Nhật ký box Tâm sự (tính đến ngày 20/05/2009)

"Nợ thế, trả chưa tròn một món
Sòng đời, thua đến trắng hai tay..."


Hành phương Nam - Nguyễn Bính
 
Hx, 2 mắt lúc nào cũng quầng lên vì thức đêm. Giờ lại còn bị ù tai liên tục. Chả nhẽ mình sắp điếc chăng. Dạo này làm sao thế nhỉ. Hay ốm vkl. Bà già đi xem bói ít có trượt, giờ thì mình tin rồi. Ốm vặt liên tục, đầu óc mệt mỏi, cảm giác lúc nào cũng có thể phòi óc ra ngoài được, sút cân, học hành bết bát, đồ án làm đi rồi xóa để làm lại, rơi tiền, hỏng xe,.... đến mức độ châm điếu thuốc cũng bị bật lửa nó bốc lên đi cả đám lông mũi. Không hiểu còn cái gì nữa đây.

Lần đầu tiên mình ước có vài ngày không phải làm, không phải học, không bị quấy rầy vì mấy chuyện kủ kẹc - đại loại như ông em "Anh ơi, chữa máy tính hộ em với, tự nhiên bị mất tiếng rồi" - đến nơi thì ông em chưa cắm điện vào loa. Ngay cả bà chị vĩ đại "Mày đến công ty cho chị về nhà với, hôm nay chị ko đi xe" - đến nơi bị lôi cổ đi loăng quăng cả buổi tối, phệt một đống đen đá với vina vào mồm và ngồi nghe chị tâm sự, than vãn đủ mọi chuyện trên đời, rồi khóc ướt cả áo. Biết thế mình rủ trước, xả stress trước. Nhưng nhìn đứa nào cũng mệt mỏi, lăn lộn cũng chả nỡ xả vào chúng nó.

Vài ngày tự do, vài ngày không phải lo nghĩ, vài ngày không phải hùng hục làm đến mấy đêm liên tiếp & kết quả là như cc.

Vài ngày xa HN, vài ngày đi chơi xa, vài ngày trốn được cái đống SMS "nhớ anh, yêu anh" từ một số trường hợp holigan. Yêu nhỉ. 8 tháng trước, tôi còn yêu cô nhiều. Giờ thì không. Cô là số 0 tròn trĩnh. Cùng lắm là một người bạn đặc biệt thôi. Nhưng để quay lại thì không bao giờ.

Vài ngày bên em, vài buổi tối đi lượn, em nghịch lưng của a, thi thoảng lại gục đầu vào và húc húc.

Vài ngày để trở lại bình thường, vài ngày để tản nhiệt và nâng cấp....

12/4/09
 
Bây giờ có nhiều đứa bệnh thật! =))
 
Cứ mỗi lần "thấy" những gì y nói là lên gai ốc.

Thôi từ hôm nay dẹp không theo dõi gì nữa.

Ta không muốn đụng đến y nữa.
 
Đọc xong. Cảm nhận rồi. Không biết đã hết chưa. Nhưng rõ ràng là thấy sự đau khổ và phiền muộn.
Cảm nhận rõ hơn là hai đứa đang hiểu lầm nhau.
Một đứa thì nghĩ rằng mình phải chạy theo đứa kia
Một đứa nghĩ rằng em đã chán rồi
Thực sự thì sao ?
Thực sự thì em quá yêu anh, em luôn sợ anh đi đâu đó, vượt ra khỏi vòng tay em. Nhưng những lúc anh đi với Kai. Anh thường không nói. Anh sợ em khó chịu khi suốt ngày anh dính vào Kai. Nhưng ngoài Kai. Anh chẳng còn người nào để đi. Bọn con gái, lãnh cảm hoàn toàn. Bọn con trai, từ trước đến giờ chẳng bao giờ thân với đứa nào, trừ kai. Những lúc anh buồn, anh cần 1 ai đó. Em... Em có biết là... Anh ở nhà Kai, đua xe với Kai, thế nhưng mỗi lần Yahoo của Kai báo có người lên mạng, hay có người gửi tin nhắn, anh tab ra ngay lập tức, mồm lẩm bẩm "Tũn...Tũn của tớ này..."
Để rồi mặt lại buồn buồn nói với Kai...
"Tũn quên rồi..."
Em. Cái gì của em, mãi mãi vẫn là của em. Em không cần giữ.
Anh. Anh hay nói. Bao giờ em chán, em cứ đi.
Anh mất mát nhiều thứ rồi. Nếu mất em, hầu như là anh mất tất cả. Người mất tất cả thì không đau em ạ. Không còn cảm giác đau nữa. Vì em là điều duy nhất còn lại với anh. Nên anh không dám nghĩ, không dám giữ. Giữ... Tức là đang đi... Nên mới phải giữ, phải níu kéo... Anh không dám nghĩ đến việc em sẽ đi... Anh nghĩ, là em mãi mãi là của anh, dù có thế nào đi nữa, không cần níu, không cần giữ.
Có lẽ anh đã nghĩ sai... Hoặc anh đã làm em nghĩ sai. Nhưng đó không phải điều mà anh muốn.
Mỗi lần anh nghĩ đến cái ngày trước 500 năm. Nếu như nó xảy ra, sẽ thế nào. Không dám nghĩ tiếp. Cố gắng làm gì đó cho quên đi...
Hoàng Cung của em. Shin luôn cố gắng, em biết, vì em là người thứ ba, em đứng ngoài nhìn vào, em thấy là Shin đang cố. Young có biết không ?
Hâm hấp của anh. Anh luôn cố gắng, Kai biết, vì Kai là người thứ ba, Kai đứng ngoài nhìn vào, Kai thấy là anh đang cố. Em có biết không ?
Nhưng người trong cuộc, làm sao họ biết là người yêu của họ đã làm những gì.
Hơn nữa, anh là con trai. Anh không muốn nói nhiều hơn làm. Nên anh thường không nói. Chỉ khi em ở cạnh anh. Em mới thấy những gì anh làm. Mới thấy anh như một người khác. Mới thấy anh yêu em. Anh muốn làm nhiều thứ cho em lắm chứ. Nhưng anh có gần bên em đâu. mà ở xa, cứ nói, cứ nói, nói "Anh yêu em, anh nhớ em". Rồi lại tự hỏi bản thân " Thế mày đã làm được gì, để vơi đi nỗi nhớ ? Mày đã làm gì, để người yêu bớt nhớ mày ?"
Câu trả lời là chẳng gì cả. Rồi chán ghét bản thân, rồi tự chìm vào những cảm giác đen tối.
Anh của ngày trước,chưa yêu em nhiều như thế này, chưa trăn trở nhiều cho tình yêu như thế này, chưa sợ mất em như thế này... Nên mọi lời nói, mọi điều quan tâm, thoải mái hơn, vô tư hơn, có lẽ vì thế, em thích hơn một anh suốt ngày lo nghĩ rồi không nói gì với em như bây giờ.
Nhớ em... Anh nhớ em...
Đấy.Anh chỉ nói được thế. Làm sao đây ? Anh làm gì được nữa đây ?
Anh sẽ chẳng bao giờ suy nghĩ đâu. Một là anh có em, mãi mãi. Hai là anh có một bầu trời, với một mình anh...
Ngày hôm qua. Kai và Illa... Anh... và một mình anh...
Anh đã muốn bỏ về sớm... Anh đã điên cuồng ở trên đường. Một mình anh, và chỉ mình anh mà thôi. Rất nhớ em. Rất đau. nhưng.... Nỗi nhớ không mang em về bên anh. Đau. Buồn...
Và em... Em nói với anh... Em không cần ai cả. 1 khoảng thời gian...
Anh sẽ để em yên,một khoảng thời gian... Càng lâu, anh càng đau. Nhưng anh sẽ cố, Sẽ cố không để đến lúc không đau được nữa. Anh sẽ cố chịu đựng cơn đau này... Đợi em
Anh yêu em.
 
Mình sẽ thay đổi... Hehe , k j la j thể
 
Sắp đến sinh nhật của mình rồi , chắc lại 1 "Sinh nhật buồn" nữa rồi ...

Buồn :(
 
Vừa tròn 1 năm mình ở Mỹ :| chán vật
1 ng` ngay cạnh bên nhưng ko fai của mình :) chỉ còn bít hy vọng và chờ đợi.
 
một vòng trái đất mừ!!! gần thật gần như thể nắm lấy được nhưng xa thật xa
 
Mình cứ nghĩ những người quen bên cạnh tốt với nhau vì thương nhau, nhưng mấy hôm nay mình đã hiểu ra mối dây liên kết giữa người với người không phải là tình cảm dành cho nhau mà là lợi ích riêng - lợi dụng nhau. Bất chợt mình lại khóc khi nhận ra sự thật này. Mình trao hết tình cảm, con tim cho những người thân bên cạnh, nhưng chỉ nhận lại sự dối trá, lợi dụng ... Bất chợ ta nhìn lại ta chỉ còn Một Mình.
 
Em đã nói " cuộc sống là một trò hề ko bao giờ kết thúc " . Thấy ko ? Em nói đúng mà . Có thể những thứ em nói là ngta đau hay chính bản thân em đau . Nhưng mà nó đúng mà .

Yêu thương là cho đi là hạnh phúc . Em cho đi yêu thương để rồi bây giờ em đau như thế này ư ? Vuii nhỉ ? .

Dạo này em chỉ cười . Em cười . Sao cười ? Em ko biết . Có lẽ để che đi cái có thực trước mắt . Em cứ tưởng em có mọi thứ . Mà em thừa biết , em có j ? Chả có gì

" Em mong manh cố giữ trái tim mình ko bật khóc lúc này đây " .... Chả ai giúp đc em ? Sao em lại close blog ? Có bao giờ em close blog một cách bất thường thế này đâu ? Sao lại làm cho em ấm rồi lại hắt hủi em đi như thế ? Giá em điên nhỉ ? Sẽ ko phải nghe , sẽ ko phải thấy , sẽ ko phải care bất cứ thứ gì . Nhỉ ? Ích kỉ quá ko ? Ừ thì em ích kỉ , em nhỏ nhen . Sao ai cũng bảo em cá tính thế nhỉ ? Cá tính sao phải ngồi đây ? Cá tính sao phải một mình như thế này ? Cuộc sống thật buồn cười . Muốn đá đi tất cả cơ . May mà em có gia đình , nếu ko thì sao ? Chắc có lẽ khi em " H-ụ-t " thì em sẽ " v-ỡ " chăng ?

- 5 tháng chả là gì . Cuối cùng game vẫn là game nhỉ ? Cuối cùng thứ gọi là yêu thương cũng chỉ là một hình thức . Cuối cùng thì .... em vẫn chỉ có một và chỉ một em của em . " Ngủ ngoan , anh yêu em " Chỉ là một cái tin nhắn mỏng manh , chỉ là một dòng chữ bé xíu mà sao làm con ngta ấm áp và hạnh phúc hở em ? Em ko biết . Có lẽ đứa con gái nhạy cảm một cách quá bất thường như em thì ............. thì sao ? Thì như thế này đây .

- Chị HẠnh nói nhiều , em nghe cũng nhiều . Mọi người quan tâm em nhỉ ? Vui ghê " Em đừng gọi điện hay nhắn tin gì nữa " Chị ơi , em hiểu mà . Liệu lúc em buông ra người đó và người đó sẽ đi với nhau chứ ? Thế là gạtt đi đc một cái gai chị nhỉ ? Em đang đau lắm chị à . Chị và cả bé Ly đều nói đừng để tâm nhiều . Làm sao mà đc hở chị ?

- Cái người mà mình yêu thương nhất .... Cái người mà hầu như ngày nào mình cũng nghĩ ... Cái người mà .... Làm sao mà bỏ đi liền đc chứ ? Làm sao mà .....

- Cười đi . Nhé ? Để cho ngta yên tâm kìa . Ko đc hư đâu nhé bé . Chị yêu em ...

- Say ... đêm say ... say cái gì ? Ừ thì ko biết . Chỉ đơn giản là say . Sáng say nắng , chiều say gió , tối say mưa .

- Nhớ Gấu . Giá mà .... mình chả đi đâu xa để tìm kiếm những cái ko có thật hay có đấy nhưng ko thuộc về bản thân . Mình đứng cạnh nhau bao nhiêu lâu mà vẫn ko nắm đc tay nhau Gấu nhỉ ? Gấu là người bạn mà em yêu quý nhất nhất nhất đấy có biết ko hả ? Giá mà Gấu .... là con trai nhỉ? Nhưng mà em thấy thế này là tốt rồi . Gấu có là boy hay là gurl đi nữa . Em cũng yêu mà . Là yêu . Ko phải iu đâu nhé . Gấu có nhớ cái tn Gấu gởi cho em " mình yêu nhau đi " ko ? Em ko trả lời là vì em biết Gấu đang bùn , suy nghĩ chưa tỉnh táo mới gởi cho em đúng ko ? Gấu khờ thế . Em đã nói khi nào có chiện gì cứ call em kia mà . Em đã nói em là đứa nhạy cảm hơn những đứa khác thế nên ... cứ yên tâm nhé " Em yêu Gấu " .

- Muốn nói chuyện với anh hai . Muốn đc trải lòng . Ờ thì em gái rắc rối . Ờ thì em gái hay nghĩ ngợi rồi tự chuốc lấy mệt mỏi vào mình . Ờ thì ... ai biểu hai đòi làm hai chi ...

- Muốn như những ngày trước - tức là ko phải buồn như thế này . Trời đã thất thường rồi - em gái còn thất thường hơn nữa - hư nhỉ ?

- Em biết hai có những khoảng trống của riêng hai và cả bx của Hai nữa . Hình như em đang làm phiền quá nhiều người đúng ko ? Nhưng mà thực sự em cần - như hai nói đó " em muốn đc quan tâm " Sao em quan tâm nhiều người mà em lại ko đc ai đó quan tâm hả Hai ? Em ko phải nói em quan tâm người ta rồi cần người ta đáp lại - ko phải đâu - vì em biết ngta có những thứ khác quan trọng hơn . Em rốt cuộc cũng chỉ là một người dưng . Một người qua đường bất chợt ngó ngang rồi - c ư ờ i - thôi .

- Đêm qua em biết có người buồn . Em cũng ... bất chừng . Ko buồn . Em nhớ bạn Mũm của em .... Mũm chứ ko phải .... Ừ thì Hai để cho em đứng đấy đi và đừng nói gì cả . Ừ thì mình cứ như vậy đi đã , cứ nhận mọi thứ về mình đi . Vì mình phải trả cái ngta làm cho mình mà Hai . Ko thích nợ bất cứ cái gì của ai cả Hai à .

- Hôm nay nói đi BCV với Hai và bx Hai mà ko đi đc .... Em nhớ bx của Hai . Sao em ko có bx của mình Hai nhỉ ? Hai cấm mừ . Phải ngoan đúng ko ? Em vẫn nhớ Hai nói " hơn .... " Ừm . Hơn thì phải làm khác , suy nghĩ khác đi đúng ko ?

- " Ấy đau à ? Tớ còn đau hơn . Tớ chắc ... "
 
+Hôm nay ngồi nhà nghĩ đủ chuyện, mình có nên giết người hay không...Cơ thể cũng hay thật, bẩm sinh đã cực kì hiếu chiến, không cần học trường lớp nào cũng luôn có phản xạ đánh gục đối phương. Cảm ơn trời con không phải sinh ra trong 1 gia đình xã hội đen.
Mình cứ nghĩ những người quen bên cạnh tốt với nhau vì thương nhau, nhưng mấy hôm nay mình đã hiểu ra mối dây liên kết giữa người với người không phải là tình cảm dành cho nhau mà là lợi ích riêng - lợi dụng nhau. Bất chợt mình lại khóc khi nhận ra sự thật này. Mình trao hết tình cảm, con tim cho những người thân bên cạnh, nhưng chỉ nhận lại sự dối trá, lợi dụng ... Bất chợ ta nhìn lại ta chỉ còn Một Mình.
+Chấm dứt ngay cái suy nghĩ vớ vẩn đó, cuộc sống còn rất nhiều điều tốt đẹp, dù đứng trong bùn hay đi ăn xin, chúng ta cũng phải thẳng lưng đối mặt.
 
Cười để che giấu sự thật bên trong.............tất cả chỉ là ngụy biện....
 
Cười để che giấu sự thật bên trong.............tất cả chỉ là ngụy biện....

Ngụy biện cái j ? Cười cũng là một cách làm cho người khác cảm thấy " ờ , nó ổn " [-X
 
Ngụy biện cái j ? Cười cũng là một cách làm cho người khác cảm thấy " ờ , nó ổn "

Nhưng thật ra bên trong chẳng ổn tí nào :|. Tim thì rỉ máu nhưng ngoài miệng vẫn cười nói vui vẻ. Không đc sống thật với cái cảm giác mình đang chịu đựng.
 
Cuộc sống chỉ là một sự khốn nạn đầy xảo trá ...

Không ai tin ta cả ...

Vậy, phải làm sao ?

Bực mình quá, bực mình quá nhưng rồi mọi chuyện cũng sẽ qua

Có niềm tin là sẽ vượt qua

R, A, C, E, R , RACER !

R, A, C, E, R , RACER !

Yeah !=))
 
hôm qua gặp lại một người bạn cũ và cảm thấy xấu hổ kinh khủng -_- Nó còn phải đi làm kiếm tiền để tự đi học tiếp còn mình ba má lo không thiếu thứ gì .... Chỉ có việc học thôi cũng không làm xong ..... nhiều lúc còn có ý nghĩ dẹp luôn.... không học nữa .... lại còn dating vớ vẩn trên game nữa 8-}

Thanks mày nhiều :-* tao sẽ tiếp tục .... cho dù mấy tháng nữa sẽ là ngày đen tối nhất trong cuộc đời tao khi tao nhận kết quả của học kì này thì bây giờ tao cũng sẽ tiếp tục .... không chạy trốn nữa, không buông xuôi nữa vì tao biết tao không có quyền làm như vậy .... Tao ích kỉ quá đúng không .... Từ nay tao sẽ lại là chính tao ^^, và nụ cười này không phải là giả tạo nữa. Face It Fight It! Never give Up!

@R: Mày cũng vậy nhé, tao tin là mày sẽ thành công khi mày có đủ quyết tâm và tin vào con đường mày đã lựa chọn, quả thật mày đã trưởng thành rất nhiều .... đến nỗi tao còn không tin khi gặp lại mày .... cuộc đời sẽ vùi dập ta, nhưng điều quan trọng là sau những mất mát, đau khổ, dằn vặt bản thân mình, ta có dám đứng dậy để đi tiếp hay vẫn quỵ ngã nhìn bạn bè và những người khác lần lượt qua mặt và tiến lên phía trước mình .... Nỗi đau này không là gì so với hy vọng của ba mẹ ta dành cho ta .... Ta sẽ đứng dậy ... ta sẽ đi tiếp con đường mà cách đây 2 năm ta đã chọn .... Tin tao đi ^^,
 
Vừa ngủ dậy đọc tin offline ...
WTH cái gì thế này?? Sao lại nghĩ mình cũng như thế? Để rồi bảo sẽ từ từ biết thêm 1 H khác, và H đó T ko cần? ...
"Tùy" ... ờ thì tùy vào cái gì khác có phải tùy vào câu chuyện tương tự chiếc Wave Tàu đâu !!!!!!
 
Back
Top