Đời người ngắn ngủi chẳng tày gang
Cuộc vui chưa hết lệ hai hàng
Hoa sao nỡ tàn khi gió lặng?
Lá rụng chẳng chờ đến thu sang?
Chuông gọi hồn siêu bên đồi vắng
Người đó còn đâu? Còn đây chăng?
Gió khóc nỉ non đứa văng vẳng,
Sinh tử hỡi ôi quá vội vàng!
Sao còn chia được ly rượu đắng,
Đành gửi ngọn lửa hoá giấy vàng...
Dù ko quen ko biết, nhưng nghĩa tử nghĩa tận, tặng LAX 1 bài thơ cũ để chia buồn vậy. Hồi cuối lớp 12, cũng có 2 đứa bạn có cha qua đời đột ngột vậy.
--------------------------------------------------------------------------------------
Ngồi buồn, chợt nhận ra rằng : bấy lâu nay ta vô tình vui vẻ, có phải chăng để lấp đi cái thống khổ trùng trùng trong lòng chăng? Tình có thể quên, hận có thể nguôi, đau có thể lành, nhưng sao một chữ "hối" lại chẳng bao giờ tan được? Hối tiếc... nhìn lại, có được những gì, hay chỉ toàn giây phút lỡ làng mà thôi... Vui ư? Hay chỉ là phút tạm quên, để rồi ngày mai nhìn lại, ta chẳng có những gì. Hối tiếc, đã bao lần dừng chân nhưng chẳng thể nào bước sang đò? Ấy là bởi đò ngang hay đời ngang, ai cho ta biết?! Đứng nơi bến bờ, gười ta nhìn lại, có sông có núi, có tiếng nhạc đồng. Ta nhìn lại, chỉ là một dòng u lãnh bàng bạc, vàng vọt trôi đi. Vô nghĩa đến thế chăng?! Ta tự hỏi: tại sao ta luôn phải đến những nơi mà ta luôn phải nhanh chóng dã biệt? Đó là bước chân ta muốn đi mà ta ko hề biết, là sự đời vô tình mà ta chẳng hề thích ứng. Người, đã bao nhiêu người ta nhìn theo, nhưng rồi chỉ còn là bóng mờ viễn xứ. Đến hiện tại cũng là ảo ảnh nhạt nhòa. Thật đáng lắm, đa tình tìm kẻ cạn tình, thì còn gì nữa ngoài vô tình?! Nhìn tất cả tuồn tuột trôi đi, mà lòng ta trống trải. Không hận, không đau, chỉ như tất cả sự sống đều buông rơi trong câu nói "Giá như...". Hối, nỗi thống khổ không thể nào tan, bởi cái mất đi là không thể lấy lại được. Ta hối. Hối. Năm nay, một chữ đã mang muôn nỗi sầu. Năm sau, thu dài thế, một tiếng thở dài của ta sẽ về đâu... Đời người một giấc mộng, cũng chỉ là ba thu. Ngẩn ngơ thức giấc, tưởng trăng còn không? Huầy, sao lại đến nỗi như vậy...