Những hẹn hò từ đây khép lại.
Thân nhẹ nhàng như mây...
Hơn hai năm từ ngày tôi quen em, cũng từng ấy thời gian tôi dõi theo từng bước chân em... Nhưng ngần ấy năm tôi không thể hiểu em bằng một buổi sáng... Tôi hụt hẫng đến đau đớn nhận ra em không là một cô bé như tôi tưởng tượng.
Một người em từng bảo tôi "anh không thuộc về thế giới này". Phải, trong thế giới của tôi em là người con gái hiền ngoan vô tư trong sáng. Nhưng trong thế giới của em, em là em... em không xấu nhưng em làm tim tôi quặn thắt từng cơn...
Những người từng trải thường khuyên, hãy yêu người con gái bằng tâm hồn bên trong. Tôi thì luôn tin vào con mắt nhìn người của mình, con mắt phản chủ nhìn nhầm hết người này đến người khác, bao nhiêu mối tình đến rồi đi, lúc nhanh lúc chậm, để lại cho tôi từng quãng lặng nham nhở trong cuộc đời...
Thì thôi em nhé, em sẽ vượt qua và tôi cũng vượt qua, đến lúc ta nhìn lại chợt cười vì ta ngô nghê quá. Còn bây giờ ta cứ gặm nhấm nỗi đau này, nuốt trôi, để nó ngấm sâu vào máu, để muôn đời sau ta không phạm sai lầm...