Nhân vật tôi yêu

  • Thread starter Thread starter lioleo
  • Ngày gửi Ngày gửi
1 tràng pháo tay:hug: viết hay quá ;)) đồng cảm với ông ĐV;)) từ nhỏ học bài này đã thấy sự bất công của HV với Thủy Tinh rồi:))
 
Trong các nhân vật nữ của Kim Dung, hâm mộ nhất Triệu Mẫn. Thời ấy xem Ỷ Thiên Đồ Long ký, mới đầu còn mải ngắm chàng Trương Vô Kỵ đẹp trai, càng về sau lại càng bị Triệu Mẫn cuốn hút. Vừa đồng cảm lại vừa tri kỷ nên có mấy câu thơ gọi la "Mượn nỗi lòng Triệu Mẫn" :'>

f851.jpg


Gửi Vô Kỵ ca ca

Duyên kia
vui ít , buồn nhiều
Bảy nổi ba chìm
ai có hiểu...
Cho lòng nhi nữ
Khổ đau
Cay đắng
biết bao nhiêu
Cứ trách chàng
Sao quá đa tình
Hay lại trách mình
Một chữ "tình"
khó dứt...
Dẫu có là cơn gió thảo nguyên
bé nhỏ , cô độc
Cũng nguyện...
Nâng cánh chim mỏi
lay động cỏ cây
đón lá vàng bay
nơi Trung Nguyên...
lòng chàng rộng lớn
Chỉ mong
có ngày sánh bước
Đạp tuyết , tầm mai
Có hai ta...
...thiên hạ là nhà.​

Một nhân vật khá giống Triệu Mẫn là Nhậm Doanh Doanh :x
 
hôm nay DV viết nhiều ghê ta, viết nhìn hoa cả mắt không muốn đọc luôn :))
 
Hư Trúc
Hư Trúc là một hòa thượng chùa Thiếu Lâm. Ngoại hình rất xấu trai nhưng tốt bụng. Hư Trúc đã vô tình giải được một bàn cờ vây tên gọi "Trân Lung", 30 năm nay chưa ai giải được, vì thế nên đã được Vô Nhai Tử, chưởng môn của phái Tiêu Dao truyền 70 năm công lực cả đời của ông. Vô Nhai Tử muốn Hư Trúc dùng nội công của ông truyền cho đi giết Đinh Xuân Thu, nhưng Hư Trúc từ chối vì nghĩ mình là một hòa thượng, không thể giết người bừa bãi. Sau đó, ông truyền chức chưởng môn nhân và giao thiết chỉ hoàn cho Hư Trúc, nhưng Hư Trúc không dám nhận và cũng không muốn đầu nhập phái khác. Vì thấy ông sau khi truyền cho mình 70 năm công lực cả đời, có vẻ như ông sắp chết, Hư Trúc muốn ông ra đi trong thanh thản nên Hư Trúc đã đồng ý làm chưởng môn nhân phái Tiêu Dao cũng như đồng ý đi giết Đinh Xuân Thu. Sau khi Hư Trúc đồng ý, Vô Nhai Tử qui tiên.

Bọn người trước kia bị hành hạ bởi cung Linh Thứu bắt được một cô gái trẻ từ cung Linh Thứu. Họ muốn lấy thông tin từ cô gái trẻ để họ có thể tự giải Sinh Tử Phù do Thiên Sơn Đồng Lão chủ cung Linh Thứu cấy. Họ sẵng sàn làm bất cứ việc gì để lấy thông tin từ cô gái. Lúc đó, Hư Trúc đi ngang nên đã cứu cô gái khỏi bọn người đó.

Sau đó cô gái trẻ mới lộ chân tướng, bà là Thiên Sơn Đồng Lão, chủ cung Linh Thứu. Mấy mươi năm trước, trong lúc đang luyện công bị Lý Thu Thủy, sư muội của Thiên Sơn Đồng Lão phá đám, nên từ đó, Thiên Sơn Đồng Lão có ngoại hình giống một cô bé con 12 tuổi. Hiện giờ Thiên Sơn Đồng Lão không còn nội công mấy và lúc đó bà đang bị Lý Thu Thủy truy sát. bà cần phải uống máu mỗi giữa trưa và luyện công đủ 96 ngày mới khôi phục lại công lực vì môn nội công này cứ mỗi 30 năm, phải tịnh tu một lần, thời gian một lần tùy theo số tuổi, lúc đó, Thiên Sơn Đồng Lão 96 tuổi thì phải luyện 96 ngày (Thiên Sơn Đồng Lão bắt đầu luyện môn này lúc 6 tuổi). Thiên Sơn Đồng Lão sợ lúc Lý Thu Thủy đến thì mình sẽ vô lực, không thể kháng cự nên đã kêu Hư Trúc giúp đỡ. Hư Trúc không muốn Thiên Sơn Đồng Lão chết nên bằng lòng giúp bà, mặc dù bà làm rất nhiều chuyện Hư Trúc không đồng ý.

Để tránh sự truy sát của Lý Thu Thủy, Thiên Sơn Đồng Lão và Hư Trúc đã đến ẩn nấp trong một hầm băng của hoàng cung Tây Hạ , nơi Lý Thu Thủy đang làm hoàng hậu. Lúc này, xảy ra một cuộc tranh cãi giữa Thiên Sơn Đồng Lão và Hư Trúc. Thiên Sơn Đồng Lão khăng khăng bắt Hư Trúc phải ăn thịt cá còn không thì nhịn đói. Cũng như bà muốn truyền thụ võ công của bà cho Hư Trúc để Hư Trúc có thể giúp bà đánh trọng thương Lý Thu Thủy một khi Lý Thu Thủy tìm đến, Hư Trúc vì không muốn phải đầu nhập Linh Thứu cung nên đã không chịu học. Hư Trúc thà nhịn đói cũng như không chịu học võ công tuyệt thế chứ không muốn phá vỡ thanh qui giới luật chùa Thiếu Lâm. Điều này làm Thiên Sơn Đồng Lão tức lắm. Bà quyết ý phải làm cho Hư Trúc tự nguyện phá giới nên đã đem một cô gái (khỏa thân) mà Thiên Sơn Đồng Lão bắt cóc về thảy vào giường của Hư Trúc. Vì đó là trong hầm băng nên Hư Trúc phải giữ ấm cho cô gái kia (và cho mình). Hư Trúc sau đó thấy mình không còn giới gì để giữ nữa cho nên đã ăn thịt, ăn cá và làm theo những gì Thiên Sơn Đồng Lão sai bảo.

Sau khi nghe lời Thiên Sơn đồng lão bà ta truyền dạy võ công và không ngờ tại đây đã tạo nên mối tình giữa chàng và Ngân Xuyên công chúa Tây Hạ - nhưng Hư Trúc hoàn toàn không biết đó là công chúa Tây Hạ. Nhưng Thiên Sơn Đồng Lão cũng không thoát khỏi cái chết và chết chung với sư muội Lý Thu Thuỷ. Trước khi Đồng lão chết đã truyền ngôi chủ nhân của Linh Thứu cung cho Hư Trúc. Trở lại Linh Thứu Cung, y lại ra tay hoá giải hiềm khích giữa đảo chủ, động chủ 72 đảo và thuộc hạ Linh Thứu cung đồng thời giải trừ Sinh Tử Phù cho mọi người, trở thành lãnh tụ của quần hào, cũng tại đây, y có duyên kết nghĩa huynh đệ với Đoàn Dự - Thế tử Đại Lý cùng Tiêu Phong. Sau này quay lại Thiếu Lâm, dùng võ công bảo vệ chùa trước Cưu Ma Trí, cùng Tiêu Phong, Đoàn Dự chung lưng kháng địch, đại hiển thần oai, đánh bại Tinh Tú Lão Quái Đinh Xuân Thu, thanh lý môn hộ. Hư Trúc nhận mặt cha mẹ trong tình huống bất ngờ và vô cùng thê thảm. Nhận cha mẹ chưa được bao lâu thì gặp bất trắc, cha Hư Trúc là Huyền Từ - phương trượng chùa Thiếu Lâm, mẹ là người thứ 2 trong Tứ Đại Ác Nhân - Vô Ác Bất Tác Diệp nhị nương. Huyền Từ phương trượng tư tình với Diệp nhị nương nên bị phạt 200 trượng, trong người vốn đã mang nội thương nên chịu không nổi và đã chết, còn Diệp nhị nương thấy Huyền Từ phương trượng chết cũng tự tử theo. Hư Trúc sau đó bị trục xuất khỏi Thiếu Lâm (vì phạm quá nhiều giới), y cùng Đoàn Dự, Tiêu Phong sang Tây hạ cầu hôn công chúa, không ngờ cơ duyên xảo diệu, lại gặp người tình trong mộng của mình, kết đôi vui vầy.

Xét về võ công có thể nói Hư Trúc là 1 nhân vật võ công cao nhất trong Thiên Long Bát Bộ. Trong người chàng có nội công thâm hậu của 3 cao thủ là Vô Nhai Tử, Thiên Sơn Đồng Lão và Lý Thu Thủy, nội công của họ đều có nguồn gốc từ Tiêu Dao phái. Đặc biệt chàng còn biết Sinh Tử Phù, 1 loại ám khí không dấu vết cực kỳ lợi hại và bá đạo.

Đoạn trên đây là chép lại từ trên trang wikipedia tiếng việt, tóm tắt lại toàn bộ những diễn biến trong truyện TLBB có liên quan tới Hư Trúc. Có thể nói, người như Hư Trúc phải gọi là vận đỏ. Có câu, đen bạc đỏ tình, đen tình đỏ bạc nhưng Hư Trúc thì đỏ cả hai. Chơi TLBB, quyết chí tu như Hư Trúc ^.^
tu sao mà có nhà đẹp
tu sao mà có vợ xinh
tu sao mà thành chánh quả
ấy mới là tu khôn :D
 
Kuro có online ? Sorry vì nhảm - các bạn viết về Tiêu Phong cho Allvis mở rộng tầm mắt nào !
 
Viết lại câu chuyện cho nó vui chứ bạn;;)

Hư Trúc à, chà cũng có nhiều cái để viết về anh chàng này lắm à:D.

Ko ai vô chê khen truyện tui viết à:((
 
Chậc, con gái nhà ai mà đêm hôm khuya khoắc cặm cụi ngồi viết bài thế này, sáng ra mắt sâu hoắm thì khối anh "chết" nhĩ :devil:.
ATử thì "bị" thương hại nhiều hơn thích ấy, em ấy tuổi còn quá bé snghĩ chưa chính chắn, lại do hoàn cảnh đẩy đưa, lúc gặp TP thì anh này củng mãi mê ngày ngày rựu chè bê bét rồi lại trêu hoa ghẹo nguyệt chứ hổng quan tâm dạy dỗ gì nên mới thành ra cớ sự như thế ;;)

Người ta nói Chê thì dễ mà khen thì khó, nay ta thử "khen" 1 nhân vật ko đáng khen xem thế nào nhé. Viết dựa theo nhiều nguồn mà ta dc đọc từ trước.

Mộ Dung Phục:Là Giun hay Rồng !.
Người chưa tới mà huyền thoại đã tới trước, thân chưa xuất hiện mà danh đã làm chấn động giang hồ, “ Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung” trở thành biểu tượng võ công và hào khí cho tất cả hào sĩ giang hồ. Kể ra Kim Dung đã dày công xây dựng bối cảnh xuất hiện của Mộ Dung Phục, theo thủ pháp mà La Quán Trung đã bài trí cho sự xuất hiện của Khổng Minh trong Tam quốc .
Những giai thoại được truyền tụng khắp võ lâm đã khiến Mộ Dung Phục giống như con thần long(giun) chỉ thấy đầu mà không thấy đuôi. Thủ pháp “ gậy ông đập lưng ông” (dĩ bỉ chi đạo hoàn thi bỉ thân ) đã gieo hoang mang khắp giang hồ. Những cái chết bí ẩn của các tay cao thủ bởi chính tuyệt kỹ của mình đã phủ trùm lên võ lâm một bầu không khí khủng bố, và dòng họ Mộ Dung được thêu dệt như những nhân vật thần thông quảng đại vì thấu triệt được tất cả những tuyệt học trong thiên hạ.
Mộ Dung lại dc cái "gái ko thích, rựu ko thèm" điều làm ta hết sức ngạc nhiên và thán phục (=))), bên cạnh có 1 Ngữ Yên xinh như hoa, giỏi như Tử Phòng lại còn AChâu trí tuệ đầy mình nữa chứ, làm ta cứ ao ao ước ước mãi ko thôi. Ấy thế mà hắn lại ko cần, ko thèm, xem họ chỉ như vật trang sức bên người hắn thôi. Vì sao lại thế, để ta phân tích 1 chút nào:

__ Nhi nữ thường tình sao sánh bằng đại sự quốc gia, danh tiếng đời người chớ và giấc mơ phục quốc đã trở thành 1 nỗi ám ảnh các đời nhà Mộ Dung từ ông tới cháu, từ chắt tới chít. Có dc Đại Yên là có tất cả, lúc đó muốn gái có gái muốn nhậu có bạn nhậu tha hồ mà hưởng thụ (ta củng muốn như thế lắm :((). Để rồi từ đó 1 cậu bé từ nhỏ đã dc cha tiêm nhiễm vào đầu những ảo vọng phục quốc, 1 cậu bé có cốt cách thanh kì khôi ngô tuấn tú lại ko có dc 1 tuổi thơ hạnh phúc, để rồi trong trái tim của cậu giấc mộng đế vương đã choán sạch chỗ, nên tình yêu không còn chỗ đứng. Mọi người có thể thầm tiếc và thầm trách vì sao MDPhục lại hững hờ vô tâm với người con gái dung nhan tuyệt tục như Vương Ngữ Yên, nhưng dù sao đó cũng là phong cách thường tình của những người muốn dựng nên nghiệp bá ở phương Đông. Người phương Đông thường cho rằng người đàn bà đẹp luôn luôn là chướng ngại cho khách anh hùng trên đường dựng nên nghiệp lớn. “ Nhi nữ tình trường, anh hùng khí đoản”. Tình cảm quyến luyến của người con gái dễ làm chí khí anh hùng sút giảm. Vừa là một vị vua đa tình lại vừa là một thiên tài quân sự thì cổ kim họa chăng chỉ có Napoléon, và trong văn học họa chăng chỉ có Từ Hải!

__Kim tiên sinh đã dày công tô vẽ nên hình ảnh một con rồng võ lâm Cô Tô Mộ Dung Phục nhưng lại không “ điểm nhãn” để con rồng ấy bay lên cõi trời cao, mà để nó từng bước, như con giun đất, lún sâu vào vũng bùn của ảo vọng hão huyền. Hình ảnh thiểu não của Mộ Dung xuôi Bắc ngược Nam, lao tâm khổ tứ, dùng mọi thủ đoạn để mưu đồ phục quốc ngẫm cũng đáng thương và đáng yêu :'>. Người đọc càng hồi hộp chờ đợi nhân vật Mộ Dung Phục xuất hiện bao nhiêu thì càng thất vọng bấy nhiêu trước những hành động của y. Đầu tiên y gia nhập đám các động chủ, đảo chủ trong Vạn tiên đại hội để cùng tấn công lên đỉnh Linh Thứu, và không ngần ngại giết hại bao nữ thuộc hạ của cung Linh Thứu(thằng nay hình như có luyện qua Huỳnh Hoa Bảo Điển thì phải, con gái mà cứ thích đem ra giết thôi T_T) chỉ nhằm mục đích muốn tạo được mối quan hệ với đám quần hùng ô hợp đó nhằm mưu đồ lợi dụng về sau. Khi vị tân chủ nhân của Linh Thứu cung là Hư Trúc xuất hiện, y liệu chừng tình thế không thuận lợi cho mưu đồ của mình nên phải bỏ đi. Đó là bước mở đầu cho sự sa đọa Mộ Dung Phục, về phong độ lẫn lương tri.

__Khi thấy không thể liên kết được với người của võ lâm để phục quốc thì y lại nghĩ đến việc lợi dụng sức mạnh quân sự của triều đình. Thế là bắt đầu sang Tây Hạ kiếm gái đẹp :x, tranh giành với Đoàn công tử bột và Hư Trúc khù khờ. Rồi ước vọng trở thành lao động đường phố mã Tây Hạ cũng không thành. Mộ Dung Phục bắt đầu cơn khốn quẫn. Ku cậu không hiểu rằng một trái tim không còn biết yêu thương sẽ biến thành ngôi nhà lý tưởng cho quỷ dữ( ngày đó hắn gặp phải ta thì đâu đến nỗi này, chẹp).

__Kim tiên sinh lại "tàn nhẫn" biến Phục thành “ hoàng đế” sống hoang tưởng trong cơn mộng đế vương hư ảo với y phục của phường tuồng, quần thần là đám trẻ con chạy theo xin bánh kẹo, còn “ triều đình” thì được dựng lên nơi nghĩa địa. Đó là tất cả những gì còn lại của “ con rồng võ lâm” do Kim tiên sinh sáng tạo ra nhưng lại không “điểm nhãn” biến thành 1 chú "Giun Đất" đầy tội nghiệp ::(::(!

Sống trên đời nên được như Mộ Dung đại hiệp, sống có hoài bão, dám hy sinh tất cả cho mộng bá vương, hơn đứt Tiêu Phong tài năng lừng lẫy cuối cùng cũng chẳng được cái việc gì. Kết cục buồn chẳng qua chỉ là:
Khi xưa Tôn Tử bày binh pháp
Nay có Mộ Dung dám tranh hùng
Tiếc thay trời không dung kẻ sỹ
Anh hùng đành ôm hận nghìn thu=((
 
Nhắc đến Tiêu Phong là nhắc đến chữ nghĩa khí vẹn toàn. Một con người chính trực bậc nhất, công ra công, tư ra tư. Có thù phải trả, có ơn phải đền. Cả một đời anh minh, nhưng quả thật tiếc cho hai chữ người tài bạc mệnh.
Nếu so với Hư Trúc có tất cả, thì Tiêu Phong là không có gì cả.
Ngẫm nghĩ từ đầu khi đọc tác phẩm Kim DUng, chỉ chăm chăm theo bước chân Tiêu Phong đi khắp chốn. Tóm tắt về Tiêu Phong như sau :
ai hay trăm sự đảo điên
một tay chèo chống oan khiêng cũng đành
dẫu cho người đã phụ mình
trọn câu nghĩa khí giữ tình anh em​
Tiêu Phong là bậc hảo hán, nhưng lại rất trọng tình. Và cũng vì chữ tình mà chết thảm. Khen thay cho nam tử hán như Tiêu Phong, hận thay cho nam tử hán như Tiêu Phong.
Khen, vì ngưỡng mộ. Mấy ai đọc Thiên Long Bát Bộ mà không có chút ngưỡng mộ và ganh tị với những gì mà Kim Dung đã ưu ái ban cho Tiêu Phong.
Ta hãy xem qua Kim Dung đã miêu tả Tiêu Phong qua đôi mắt của Đoàn Dự như thế nào, thì sẽ thấy Kim Dung đã ưu ái Tiêu Phong đến mức nào.
" Đoàn Dự gọi một hồ rượu, thêm bốn món nhắm, tựa lưng vào lan can uống một mình, trong lòng tràn đầy nỗi cô đơn tịch mịch, nhịn không nổi thở dài sườn sượt.
Một đại hán ngồi ở phía tây nghe thế quay đầu lại nhìn, đôi mắt lạnh lùng sáng quắc lướt qua mặt chàng. Đoàn Dự thấy người đó thân thể thật là cao lớn, chừng trên dưới ba mươi, mặc áo vải màu tro cũ kỹ đã sờn rách, mày rậm mắt to, mũi cao miệng rộng, khuôn mặt vuông vức hình chữ quốc, tuy nhuốm vẻ phong sương nhưng đầy vẻ uy nghiêm.

" Đoàn Dự trong bụng tấm tắc khen thầm: “Quả là một đại hán hiên ngang! Hẳn đây là một tráng sĩ bi ca khẳng khái của nước Yên nước Triệu nơi miền bắc chứ Giang Nam hay Đại Lý không thể có được người như thế này. Bao Bất Đồng tự mình huyên hoang anh khí ngất trời nhưng phải người như thế này mới xứng đáng bốn chữ đó”.

*
Làm trai cho đáng nên trai,
Nghìn chung sảng khoái so tài một phen.
*​

Trên bàn tráng sĩ đó để một bát thịt bò, một bát canh và hai hồ rượu lớn ngoài ra không còn gì khác đủ biết y ăn uống cũng cực kỳ sảng khoái không câu nệ ............"
Kim Dung không hề khen Tiêu Phong một câu nào, ông để cho Đoàn Dự thay mặt ông làm cái việc đó. Vô tình mà hữu ý, sự xuất hiện của Tiêu Phong đã quá hoành tráng rồi. Trước giờ họ Đoàn kia chỉ biết rung động trước mĩ nhân, có bao giờ thốt lên lời khen nam tử hán nào đâu. Quả nhiên, Kim Dung đã rất ưu ái với Tiêu Phong rồi.
Ưu ái là thế, nên Kim Dung cũng không ngần ngại gieo thêm chữ họa cho Tiêu Phong, ban cho chàng cuộc đời bi thảm. Nếu như trước khi gặp Đoàn Dự, cuộc đời chàng thênh thang bước, thì sau khi gặp Đoàn Dự đã thay đổi tất cả.
Từ có thành không.
Có gì ??? có tất cả. Những gì mà hào kiệt 4 phương ao ước, làm bang chủ của một bang hùng mạnh nhất cả về chất và lượng, danh tiếng thì vang xa bốn phương, đứng trên vạn người...phải nói là còn hơn vua một cõi.
Mới hay, đừng tưởng cái bang mà khinh thường, cái bang vậy chứ, vua còn không sướng bằng. ^^!
Mất gì ??? cũng tất cả. Danh dự, danh tiếng, người mà mình yêu thương, và cuối cùng là phải đổi bằng mạng mình để cứu cho Đoàn Dự khi nước Đại Lý bị Khiết Đan đánh.
Phục Tiêu Phong ở cái tài, ganh tị với Tiêu Phong ở cái tình. Ngẫm làm người như Tiêu Phong, tuy ngắn ngủi nhưng sao quá đủ đầy dư vị. Vui có, buồn có, yêu có, hận có...
Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt
Còn hơn le lói suốt ngàn năm​
Hận Tiêu Phong, thật sự mình rất hận Tiêu Phong, có người đàn ông nào lại nhẫn tâm như Tiêu Phong không ? sao lại có thể ra tay tàn ác như vậy. Phút Tiêu Phong ra tay giết A Châu, đọc mà thấy căm phẫn. Nhưng căm phẫn bao nhiêu thì lại thương cho Tiêu Phong bấy nhiêu. Chỉ vì nôn nóng muốn trả thù mà mù quáng nhất thời, đánh mất cả chữ duyên ngàn năm có một.


*
Tưởng đâu nên vợ nên chồng,
Đôi ta rong ruổi một vùng thảo nguyên.
Trai anh hùng, gái thuyền quyên,
Để ai ôm hận nhân duyên một đời.
*
* *​


* *


viết tới đây thoai, viết nữa có người la nhảm. hj hj hj , đại ca ngố, tới đệ đệ của mình mà cũng không nhận ra. Thật là uổng công cho cái nick Allviss hj hj hj:'>:p:-*
 
1 tràng pháo tay cho bài viết về Thủy Tinh của ĐV25 ;))

Về Tiêu Phong - Đoàn Dự - Hư Trúc, xem xong cũng không thấy đọng lại gì nhiều, ấn tượng mỗi mấy nhân vật phản diện. Nhân vật nào càng bị ghét thì lại càng thấy thông cảm. Chả biết có sao không nữa:-@
 
1 tràng pháo tay cho bài viết về Thủy Tinh của ĐV25 ;))

Về Tiêu Phong - Đoàn Dự - Hư Trúc, xem xong cũng không thấy đọng lại gì nhiều, ấn tượng mỗi mấy nhân vật phản diện. Nhân vật nào càng bị ghét thì lại càng thấy thông cảm. Chả biết có sao không nữa:-@

Thank, ít ra cũng có người khen;;)
 
T_A dẫn lối, mình lại hay câu cá, câu tí! :'>
Các nhân vật của TLBB mà các bạn đã nêu, thì tớ thấy các bạn rất thích ATử và Tiêu Phong, và tiếc cho tình yêu đơn ngây thơ độc ác của ATử! Thực ra, từ khi A Châu chết, thì Tiêu Phong cũng đã chết rồi! Lúc Tiêu Phong dùng tay bới mộ cho A Châu, có lẽ cũng là lúc trái tim hắn chết! Hắn sống mà như chết, sống vì lời hứa, vì trách nhiệm thôi! Nên cuối cùng, A Tử ôm dc xác hắn, nhưng vẫn k ôm dc trái tim hắn! Có lẽ, nỗi đau ấy so với nỗi đau mất mắt, thì to lớn hơn nhiều!
Về nhà Mộ Dung, tớ thích mấy tay thủ hạ hơn! :D
TLBB thì nhân vật phản diện dc mô tả rất hay! :X
 
Bài viết về TP phải nói là Good !
 
Bài Nghi Vấn vụ án Thủy Tinh ý thì hay mà văn thì tệ quá, cứ như mới tập làm văn á :devil:.
2 bài TP và HT thì mang tính kể chuyện cao quá, ít đánh giá nhận xét về nhân vật ^^.
Các nhân vật của TLBB mà các bạn đã nêu, thì tớ thấy các bạn rất thích ATử và Tiêu Phong, và tiếc cho tình yêu đơn ngây thơ độc ác của ATử! Thực ra, từ khi A Châu chết, thì Tiêu Phong cũng đã chết rồi! Lúc Tiêu Phong dùng tay bới mộ cho A Châu, có lẽ cũng là lúc trái tim hắn chết! Hắn sống mà như chết, sống vì lời hứa, vì trách nhiệm thôi! Nên cuối cùng, A Tử ôm dc xác hắn, nhưng vẫn k ôm dc trái tim hắn! Có lẽ, nỗi đau ấy so với nỗi đau mất mắt, thì to lớn hơn nhiều!
Về nhà Mộ Dung, tớ thích mấy tay thủ hạ hơn!
TLBB thì nhân vật phản diện dc mô tả rất hay! :X
Oai Nổ Võ Vương phát biểu quả là thấu tình đạt lí :)).
 
@T_A : viết theo yêu cầu của đại ca thôi, viết cho đại ca đọc, đại ca khen good là được rồi. :'>
 
Trên 4rum này thì viết sao cho nó hài hước vui vẻ ấy, viết cái walloftext như thế thì đã từng xem qua ko biết bao lần trên sách, web rồi giờ đọc lại chán chết.
 
Trên 4rum này thì viết sao cho nó hài hước vui vẻ ấy, viết cái walloftext như thế thì đã từng xem qua ko biết bao lần trên sách, web rồi giờ đọc lại chán chết.
Tui viết theo kiểu vui vẽ thì ông nói tui viết dỡX(

->Giận ;;)
 
Văn ông lủng củng làm chi =).
 
Nếu viết văn hay tui đã là nhà văn rùi;)) Viết cho vui thôi mà;;)
 
Gì mà văn hay thành nhà văn, ý ko phải thế, là cách sắp xếp ý tứ ko liền mạch rõ ràng ấy, chứ ko chê văn ông dỡ, chê tệ mà =).
 
Gì mà văn hay thành nhà văn, ý ko phải thế, là cách sắp xếp ý tứ ko liền mạch rõ ràng ấy, chứ ko chê văn ông dỡ, chê tệ mà =).
:((:((:((:((:((:((:((:((:((:((:((

Xấu hổ wá:'>
 
Back
Top