NIKITA KABUTO
Sonic the Hedgehog
_Vừa mới mua cái này được bữa giờ, sau một ngày chơi thì có vài cảm nhận sau đây.
1/ Một phong cách gameplay lạ lùng ... :
_Vâng, có thể nói Killer7 ( K7 ) là một game có cách chơi lạ lùng nhất mà tôi được biết cho đến nay. Điều đầu tiên có thể nói là việc kết hợp giữa 3rd person view và 1st person view cộng với đường đi linear. Có nghĩa là bình thường thì bạn chỉ có thể đi trên một đường thẳng ( theo đúng nghĩa đen của nó ) vì nếu trong 1 hành lang thì nhân vật ko quẹo trái phải gì cả mà chí có tiến tới hoặc đi lại thôi. Lúc này, vị trí của camera cũng nằm ở một chỗ có thể nói là lần đầu tiên bắt gặp và cũng rất astistic: đó là nằm dưới đất. Có lẽ chính vì lí do này mà tôi đã mua Killer7 chăng ?
Vì bạn thấy đấy, vị trí camera sẽ chỉ gọi là xoàng xĩnh và bình thường nếu như nó chỉ nằm ở những vị trí khác, nhưng với 1 game mà vị trí camera nằm dưới đất thì nó hoàn toàn mới mẻ. Và từ vị trí này, góc nhìn của bạn thay đổi 1 cách đáng ngạc nhiên so với góc nhìn thường, một góc nhìn mà tôi cho là rất nghệ thuật.
_Vậy thì với góc nhìn nghệ thuật đó, nhân vật có thể chiến đấu như thế nào ? Một câu hỏi thật là nan giải nhưng cuối cùng nsx game cũng đã có cách đối phó với nó. Khi gặp kẻ thù, bạn sẽ nghe tiếng cười của chúng nhưng sẽ ko không nhìn thấy chúng. Chính vì vậy mà lúc này bạn phải chuyển sang 1st person view để scan kẻ thù và bắn chúng bằng cần ... analog trái. Sau mỗi lần giết được 1 kẻ thù ngay điểm yếu của chúng ( điểm màu vàng ), bạn sẽ thu được 2 loại máu dùng để nâng cấp cho bản thân là máu loãng và máu đặc.
Máu loãng dùng để bơm máu cho nhân vật, sử dụng tuyệt chiêu còn máu đặc thì bạn dùng để tạo ra các bình máu dùng để nâng cấp cho nhân vật. Nghe qua có vẻ mang một màu đỏ nhiều quá nhỉ ? Chính vì vậy mà nếu bạn sợ máu thì có lẽ game này ko thích hợp với bạn đâu.
_Về phần cốt truyện, game có một cốt truyện rất rất ư là khó hiểu. Mặc dù đã đọc qua preview, xem trước rất nhiều đoạn trailer nhưng kiến thức của tôi về game này cũng mù mờ và ảm đạm như chính nó vậy. Có thể hiểu nôm na là bạn đóng vai một sát thủ tên là Harman Smith, nhưng nếu chỉ có vậy thì chẳng có gì gọi là khó hiểu cả. Đằng này, ông Harman này lại là người đa nhân cách. Ông ta có thể biến ra 7 sát thủ khác nhau tuỳ vào các trường hợp cân thiết nhằm giúp ổng thực hiện các "dirty works". Đấy, tôi chỉ biết có nhiêu đó, muốn biết thêm mời bạn mua về chơi, và xin nhắc trước là các đoạn phim ko có subtitles.
_Về phần các bản tính của Harman có 7 người, đó là Con Smith, Kevin Smith, Coyote Smith, Dan Smith, Kaede Smith, Mask De Smith và Garcian Smith. Ngạc nhiên vì ai cũng tên là Smith ư ? Bởi vì đó là các bản tính trong người ông ta mà.
Hầu hết đây là những bản tính hoàn toàn khác nhau và có những kĩ năng cũng rất khác nhau. VD như cô nàng Kaede Smith dùng để giải đố những câu đố có liên quan đến máu, Coyote Smith thì dùng để bẻ khoá, Mask De Smith để phá tường và chướng ngại vật ... Không những thế, trong chiến đấu các nhân vật cũng khác nhau một cách rõ rệt. Như Kaede ít được sử dụng vì tầm sát thương thấp và nạp đạn lâu nhưng súng của cô ta lại có ống nhòm nên rất thích hợp với các đối thủ ở phía xa, còn Con Smith lại mang đến 2 khẩu súng nên tốc độ bắn khá cao ( ngay cả việc nạp đạn cũng vậy ) nên thích hợp với những nơi đông đối thủ. Nhưng những lúc mà một nhân vật bị chết đi thì làm sao có thể revive lại nhân vật đó ? Chính lúc này, chúng ta mới cần đến anh chàng Garcian the cleaner, nhiệm vụ của anh ta là tới hiện trường đem cái đầu của người chết về Harman Room, và ở đây thì bạn có thể gọi anh/cô ta dậy.
Nhưng cẩn thận đấy, một khi Garcian mà chết thì game cũng over luôn.
_Kẻ thù trong game được gọi bằng một cái tên mĩ miều là Heaven Smile nhưng khi nghe chúng cười thì bạn cũng sẽ như tôi, cứ thắc mắc là "Quái, heaven cái chỗ quái đản nào nhỉ ?"
Đúng vậy, những con Heaven Smiles bình thường sẽ không hiện nguyên hình mà khi chúng đến gần bạn thì chúng sẽ phát ra những tiếng cười ghê rợn, lúc này bắt buộc bạn phải chuyển sang 1st person view để scan chúng và ... làm một việc mà ai cũng biết là việc gì đấy. Chúng có khá nhiều loại từ những con chạy bộ nhìn cười ra nước mắt đến những con đầu to sẵn sàng phát nổ bất kì lúc nào, nói chung là có khá nhiều điểm khác nhau nhưng bạn sẽ không thể lầm lẫn chúng vào đâu được vì âu cũng do nụ cười quá đặc trưng của chúng.
2/ ... cho đến cách control cũng lạ lùng nốt:
_Có thể nói game mang đến một trong những cách điều khiển có một không hai. Bạn có thể bấm X để đi tới, bấm tam giác để quay đầu lại, còn ngoài ra khi đến ngã ba, ngã tư thì game đưa ra lựa chọn cho bạn ( giống như chơi Hugo ấy mà ), chứ bạn không cần quẹo trái, phải gì cả nên ko cần phải bận tâm chuyện đó. Ngay cả cách nhắm bắn của game cũng lạ lùng ko kém. Bạn bấm R1 để nhắm, L1 để scan và bắn bằng cần Analog trái, nạp đạn bằng Analog phải <== cách điều khiển này có thể nói là lậm Gamecube và rất giống với Resident Evil 4 vì trong lúc ngắm bắn bạn ko thể di chuyển được.
_Còn về phần độ nhạy của crosshair, tôi đã cảm thấy rất bực mình khi một game mà bạn điều khiển bắn bằng 1st person view nhưng lại ko cho chỉnh sensitive ( độ nhạy ) của nó, và độ nhạy khi bắn lúc đầu có thể nói là quá nhạy, khiến bạn bực cả mình, nhưng sau đó tôi mới phát hiện ra là bạn phải nâng cấp kĩ năng Waver lên thì độ nhạy mới giảm xuống <== đúng là bó chíu. Ngoài ra, trong phần Option tôi chỉ tìm thấy 3 mục duy nhất là chỉnh Invert, Vibration và âm thanh Stereo hay Mono, thật là nghèo nàn hết sức, chưa từng thấy một sản phẩm nào lại có phần Option nghèo nàn như vậy trừ những game của UBI Shanghai. Tiếp theo, bạn không thể bấm Start để thoát game hay Load game lại mà chỉ có cách là reset máy. Không hiểu Capcom đã nghĩ gì mà lại cho phần hiệu chỉnh về game quá tồi tàn, ngay cả khi muốn Load cũng phải reset máy thì thật là đáng bực mình. Chưa gì mà những điều này đã cho thấy game mang một dấu trừ to tướng trong phần hiệu chỉnh.
3/ Đồ hoạ và âm thanh :
_Đồ họa của game áp dụng kĩ thuật Cel-shade từng áp dụng trong các anime, nhưng quả thật game mang một phong cách đồ hoạ rất độc đáo. Phong cách của game là đổ một mảng màu sáng lên làm hình nền ( background ) và sau đó dùng màu đen để thêm thắt và hiệu chỉnh thành những cảnh thành phố, nhà cửa, ... tuy có những chỗ sẽ có thêm thắt nhưng đa phần game sử dụng phong cách như vậy. Hơn thế nữa, các nhân vật được đổ bóng theo kiểu đen, xám và trắng theo thứ tự. Phần nằm trong bóng tối là màu đen, phần ở giữa là màu xám ( ánh sáng chiếu mờ ) và phần nằm ngoài sáng thì là màu trắng. Nên bạn sẽ thấy rất rạch ròi về các phân mảng bóng của các nhân vật trong game, nhất là ở gương mặt. Một phong cách mà theo tôi là rất hay, rất artistic.
_Ngoài ra, các quái vật trong game được thiết kế với tông màu mix, có nghĩa là nsx làm như là đem tất cả mọi loại màu ra, sau đó họ chấm lên con Heaven Smiles mỗi thứ 1 ít, và cứ như vậy họ có một con quái vật
. Vì những con này có nhiều màu sắc nhưng chỉ là những chấm nhỏ, và tất cả chúng tạo ra những con Heaven Smiles màu đen xám khá đặc trưng và tếu tếu :) .Máu trong game là tông màu đỏ, và khi chơi game này thì hãy tin tôi đi, bạn sẽ gặp không ít những hình ảnh máu me, bạo lực đâu.
_Tiếp đến là Harman Smith và 7 sát thủ được thiết kế rất có phong cách. Bạn sẽ thấy một phong cách rất ngầu của Dan Smith với bộ vét đen và khuôn mặt hờ hững, một nét gì đó gian manh và lạnh lùng của Kevin Smith, sự lịch lãm cùng với phong thái đạo mạo của Garcian Smith ... và tất cả đều được thể hiện rất độc đáo, ngay từ cách ăn mặc và nói chuyện thì những điều ấy đã toát ra tính cách của nhân vật. Có thể nói là về đồ hoạ, với phong cách rất artistic như vậy khiến tôi rất hài lòng ( còn bạn thì tui ko biết nhá ) và thích thú. Tuy nhiên game hay có hiện tượng giảm khung hình đến thấy rõ khi trên màn hình có từ 2-3 con Heaven Smiles trở lên. Đây có lẽ là một điểm yếu mà phiên bản trên PS2 đã thua Gamecube trong các cuộc đánh giá chung.
_Về âm thanh, ấn tượng nhất vẫn là tiếng cười của mấy chú "Hê vần Mai". Một nụ cười gian trá, ghê gớm và đôi khi có phần rợn tóc gáy. Điều này làm tôi cứ tự hỏi không biết tại sao nhà sản xuất lại có thể làm được tiếng cười này giống đến như vậy nhỉ ? Còn ngoài ra, các nhân vật có những giọng nói rất đặc trưng, bộc lộ rõ được tính cách của từng người, đó chỉ là tiếng nói của người và trong những đoạn cutscene, còn các nhân vật trong nhiệm vụ thì luôn nói bằng những ngôn ngữ ... hành tinh nào đó mà chắc chỉ có người hành tinh mới hiểu được ( có lẽ vì vậy mà trong phần này bạn mới có subtitles ). Về nhạc nền thì có thể nói là chúng thay đổi tuỳ theo nơi mà bạn đang đến, có những lúc nhạc giật có những lúc vắng lặng rất khó hiểu. Nói chung phần âm thanh cũng chỉ gọi là được và không có gì khả quan, trừ những tiếng cười của bọn Heaven Smiles sẽ làm bạn nhớ mãi ko wên.
_Ngoài ra có một đặc điểm là các đoạn đối thoại được viết theo một phong cách cũng rất nghệ thuật, nghệ thuật đến nỗi nhiều khi bạn cũng chả hiểu nhân vật đang muốn ám chỉ điều gì. VD như con người rối Iwazaru hay đi theo giúp đỡ bạn, nó luôn nói theo một công thức "Master, we`re in the tight spot ................. In the name of Harman", còn con ma Travis thì luôn nói những điều nhảm nhí gì đó mà thật sự cho đến giờ tôi vẫn không hiểu nó muốn nói về cái gì.
4/ Kết luận :
_Một game hay, mới lạ và mang đầy tính nghệ thuật. Nhưng đó chỉ là đối với tôi. Còn với bạn, hãy xác định xem bạn có thích 1 game mang phong cách nghệ thuật không ? Bạn có sợ máu me và những hình ảnh bạo lực không ? Bạn có thích những hình ảnh cel-shade trong game không ? Bạn có chấp nhận những những khó khăn trong phong cách điều khiển không ? Nếu câu trả lời của bạn đa phần là có thì Killer7 là một game thích hợp với bạn. Àh, có một điều đặc biệt là đây là một ấn phẩm của Shinji Mikami - người đã từng đứng đầu trong các siêu phẩm Devil May Cry, Resident Evil của Capcom - nên bạn sẽ thấy game cũng mang một phong cách rất quen thuộc. Và cuối cùng, nếu bạn ko cảm nhận được những gì mà tôi đã cảm nhận thì xét cho cùng, Killer7 chỉ là một game bệnh hoạn đối với bạn.
Hình ảnh :
1/ Một phong cách gameplay lạ lùng ... :
_Vâng, có thể nói Killer7 ( K7 ) là một game có cách chơi lạ lùng nhất mà tôi được biết cho đến nay. Điều đầu tiên có thể nói là việc kết hợp giữa 3rd person view và 1st person view cộng với đường đi linear. Có nghĩa là bình thường thì bạn chỉ có thể đi trên một đường thẳng ( theo đúng nghĩa đen của nó ) vì nếu trong 1 hành lang thì nhân vật ko quẹo trái phải gì cả mà chí có tiến tới hoặc đi lại thôi. Lúc này, vị trí của camera cũng nằm ở một chỗ có thể nói là lần đầu tiên bắt gặp và cũng rất astistic: đó là nằm dưới đất. Có lẽ chính vì lí do này mà tôi đã mua Killer7 chăng ?
Vì bạn thấy đấy, vị trí camera sẽ chỉ gọi là xoàng xĩnh và bình thường nếu như nó chỉ nằm ở những vị trí khác, nhưng với 1 game mà vị trí camera nằm dưới đất thì nó hoàn toàn mới mẻ. Và từ vị trí này, góc nhìn của bạn thay đổi 1 cách đáng ngạc nhiên so với góc nhìn thường, một góc nhìn mà tôi cho là rất nghệ thuật. _Vậy thì với góc nhìn nghệ thuật đó, nhân vật có thể chiến đấu như thế nào ? Một câu hỏi thật là nan giải nhưng cuối cùng nsx game cũng đã có cách đối phó với nó. Khi gặp kẻ thù, bạn sẽ nghe tiếng cười của chúng nhưng sẽ ko không nhìn thấy chúng. Chính vì vậy mà lúc này bạn phải chuyển sang 1st person view để scan kẻ thù và bắn chúng bằng cần ... analog trái. Sau mỗi lần giết được 1 kẻ thù ngay điểm yếu của chúng ( điểm màu vàng ), bạn sẽ thu được 2 loại máu dùng để nâng cấp cho bản thân là máu loãng và máu đặc.
Máu loãng dùng để bơm máu cho nhân vật, sử dụng tuyệt chiêu còn máu đặc thì bạn dùng để tạo ra các bình máu dùng để nâng cấp cho nhân vật. Nghe qua có vẻ mang một màu đỏ nhiều quá nhỉ ? Chính vì vậy mà nếu bạn sợ máu thì có lẽ game này ko thích hợp với bạn đâu._Về phần cốt truyện, game có một cốt truyện rất rất ư là khó hiểu. Mặc dù đã đọc qua preview, xem trước rất nhiều đoạn trailer nhưng kiến thức của tôi về game này cũng mù mờ và ảm đạm như chính nó vậy. Có thể hiểu nôm na là bạn đóng vai một sát thủ tên là Harman Smith, nhưng nếu chỉ có vậy thì chẳng có gì gọi là khó hiểu cả. Đằng này, ông Harman này lại là người đa nhân cách. Ông ta có thể biến ra 7 sát thủ khác nhau tuỳ vào các trường hợp cân thiết nhằm giúp ổng thực hiện các "dirty works". Đấy, tôi chỉ biết có nhiêu đó, muốn biết thêm mời bạn mua về chơi, và xin nhắc trước là các đoạn phim ko có subtitles.
_Về phần các bản tính của Harman có 7 người, đó là Con Smith, Kevin Smith, Coyote Smith, Dan Smith, Kaede Smith, Mask De Smith và Garcian Smith. Ngạc nhiên vì ai cũng tên là Smith ư ? Bởi vì đó là các bản tính trong người ông ta mà.
Hầu hết đây là những bản tính hoàn toàn khác nhau và có những kĩ năng cũng rất khác nhau. VD như cô nàng Kaede Smith dùng để giải đố những câu đố có liên quan đến máu, Coyote Smith thì dùng để bẻ khoá, Mask De Smith để phá tường và chướng ngại vật ... Không những thế, trong chiến đấu các nhân vật cũng khác nhau một cách rõ rệt. Như Kaede ít được sử dụng vì tầm sát thương thấp và nạp đạn lâu nhưng súng của cô ta lại có ống nhòm nên rất thích hợp với các đối thủ ở phía xa, còn Con Smith lại mang đến 2 khẩu súng nên tốc độ bắn khá cao ( ngay cả việc nạp đạn cũng vậy ) nên thích hợp với những nơi đông đối thủ. Nhưng những lúc mà một nhân vật bị chết đi thì làm sao có thể revive lại nhân vật đó ? Chính lúc này, chúng ta mới cần đến anh chàng Garcian the cleaner, nhiệm vụ của anh ta là tới hiện trường đem cái đầu của người chết về Harman Room, và ở đây thì bạn có thể gọi anh/cô ta dậy.
Nhưng cẩn thận đấy, một khi Garcian mà chết thì game cũng over luôn. _Kẻ thù trong game được gọi bằng một cái tên mĩ miều là Heaven Smile nhưng khi nghe chúng cười thì bạn cũng sẽ như tôi, cứ thắc mắc là "Quái, heaven cái chỗ quái đản nào nhỉ ?"
Đúng vậy, những con Heaven Smiles bình thường sẽ không hiện nguyên hình mà khi chúng đến gần bạn thì chúng sẽ phát ra những tiếng cười ghê rợn, lúc này bắt buộc bạn phải chuyển sang 1st person view để scan chúng và ... làm một việc mà ai cũng biết là việc gì đấy. Chúng có khá nhiều loại từ những con chạy bộ nhìn cười ra nước mắt đến những con đầu to sẵn sàng phát nổ bất kì lúc nào, nói chung là có khá nhiều điểm khác nhau nhưng bạn sẽ không thể lầm lẫn chúng vào đâu được vì âu cũng do nụ cười quá đặc trưng của chúng. 2/ ... cho đến cách control cũng lạ lùng nốt:
_Có thể nói game mang đến một trong những cách điều khiển có một không hai. Bạn có thể bấm X để đi tới, bấm tam giác để quay đầu lại, còn ngoài ra khi đến ngã ba, ngã tư thì game đưa ra lựa chọn cho bạn ( giống như chơi Hugo ấy mà ), chứ bạn không cần quẹo trái, phải gì cả nên ko cần phải bận tâm chuyện đó. Ngay cả cách nhắm bắn của game cũng lạ lùng ko kém. Bạn bấm R1 để nhắm, L1 để scan và bắn bằng cần Analog trái, nạp đạn bằng Analog phải <== cách điều khiển này có thể nói là lậm Gamecube và rất giống với Resident Evil 4 vì trong lúc ngắm bắn bạn ko thể di chuyển được.
_Còn về phần độ nhạy của crosshair, tôi đã cảm thấy rất bực mình khi một game mà bạn điều khiển bắn bằng 1st person view nhưng lại ko cho chỉnh sensitive ( độ nhạy ) của nó, và độ nhạy khi bắn lúc đầu có thể nói là quá nhạy, khiến bạn bực cả mình, nhưng sau đó tôi mới phát hiện ra là bạn phải nâng cấp kĩ năng Waver lên thì độ nhạy mới giảm xuống <== đúng là bó chíu. Ngoài ra, trong phần Option tôi chỉ tìm thấy 3 mục duy nhất là chỉnh Invert, Vibration và âm thanh Stereo hay Mono, thật là nghèo nàn hết sức, chưa từng thấy một sản phẩm nào lại có phần Option nghèo nàn như vậy trừ những game của UBI Shanghai. Tiếp theo, bạn không thể bấm Start để thoát game hay Load game lại mà chỉ có cách là reset máy. Không hiểu Capcom đã nghĩ gì mà lại cho phần hiệu chỉnh về game quá tồi tàn, ngay cả khi muốn Load cũng phải reset máy thì thật là đáng bực mình. Chưa gì mà những điều này đã cho thấy game mang một dấu trừ to tướng trong phần hiệu chỉnh.
3/ Đồ hoạ và âm thanh :
_Đồ họa của game áp dụng kĩ thuật Cel-shade từng áp dụng trong các anime, nhưng quả thật game mang một phong cách đồ hoạ rất độc đáo. Phong cách của game là đổ một mảng màu sáng lên làm hình nền ( background ) và sau đó dùng màu đen để thêm thắt và hiệu chỉnh thành những cảnh thành phố, nhà cửa, ... tuy có những chỗ sẽ có thêm thắt nhưng đa phần game sử dụng phong cách như vậy. Hơn thế nữa, các nhân vật được đổ bóng theo kiểu đen, xám và trắng theo thứ tự. Phần nằm trong bóng tối là màu đen, phần ở giữa là màu xám ( ánh sáng chiếu mờ ) và phần nằm ngoài sáng thì là màu trắng. Nên bạn sẽ thấy rất rạch ròi về các phân mảng bóng của các nhân vật trong game, nhất là ở gương mặt. Một phong cách mà theo tôi là rất hay, rất artistic.
_Ngoài ra, các quái vật trong game được thiết kế với tông màu mix, có nghĩa là nsx làm như là đem tất cả mọi loại màu ra, sau đó họ chấm lên con Heaven Smiles mỗi thứ 1 ít, và cứ như vậy họ có một con quái vật
. Vì những con này có nhiều màu sắc nhưng chỉ là những chấm nhỏ, và tất cả chúng tạo ra những con Heaven Smiles màu đen xám khá đặc trưng và tếu tếu :) .Máu trong game là tông màu đỏ, và khi chơi game này thì hãy tin tôi đi, bạn sẽ gặp không ít những hình ảnh máu me, bạo lực đâu._Tiếp đến là Harman Smith và 7 sát thủ được thiết kế rất có phong cách. Bạn sẽ thấy một phong cách rất ngầu của Dan Smith với bộ vét đen và khuôn mặt hờ hững, một nét gì đó gian manh và lạnh lùng của Kevin Smith, sự lịch lãm cùng với phong thái đạo mạo của Garcian Smith ... và tất cả đều được thể hiện rất độc đáo, ngay từ cách ăn mặc và nói chuyện thì những điều ấy đã toát ra tính cách của nhân vật. Có thể nói là về đồ hoạ, với phong cách rất artistic như vậy khiến tôi rất hài lòng ( còn bạn thì tui ko biết nhá ) và thích thú. Tuy nhiên game hay có hiện tượng giảm khung hình đến thấy rõ khi trên màn hình có từ 2-3 con Heaven Smiles trở lên. Đây có lẽ là một điểm yếu mà phiên bản trên PS2 đã thua Gamecube trong các cuộc đánh giá chung.
_Về âm thanh, ấn tượng nhất vẫn là tiếng cười của mấy chú "Hê vần Mai". Một nụ cười gian trá, ghê gớm và đôi khi có phần rợn tóc gáy. Điều này làm tôi cứ tự hỏi không biết tại sao nhà sản xuất lại có thể làm được tiếng cười này giống đến như vậy nhỉ ? Còn ngoài ra, các nhân vật có những giọng nói rất đặc trưng, bộc lộ rõ được tính cách của từng người, đó chỉ là tiếng nói của người và trong những đoạn cutscene, còn các nhân vật trong nhiệm vụ thì luôn nói bằng những ngôn ngữ ... hành tinh nào đó mà chắc chỉ có người hành tinh mới hiểu được ( có lẽ vì vậy mà trong phần này bạn mới có subtitles ). Về nhạc nền thì có thể nói là chúng thay đổi tuỳ theo nơi mà bạn đang đến, có những lúc nhạc giật có những lúc vắng lặng rất khó hiểu. Nói chung phần âm thanh cũng chỉ gọi là được và không có gì khả quan, trừ những tiếng cười của bọn Heaven Smiles sẽ làm bạn nhớ mãi ko wên.
_Ngoài ra có một đặc điểm là các đoạn đối thoại được viết theo một phong cách cũng rất nghệ thuật, nghệ thuật đến nỗi nhiều khi bạn cũng chả hiểu nhân vật đang muốn ám chỉ điều gì. VD như con người rối Iwazaru hay đi theo giúp đỡ bạn, nó luôn nói theo một công thức "Master, we`re in the tight spot ................. In the name of Harman", còn con ma Travis thì luôn nói những điều nhảm nhí gì đó mà thật sự cho đến giờ tôi vẫn không hiểu nó muốn nói về cái gì.
4/ Kết luận :
_Một game hay, mới lạ và mang đầy tính nghệ thuật. Nhưng đó chỉ là đối với tôi. Còn với bạn, hãy xác định xem bạn có thích 1 game mang phong cách nghệ thuật không ? Bạn có sợ máu me và những hình ảnh bạo lực không ? Bạn có thích những hình ảnh cel-shade trong game không ? Bạn có chấp nhận những những khó khăn trong phong cách điều khiển không ? Nếu câu trả lời của bạn đa phần là có thì Killer7 là một game thích hợp với bạn. Àh, có một điều đặc biệt là đây là một ấn phẩm của Shinji Mikami - người đã từng đứng đầu trong các siêu phẩm Devil May Cry, Resident Evil của Capcom - nên bạn sẽ thấy game cũng mang một phong cách rất quen thuộc. Và cuối cùng, nếu bạn ko cảm nhận được những gì mà tôi đã cảm nhận thì xét cho cùng, Killer7 chỉ là một game bệnh hoạn đối với bạn.
Hình ảnh :

... nhất là cái thằng Travis, không có cái lời nào của nó mà tui hiểu cả.