Nhật kí online - Tương lai luôn rộng mở !!!

Nếu biết em đang nghĩ gì anh sẽ tổn thương. Em cũng đã từng ước biết đc trong lòng anh nghĩ gì.
Nhưng bây giờ em hiểu rằng, biết đc tất cả k hẳn đã tốt...
 
anh phải làm sao đây ...
 
Còn 2 môn cuối thôi , cố lên cố lên

Mà sao đau bụng quá , k biết tí nữa làm bài thi đc k :(
 
Đói tàn bạo :-<.............................
 
Còn 2 môn cuối thôi , cố lên cố lên

Mà sao đau bụng quá , k biết tí nữa làm bài thi đc k :(

xong rồi , tạch thật rồi :((
 
đã chờ đợi, đã nhẫn nhịn nhiều lắm rồi, đến lúc dừng lại rồi, đừng tạo ra hy vọng rồi lại dập tắt nó một cách phũ phàng như thế, tất cả đã là quá khứ, hy vọng thế ...
 
ko biết bị làm sao nữa .. chán quá :(
 
cuộc sống vốn dĩ là thế mà

biết trách người ... thì sao ko biết trách ta trước ...
 
càng ngày mình càng k có lòng tin vào bất kỳ đứa con gái nào :|:|
 
Ngày đầu tiên có title "Lão Làng GVN" , dzui phết \m/
 
huhu, bị ng ta giận, bơ hơn 20 tiếng rồi... Giờ đầu óc trống rỗng, để đâu đâu ấy... đấy chỉ mới là mình yêu đơn phương...
 
trốn viện :(( .
 
Kỳ lạ, tự nhiên đi chơi về kêu muốn khóc, what happen.
Con gái khó hiểu thật, chả biết có phải do mình ko nữa, mà mình có làm gì đâu
 
tự dưng ko hiểu sao
tay lại đưa lên đấm một phát vào tường
giờ bật máu :(
 
cho lần cuối cùng , trái tim yếu đuối của tôi , hãy để tôi đừng yêu em hay bất cứ con gái nào khác nữa :) Chỉ muốn học tốt kiếm tiền , thế thôi :)
 
Tại sao đến giờ vẫn lơ mình... Cảm giác khó chịu quá...:((
 
Ngày 27/1/2011 , lại một mình ngồi trước PC , lại nghĩ về chuyện năm cũ, một năm, 14 cuộc tình , cao nhất là 1 tháng , thấp nhất là 2 ngày mà toàn là mình chủ động té chứ đâu . Ông trời cho mình cái khả năng nhìn nhận bản chất một con người chỉ qua vài lần nói chuyện, vậy mà giờ sao mình muốn vứt bỏ nó đi , để thoát khỏi cái cảnh cô đơn này, mình muốn ngu ngơ, khù khờ một tí để tính ra dù sao cũng còn có người ở bên cạnh như lúc này
 
Lại không có chỗ nào, không có ai tâm sự, lại lên đây làm vài dòng cho bớt gánh.
Nói không biết tương lai là dở hay, không phải là sợ không đến được với nhau. Những chuyện đã chứng kiến, phải trải qua khiến bản thân không bao giờ thôi bất an về tương lai. Một người đã bất an, hai người thì lớn lên gấp đôi. Sự bất an này, đáng lẽ đã biến đi nếu có niềm tin vào bản thân và người khác. Thế nhưng nó luôn là một thứ quá xa vời. Không tin chính mình, không tin người. Thế rồi khổ mình, khổ cả người. Thực tại đôi lúc không thể thỏa mãn được cảm xúc và hy vọng/ Những lúc nói tôi không tin vào con người,...không phải không còn hy vọng, không phải đang muốn dập tắt hy vọng của người khác. Chỉ là đang cố nhìn thằng vào sự thật thôi.
Không còn mắc cỡ giữa dòng nữa. Nhưng sao buồn thế này.
 
Chỉnh sửa cuối:
Back
Top