_ Có rất nhiều thứ muốn nói , muốn viết ra , nhưng đau quá , đầu óc bỗng nhiên rỗng tuếch , chẳng nghĩ được gì . Muốn đập 1 cái gì đó , nhưng lại không đủ can đảm . Ừ thì đập , nhưng rồi tiền đâu mua cái mới . Ức chế quá .
Càng ngày anh càng cảm thấy chúng ta xa cách , thấy sự khác biệt . Chỉ vài tuần , vài tháng , giờ đây , em suy nghĩ như 1 "người thành phố" . Với em , bên ngoài quan trọng đến thế sao ? Có lẽ em không biết , người ta nhìn vào anh , người ta nói anh là dân thành phố , và đến khi anh nói , người ta mới biết anh là dân tỉnh . Vậy thì sự khác biệt giữa 2 loại "dân" đó là gì ? Anh nghĩ chính em cũng không biết , mà chỉ theo môi trường xung quanh . Có lẽ anh sai khi hướng em vào cái trường đó ...
Đây là lần thứ 2 em so sánh anh với người khác . Anh đơn giản , không cầu kỳ , chính xác là anh không biết cách ăn mặc , không style như những "người thành phố" em gặp . Với anh , vẻ bên ngoài không là cái gì hết , còn em thì ngược lại . Mặc đẹp , xe xịn mới là "thành phố" . Em làm cho anh có cảm giác , em đang từ chối bản thân , gốc gác của mình . Anh không biết ai đã nhồi nhét mớ tư tưởng đó vào đầu em ...
Vì em , anh đã thay đổi , thay đổi rất nhiều . Và anh sẽ cố nốt lần này , dù anh đang đau , rất đau .
_ Không ngủ được , làm gì cho đến sáng đây ?