Chương 25
[spoil]
Cuối thu.
Ngoài trời se se lạnh. Vì lý do gì đó, tuy chưa vào hẳn mùa đông, đã có những bông tuyết bắt đầu lả tả rơi ngoài cửa sổ.
Vậy là đã được một tháng tôi đến học tại Học Viện Tam Giác. Cũng đánh dấu luôn thời gian thụ lý hình phạt của tôi cũng sẽ chấm dứt khi ngày mai qua khỏi.
Khi tôi nói điều này với Litta, tự nhiên bạn ấy có vẻ buồn buồn sao ấy, và lên giường ngủ sớm hơn mọi khi.
Còn tôi thì vẫn loay hoay một lúc với đống bài tập Lịch Sử, Nguyên lý phép thuật cho kịp hạn ngày mai, đến gần khuya mới uể oải dọn dẹp sách vở và vươn vai bước vào nhà tắm sửa soạn đi ngủ.
Cả tháng qua, ngoài xích mích 'ma cũ bắt nạt ma mới' với Vic, và những lần Bảo Bối của tôi dở chứng làm phép thuật trở nên loạn xà ngầu, còn lại cuộc sống học đường không tệ lắm, kể cả với hình phạt.
Nói ra hơi kì, chứ tôi hơi khoái hình phạt của tôi: được vào thăm thú miễn phí phòng ốc của các thầy cô – mỗi người mỗi vẻ, và công việc không quá nặng nề. Như phụ phơi khô lá thuốc cho thầy Sizzle, giặt giũ thảm bay của thầy Aria, hay lang thang ở góc tường tìm... cỏ bốn lá cùng cô Quaker.
Tôi thích nhất là hình phạt với cô Sunshine, và cô cũng là giáo sư tôi thích nhất. Cô dạy phép thuật Chữa thương, và thi thoảng phụ giúp phòng y tế chăm sóc học trò bị ốm, bị thương do chạy nhảy hay do táy máy phép thuật. Cô cứ như mặt trời soi sáng cái không khí u ám của phòng bệnh, tạo ra bởi cái ông bác sĩ trực phòng y tế Godeath – một ông già hắc ám mà tôi cá là khoái dùng thuốc kéo dài bệnh tình hơn là chữa bệnh.
Tôi hồi hộp nghĩ đến hình phạt cuối cùng của mình ngày mai với cô Aqua. Cô ấy gần như không để ý là có một đứa học viên đang chịu phạt để sai vặt, nhưng tôi cần con dấu của cô để hoàn thành hình phạt của mình. Năn nỉ mãi cô mới đặng đừng nhận đấy. Nhìn cô có vẻ không quá khắt khe nên có lẽ cũng sẽ không quá khó khăn cho tôi.
Chậc, có lẽ tôi hào hứng quá, cũng có thể mệt quá, chứ sao khi không cái người đang chải răng trong gương kia giống chị Betty hơn là giống tôi.
Chị Betty!!! Tôi nhảy dựng và quay lại, bắt gặp cái bóng lờ mờ đang mỉm cười của con ma hầu gái thuộc thư viện trường.
---
Tôi sè sẹ ngồi vào bàn khách, cố không đánh thức Litta – lúc này đang ôm gối bông ngủ say. Còn chị Betty thì từ tốn rót trà vào tách. Đáng lẽ TÔI phải là người làm điều này, dù tôi không rõ ma uống trà được không, nhưng chị nói:
- Lâu rồi chị không được hầu trà ai. Cứ để chị.
'Hầu trà' nghe kì kì. Nhưng thấy chị vui vẻ thầm hát khi cân đo đong đếm từng muỗng trà, nên tôi chiều ý chị. Sau khi thưởng thức tách trà nóng thơm lừng (không phải loại trà đổi vị đâu nhé), tôi cười:
- Chị nhớ em nên đến thăm em à?
Betty ngồi đối diện mỉm cười:
- Một phần. Phần khác là em quá hạn mượn sách rồi.
Tôi gãi đầu xấu hổ:
- Ớ, em quên. Nhưng Litta bạn em vẫn đang 'si' mấy cuốn sách kia nên (tôi chắp tay ra vẻ năn nỉ), chị gia hạn cho em được không?
Chị Betty lấy ngón tay đeo găng lờ mờ của mình trõ vào mũi tui:
- Nể em nói chuyện được với chị nên chị sẽ báo lại với ông Booken. Ông ấy dễ tính lắm nên cũng sẽ cho thôi.
Tôi xoa xoa mũi từ phát chạm lạnh toát kia:
- Cám ơn chị nhiều. Nhưng nếu lỡ em... không thấy chị thì sao?
Chị cười thật bí ẩn:
- Những cuốn sách mượn sẽ tự bay trở lại thư viện một cách kì bí, và ngay trên cửa phòng em sẽ có vài dòng chữ nhắc nhở bằng mực đỏ.
Nghe không phải là chuyện vui vẻ cho lắm, ít nhất là đối với Litta-sợ-ma của tôi. Nhắc đến Litta thì, tôi ngó qua chỗ bạn mình ngủ, thắc mắc chị Betty có gặp bạn ấy trong thư viện không nhỉ?
Không rõ Betty có đọc được ý nghĩ của tôi không mà chị đan ngón tay vào nhau, cười vui vẻ:
- Năm học này có nhiều bất ngờ, kể cả với một con ma như chị. Đầu tiên là chị quen được một người Kiến Vong mới – là em. Và một người Kiến Vong cũ bỗng ghé thư viện thường xuyên hơn, gần như là hàng ngày.
Nghe thật quen. Người mà đến thư viện gần như hàng ngày chỉ có thể là...
- Để em đoán: có phải Litta bạn em không? - Tôi hỏi mà như mở cờ trong bụng.
Nhưng Betty 'phũ phàng' lắc đầu
- Đúng là Litta viếng thư viện hàng ngày, nhưng em quên là cô bé mới vào học à? Chị đang nói đến Lunar Silver – hình như giờ là Tháp trưởng của em hay sao ấy.
- Không dám 'của em' đâu – Tôi rụt cổ nghĩ đến quyền năng đáng sợ của Lunar.
Thật bất ngờ khi Lunar cũng là người Kiến Vong. 'Mặt trăng bạc', cái tên thật quý phái và kì bí như con người của Lunar.
Tôi dè dặt hỏi:
- Thế, chị thấy Lunar sao?
Betty có vẻ tự hào
- Chị có con mắt của một người hầu gái, nên chị phân biệt được ai cố tỏ ra quyền quý và ai là người quyền quý thật sự. Lunar là trường hợp thứ hai: quý phái, sắc sảo và tinh tế. Chị rất thích phục vụ những người như thế.
-Và có một sở thích về búp bê nữa – Tôi vọt miệng
Trước ánh nhìn ngỡ ngàng của chị Betty, tôi đành giải thích 'giả thuyết' của mình về quan hệ giữa Lunar và Litta. Gò má chị có vẻ ửng hồng, dù điều đó thật khó thấy:
-Nghe dễ thương nhỉ. Mà đúng là có gì đó là lạ giữa hai cô gái này. Đôi khi chị bắt gặp ánh mắt họ thoáng nhìn nhau.
-Ghê thế. Vậy 'con mắt hầu gái' của chị nghiệm ra được gì không? - Tôi bông đùa
-Đừng có ghẹo chị, không tối nay đừng hòng ngủ yên nhé.
Chị búng tôi một phát ngay mũi. Không đau tí nào vì ngón tay chị xuyên qua cái một. Chỉ lạnh thôi.
-Chị không biết nhiều về họ, nhưng Litta có vẻ mãn nguyện ở bên cạnh Lunar, còn Lunar thì hình như luôn trầm tư về một vấn đề nào đó, có lẽ liên quan đến Litta.
Tôi nằm dài ra bàn, cố đoán xem mối quan hệ 'hay hay' giữa hai người này. Lunar không phải là người tôi thích dính vào, nhưng việc này có liên quan đến Litta bạn tôi. Tôi phì cười khi tưởng tượng Lunar là một con sói đang suy tính xem nên làm món gì với con cừu ngơ ngác Litta.
-Em cười gì thế?
Tôi nghĩ không nên cho chị biết cái mình vừa nghĩ, nên tôi lái chủ đề:
-Chị cũng nhiều tuổi. Ý em là, chị đã trải qua nhiều thời đại, chắc chị biết về dòng họ Silver của Lunar?
-Ước gì chị biết. Kiến thức về các nhà quý tộc của chị ngừng lại cách đây 100 năm rồi – Chị Betty trầm ngâm và nhìn xa xăm vào những bông tuyết rơi ngoài cửa sổ
Chậc, tôi lại tự đào hố cho mình rồi. Phải làm sao đây? Nói về cái gì đó xa xưa vào thời chị Betty có vẻ là ý hay. Nhưng nói gì giờ? Tôi dốt sử lắm nên chả nghĩ được ra cái tên của vị quý tộc nào để bàn luận. Một cái tên... một cái tên...
-Đúng rồi. Chị có từng biết ai tên là Mor...
Ngay khoảnh khoắc này, tôi nhớ lời cảnh báo Litta:
“Tốt nhất bạn... đừng nói ra cái tên đó. Nó sẽ đem lại điềm rủi cho bạn.”
Nhưng tôi ngừng không kịp:
-...os...Á!!!
Trong một khoảng khắc, tôi thấy trời đất tối sầm. Có tiếng gì đó u u trong đầu, rồi một tiếng cách như có hai mối nối vừa gắn lại với nhau. Tôi cảm nhận được sự nguy hiểm, và nỗi sợ hãi trong tôi dâng trào. Vừa lúctôi tưởng mình sẽ bị nỗi sợ nuốt chửng, tôi nghe tiếng chị Betty:
-Drya, trời ơi, em làm sao vậy?
Tôi thấy mình đang ngã vật ra sàn, cả người mướt mồ hôi lạnh. Cả Litta cũng tỉnh dậy, ngơ ngác hỏi:
-Có chuyện gì thế?
-Không... không có gì. Mình chỉ ngủ mớ trên bàn rồi ngã xuống thôi – Tôi gượng cười, và nắm cạnh bàn đứng dậy.
-Làm mình hết hồn – Litta có vẻ vẫn đang thèm ngủ, nên vừa nói xong là ngã người xuống giường ngủ tiếp.
Người đâu mà dễ ngủ thật. Tôi quay qua tìm chị Betty, thì không thấy chị đâu cả. Chỉ có mảnh giấy với dòng chữ đỏ nắn nót cạnh tách trà:
“Drya thân mến,
Thấy em không sao chị mừng lắm.
Thứ lỗi cho chị ra về đột xuất
Nhưng chị không trì hoãn báo cáo lâu hơn được
Còn về người em hỏi,
Chị sẽ tìm hiểu xem có quý bà nào tên Morosá
Rồi báo cho em sau nhé
Chúc em sống khỏe kiếp người
P/S: Nhớ lâu lâu ghé thư viện thăm chị nhé
Tiếc thật. Nếu mình không cẩu thả nhắc đến cái tên kia, thì có lẽ hai chị em mình còn tán dóc được chút nữa. Mà... mình lỡ nhắc rồi, liệu có sao không nhỉ? Cũng may chị Betty nghe nhầm cái tên thành Morosá, không thì...
Sao cũng được, giờ mệt quá rồi. Cái giường êm ái đang chờ mình.
---
Có tiếng hát với một chất giọng khàn đục và cổ xưa:
“Hỡi các chàng trai và cô gái ở mọi lứa tuổi,
Có muốn thấy cái gì đó mới mẻ không?...”
Tôi mở mắt ra, và thấy mặt trăng bạc tròn vành vạnh trên cao. Xung quanh đủ ánh sáng để tôi nhận ra nơi đây là một đống đổ nát. Có lẽ là một ngôi đền cổ.
“...Hãy đến với chúng ta và các ngươi sẽ thấy...”
Tiếng hát trở nên ậm ừ theo giai điệu như thể đã quên lời. Nó phát ra từ một cái cầu thang dẫn xuống cửa ngầm ngay phía sau tôi. Tôi có nên xuống không?
- Đừng...
Tiếng ai đó vang lên trong đầu. Tôi ngó quanh quất nhưng không có ai. Đầu óc tôi lâng lâng, hai chân tôi bước đi nhẹ hẫng đến cánh cửa ngầm.
Tại sao tôi lại ở đây? Bằng cách nào? Ai đang hát bài hát kia mời gọi tôi? Ai khác đang cố ngăn cản tôi? - Những suy nghĩ như thế không tồn tại trong tâm trí tôi lúc này, chỉ có sự tò mò hiếu kì cần được thỏa mãn.
Và thế là tôi leo xuống, từng bước từng bước một, rời bỏ ánh trăng bạc của mặt đất và đi vào lòng đất tăm tối bên dưới.
“...Các ngươi không yêu thích điều này sao?...” - Bài hát lại vang lên, trước khi lại nhường chỗ lại cho sự ậm ừ cố hữu
- Đừng... Nguy hiểm... - Và tôi mặc kệ tiếng nói.
[/spoil]