luôn bên anh?
Như khi linh hồn anh chìm trong Lifestream…
Cô vươn tay tới trước, kéo anh bay lên. Dù cô chỉ là ảo ảnh…
Nhưng cô biết cô đã giúp được anh.
Và anh đã vượt qua quầng lửa đó.
***
Kadaj nở nụ cười đắc thắng. Quả cầu xanh lè trên tay hắn bừng cháy,chuẩn bị lao thẳng vào Cloud. Bỗng…
Một dòng nước màu xanh từ dưới đất phun lên. Cuộn thành một vòng xoáy, nước tạo thành một cơn mưa nhỏ trong nhà thờ đổ nát.
Kadaj không chịu nổi cơn mưa đó. Hắn rú ga tức tối bỏ đi.
Còn lại Cloud.
Vết bầm đen trong tay anh từ từ biến mất thành những vệt sáng xanh. Đây chính là vị thuốc có thể chữa lành Geotisma sao?Anh trầm ngâm nghĩ ngợi…
Những cánh hoa lặng lờ trôi…những giọt nước rơi…và mang theo cả thông điệp ẩn giấu của một người con gái…
***
Một khoảng không trắng xóa…
Cloud cảm thấy mình trở nên nhẹ bỗng, lơ lửng trong không gian.
Một cảm giác thanh thản trong lành tràn ngập. Anh nhắm nghiền mắt lại để cảm nhận cho rõ…
Và một bàn tay đặt lên trán anh! Thật ấm áp.
“Mẹ…”
…
Aerith đã vội đến bên anh từ lúc nào. Thở phào trong nhẹ nhõm, cô biết rằng anh không sao,chí ít là đến lúc này.Cô chữa lành vết kiếm đâm trên vai anh.
Cô hơi nhíu mày lại.
“Lại nữa! Đã bao nhiêu lần gọi ta là mẹ rồi?”
“Bị la…nhưng thích thật…” Có vẻ như một câu bông đùa hiếm hoi của Cloud…hay chính là câu nói vô thức của con người thiếu thốn tình mẫu tử..?
Mỉm cười, cô nói như giận dỗi
“Ta không cần đứa con lớn như vậy!”
“Con đã nói con không thuộc về nơi này…”
Và anh lại tiếp tục rơi vào khoảng không rộng mênh mông….
***
Căn bệnh của Denzel đã được chữa khỏi!
Mọi người hò reo mừng rỡ. Người lớn, trẻ con ùa xuống dòng nước xanh trong lành,cùng nhau nhảy múa.
Ngồi bên những đúa trẻ, Aerith mỉm cười. Cô biết đây là lần cuối cùng cô có thể gặp Cloud. Nhưng cô không buồn vì điều đó,bởi cô đã hoàn thành được tâm nguyện của mình.
Khẽ đứng lên, cô bước từng bước ra cổng nhà thờ, nơi Jack đang đứng đợi. Anh cũng lo lắng cho Cloud nhưng anh chỉ có thể gặp Cloud như thế này mà thôi.
Và Cloud đã nhìn thấy cô. Anh như không tin vào mắt mình. Và cảm giác tội lỗi lại từ đâu vụt qua trong anh. Ngỡ ngàng.
Aerith biết điều đó.
Trong phút chốc, cô muốn quay lại,chạy thật nhanh đến bên Cloud và ôm anh vào lòng. Nhưng đó chỉ là ý nghĩ thoáng qua.
Cô quay đầu lại, nhìn Cloud và mỉm cười. Một nụ cười thật sự.
“Bây giờ anh ổn rồi, phải không…?”
Như có làn gió thổi qua cuốn đi mọi lo lắng của cả hai.
Cô quay lại, tiếp tục bước đi. Nếu như anh đã không thể tự tha thứ cho chính mình, cô sẽ cho anh biết rằng cô không hề giận anh, và như thế cũng có thể nói là cô đã tha thứ cho anh, theo một phương diện nào đó.
Jack vẫn đứng đó mỉm cười. Bằng một cái khoát tay, anh chào tạm biệt Cloud, và đi theo Aerith. Hai người cùng biến mất sau cánh cổng, đến vùng đất ánh sáng…
***
“Anh…không còn cô đơn nữa…”
Cloud nở một nụ cười và bây giờ…anh biết rằng …anh đã được tha thứ….
--THE END--