Nghe lại bài nhạc khi còn nhỏ vẫn thường hay nghe và hát theo, giờ ko còn nữa.
Đọc bộ truyện hồi nhỏ rất thích, đọc hàng giờ liền. Giờ ko còn thời gian để đọc như lúc nhỏ nữa.
Xem lại bộ phim hoạt hình ngày xưa chết mê, ...
....
tất cả những thứ đó là cả tuổi thơ của mình. Mình muốn quay về thời điểm ấy, ko phải lo âu, suy nghĩ về cuộc sống ngày mai. Cho dù là câu hỏi về "người ấy của mình là ai" ... mình ko quan tâm và cũng chả còn muốn quan tâm gì nữa.
Đi đứng còn thua cả người mất hồn, vô định, vô tâm trước kẻ khác, dửng dưng trước những điều tàn nhẫn ... Con người đó bây giờ là mình, chả muốn thay đổi , ko còn ao ước trở thành kẻ vĩ đại như lúc nhỏ thường mơ ...
Cái diễn đàn thân yêu này của mình ...
Nếu có thể khiến mình quên đc hình bóng kia , thì việc rời bỏ nơi này ... mình cũng chấp nhận !