Anh về nơi xứ Quảng thăm người em phố Hội
Sông Thu Bồn con nước lững lờ trôi
Đường Chùa Cầu mưa buồn giăng ngập lối
Rừng thông xanh mưa thấm ướt bờ môi
Thương nhớ nhiều em yêu xứ Quảng
Làn môi hồng suối tóc xoã ngang vai
Bờ mi cong nhấp nhô thuyền Cửa Đại
Sóng dạt dào vang vọng tiếng thông reo
Bao kỷ niệm mình bên nhau ước mơ chung đôi nhịp cầu
Nào ngờ đâu tuổi thơ ép vào trang giấy
Cuộc đời mộng mơ nhớ thươngg mùa phượng nở
Ngăn chia đôi bờ anh đứng chờ ngẩn ngơ
Da em trắng mịn màng hơn cát biển
Mắt em xanh như dòng nước Hàn Giang
Tình ta đẹp như vầng trăng soi sáng
Tên chúng mình lưu niệm Ngũ Hành Sơn
sao cứ phải chờ với đợi thế này..
Những ngày qua...có fải Em đang mơ không Anh...Anh đến và đi nhẹ như gió...nhưng Gió làm em đau lòng quá...Em fải làm sao đây...?
buồn quá:(
chán quá:(
mệt mỏi quá :(
Đi về đâu khi trong lòng không chút nắng đây
Liệu mình làm thế có đúng ko nhỉ ? Hay là mình nói thẳng hết ra ? Để nó tự rút lui, để mình thấy yên tâm hơn ? nhưng có chắc nó sẽ rút lui, hay sau lưng mình nó lại làm cái điều mà mình luôn tưởng tượng ?
Mình biết nếu có xa hơn, chắc nó cũng chả khác gì những đứa khác đâu. Cái chính là, mình ghét cái cảm giác biết mọi chuyện mà ko làm gì dc cả Hay là khi nào gặp, mình hỏi thẳng ? Để xem câu trả lời là gì ...