oarthkeeper90
Donkey Kong
- 11/1/08
- 493
- 38
Chẳng là có cái điều này bản thân cảm thấy rất thú vị nên muốn lên trò chuyện với mọi người xem sao 
Chuyện thứ nhất:
Ngày xưa mình còn đi cày cuốc tiếng Anh ở những trung tâm có thày giáo là người bản ngữ, mình để ý thấy mọi người thường ngại nói tiếng Anh. Mặc dù trung tâm có quy định hẳn hoi và các thày/cô cũng rất cố gắng tạo dựng không khí, nhưng trừ khi trả lời thày, còn lại thì cứ tiếng Việt mà táng:
_Từ gì đây mày?
_ Ê có kim từ điển ko?
_Dịch hộ tao đoạn này cái.
_Anh làm bài chưa??
Trong giai đoạn này, mình thường nghĩ tiếng Anh ai cũng chưa tốt, và nói ra sợ bị người ta cười, thi thoảng cũng có người mạnh dạn trao đổi hoàn toàn = tiếng Anh, nhưng sau đó cũng thôi vì ko ai mặn mà mấy.
Chuyện thứ hai:
Cày cuốc chán, cũng xin đc chút học bổng và tếch sang mẽo học. Ở nơi đất khách quê người này thì ngược lại, được nghe tiếng mẹ đẻ ko phải dễ, trường miền lạnh nên ít người Việt, tầm hơn 100 thôi
Bây giờ lại thế này, ai nấy gặp nhau lại rất ngại nói...tiếng Việt
Thậm chí có những trường hợp mà thực sự chuối củ luôn:
_ R u Vietnamese?
_Ya.
_Me too, where are you from?
Đấy, biết nhau là người Việt Nam rồi mà cái tiếng mẹ đẻ ko thể trôi ra nổi khỏi họng, như ngày xưa bập bẹ tiếng Anh cũng chả dám nói ra, mà tiếng Việt toàn nói "sõi" cả, ấy thế mới lạ chứ.
Nhớ hồi còn học tiếng Anh, có lần một ông thày người Anh có nói với cả lớp: khi ông ấy đi học tiếng Tây Ban Nha, ai cũng kém cả, nhưng cũng cố gắng nói tiếng Tây Ban Nha và hạn chế tiếng Anh. Tại sao tụi mình ko làm được thế? Đáp lại là một sự im lặng và vài người ở dưới thì thầm với nhau:
_Ông vừa nói gì thế?
_ À,, bảo hồi xưa ông học tiếng...... bla bla.
Bây giờ, xung quanh có bạn bè người Nhật, Hàn, Tàu, mỗi khi gặp nhau học hỏi thăm bằng tiếng mẹ đẻ rất hồn nhiên và ko có gì trở ngại cả. Còn người Việt mình trừ khi chơi với nhau rồi thì nói thoải mái, có nhiều người mình biết vừa đặt chân sang mẽo đã đổi toàn bộ ngôn ngữ từ nói năng tới chat chit thành E hết (chắc đú, mà nói cũng kém, thôi kệ
) hay chị em trong nhà chat với nhau cũng E hoài (mà trường hợp này mình có hỏi thì họ nhận là do học lâu rồi dùng E cảm giác thoải mái hơn rất nhiều
).
Lạ nhỉ, người Việt chúng ta có hay "ngại", hay sợ bị quê, sợ bị mất mặt kiểu dùng tiếng Anh nếu mình ko thạo hay dùng tiếng mẹ đẻ giữa một đất nước nói tiếng Anh ko nhỉ? Hình như là có

Chuyện thứ nhất:
Ngày xưa mình còn đi cày cuốc tiếng Anh ở những trung tâm có thày giáo là người bản ngữ, mình để ý thấy mọi người thường ngại nói tiếng Anh. Mặc dù trung tâm có quy định hẳn hoi và các thày/cô cũng rất cố gắng tạo dựng không khí, nhưng trừ khi trả lời thày, còn lại thì cứ tiếng Việt mà táng:
_Từ gì đây mày?
_ Ê có kim từ điển ko?
_Dịch hộ tao đoạn này cái.
_Anh làm bài chưa??
Trong giai đoạn này, mình thường nghĩ tiếng Anh ai cũng chưa tốt, và nói ra sợ bị người ta cười, thi thoảng cũng có người mạnh dạn trao đổi hoàn toàn = tiếng Anh, nhưng sau đó cũng thôi vì ko ai mặn mà mấy.
Chuyện thứ hai:
Cày cuốc chán, cũng xin đc chút học bổng và tếch sang mẽo học. Ở nơi đất khách quê người này thì ngược lại, được nghe tiếng mẹ đẻ ko phải dễ, trường miền lạnh nên ít người Việt, tầm hơn 100 thôi

Bây giờ lại thế này, ai nấy gặp nhau lại rất ngại nói...tiếng Việt

Thậm chí có những trường hợp mà thực sự chuối củ luôn:
_ R u Vietnamese?
_Ya.
_Me too, where are you from?
Đấy, biết nhau là người Việt Nam rồi mà cái tiếng mẹ đẻ ko thể trôi ra nổi khỏi họng, như ngày xưa bập bẹ tiếng Anh cũng chả dám nói ra, mà tiếng Việt toàn nói "sõi" cả, ấy thế mới lạ chứ.
Nhớ hồi còn học tiếng Anh, có lần một ông thày người Anh có nói với cả lớp: khi ông ấy đi học tiếng Tây Ban Nha, ai cũng kém cả, nhưng cũng cố gắng nói tiếng Tây Ban Nha và hạn chế tiếng Anh. Tại sao tụi mình ko làm được thế? Đáp lại là một sự im lặng và vài người ở dưới thì thầm với nhau:
_Ông vừa nói gì thế?
_ À,, bảo hồi xưa ông học tiếng...... bla bla.
Bây giờ, xung quanh có bạn bè người Nhật, Hàn, Tàu, mỗi khi gặp nhau học hỏi thăm bằng tiếng mẹ đẻ rất hồn nhiên và ko có gì trở ngại cả. Còn người Việt mình trừ khi chơi với nhau rồi thì nói thoải mái, có nhiều người mình biết vừa đặt chân sang mẽo đã đổi toàn bộ ngôn ngữ từ nói năng tới chat chit thành E hết (chắc đú, mà nói cũng kém, thôi kệ
) hay chị em trong nhà chat với nhau cũng E hoài (mà trường hợp này mình có hỏi thì họ nhận là do học lâu rồi dùng E cảm giác thoải mái hơn rất nhiều
).Lạ nhỉ, người Việt chúng ta có hay "ngại", hay sợ bị quê, sợ bị mất mặt kiểu dùng tiếng Anh nếu mình ko thạo hay dùng tiếng mẹ đẻ giữa một đất nước nói tiếng Anh ko nhỉ? Hình như là có

nó nói tiếng Eng, mình trả lời tiếng Việt
,thành ra những người nói tiếng Anh không tốt,khá cũng không dám nói,sợ bị cười

thế là tiếng việt mà táng với tụi nó
, hoặc có nói chuyện cũng ko xài TV. Lớp mình đang chấm có vài đứa người VN, tuần rồi ghi vào bài của bọn nó Chúc mừng năm mới chơi cho vui :) Đó cũng là 1 trong những lần hiềm hoi mình xài TV :)