Em ko hiểu, ko hiểu gì hết !
Sao anh có thể bình thản đến vậy? cho qua ư? dĩ nhiên nó sẽ ko phải là vấn đề lớn đến mức ta phải xa nhau, nhưng, anh phải tìm cách tháo gỡ nó, tìm cách dung hòa nó chứ? Tại sao anh lại dễ dàng cho qua? Em ko thể hiểu nổi...
Anh có nghĩ gì đến cảm nhận của em ko? Em buồn, em khóc, em mệt mỏi, anh có biết ko?
Anh chỉ biết hỏi em làm thế nào? Sao anh ko tự tìm hiểu, sao anh ko cố gắng học? Sao cứ phải là em chỉ anh? Em đâu phải cô giáo. Em cũng ngu ngốc, cũng khù khờ chứ bộ.
Em ko muốn nghĩ nữa vì nghĩ 1 mình cũng chẳng có ích gì, còn nước mắt thì chảy mãi cũng cạn thôi.
Em ko buồn, ko khóc nữa, nhưng có lẽ thế lại ko tốt chút nào...