Chương 14
[spoil]
Tôi khoái tháp Sáng Tạo.
Hàng giờ lang thang tại nơi đây, mắt nhìn những mặt hàng bắt mắt, tai lắng nghe tiếng mời chào, tay ướm thử những món thủ công xinh xinh, và miệng nhai thì nhóp nhép những món ăn kì lạ và kì kèo trả giá. Làm con gái của một thương buôn quả là có lợi thế.
Đã thế lại còn được ưu đãi nữa chứ. Cái thẻ bạc ưu đãi dành cho học viên vượt qua kì thi sát hạch đầu năm làm nhiều mặt hàng trở nên rẻ như cho, và giỏ mua sắm tự nới rộng mà tôi mua ở cửa hàng túi xách Bottomless giờ cũng bắt đầu đầy đầy.
“Ôi không. Làm gì với những thứ này bây giờ?”, tôi rên rỉ khi nhìn vào giỏ xách. Dù rẻ rề, nhưng toàn những thứ khi mua thì thấy có vẻ hay hay, nhưng giờ bình tâm nghĩ lại thì... mình có thực sự cần chúng không? Liệu một cây bút viết ra màu mực sắc cầu vồng giúp ích gì khi tôi đã quen viết bằng bút chì?
“Xin lỗi, Drya”, Litta cũng mua vài thứ, nhưng xem ra thiết thực hơn tôi như vở hiện chữ theo giọng nói, và mực chỉ thấm vào giấy. “Các anh chị tháp Sáng Tạo dặn là đừng bao giờ mua thứ gì mà mình thực sự không cần. Mình lại quên nói với bạn”
“Không sao cả. Không xài được thì bạn có thể xài giùm với mình, hoặc mình sẽ đem bán lại ”, tôi cười, và tự hỏi lập một cái sạp hàng giá rẻ để tống bớt những món thừa này có phải là ý hay không? “Nhưng để Bảo Bối nằm trên đầu như thế, liệu bạn có thấy... nặng đầu không?”
“Không sao, mình ổn mà”, Litta giơ tay sờ lên đầu mình, nơi mà một cô tiên xanh màu da trời đang rúc vào tóc bạn ấy và tò mò ngó quanh. Bạn ấy đặt tên cô bé là Wish.
Mà không hẳn là một cô tiên. Bảo Bối của Litta giống như một sự lai tạo giữa một cô tiên và một cái kéo hơn. Đôi chân của Wish không có bàn chân, nhọn ở đầu và phần phía sau sắc bén như một lưỡi kéo. Có lẽ đây là lý do tôi thấy Wish luôn quỳ gối ở trên đầu Litta, có lẽ để tránh làm bị thương chủ nó. Nơi cánh mọc sau lưng ra gắn với hai khoen rất đẹp, như là tay cầm của một cái kéo vậy. Tôi tưởng tượng nếu sử dụng Wish như một cây kéo thực sự nhìn kì khôi lắm.
“Ồ, một Bảo Bối được nhân cách hóa à? Hiếm lắm đấy, và thường phải thành tâm với quả cầu Ước Nguyện lắm mới có đấy, con dơi nhỏ à”, Nay Zebeth đã từng nói thế. Và tôi thắc mắc ước muốn gì ở Litta mà mạnh mẽ đến thế.
“Tự nhiên mình lo quá, Drya ơi”, Litta dùng lại và bắt đầu nghịch những ngón tay. Tôi để ý bạn ấy luôn làm thế này mỗi khi có chuyện mắc mứu.
“Sao?”
“Hồi đó, mình nuôi cá vàng, nhưng chúng đều ra chết cả”, Litta lí nhí, “Mình sợ...”
“Sợ Wish cũng lăn đùng ra chết à?”, tôi cười khúc khích, “Mình không có kinh nghiệm trong việc này, nhưng mình không nghĩ Bảo Bối dễ chết đến thế đâu. Nếu không cái nhành cây Bảo Bối của Mình đã chết khô từ lâu trước khi kịp chọn mình”
Nhắc đến cái nhành cây đó, tự nhiên tôi đâm lo. Liệu nó có cần tưới nước để không bị héo không nhỉ?
“Bạn nói phải, mình lo xa quá”, Litta mỉm cười, rồi bẻ một mẩu bánh mì thơm phức đưa lên cho Wish. Cô tiên 'kéo' ngửi ngửi, rồi đón lấy mẩu bánh mà nhâm nhi.
“Có lẽ bạn nên để Wish xuống, không thì vụn bánh sẽ vương vãi trên đầu đấy”, tôi vừa giơ tay tính chạm Wish thì lập tức cô tiên 'kéo' nhe răng khè tôi, đôi cánh dựng đứng như một con mèo xù lông.
“Ngoan nào, Wish”, Litta đón Wish xuống dễ dàng rồi đặt nó vào túi áo ngực. Bài học rút ra: Wish không cho phép người lạ chạm vào nó, phải ghi nhớ kẻo bị... đứt tay.
Tôi đang tính nói gì đó về việc chủ tớ khác tính nhau thì có tiếng ai đó gọi Litta:
“Phải em không đó, Litta?”
Cả hai đứa tôi quay lại và thấy một cậu con trai to lớn tóc bù xù che cả mắt đeo tạp dề trắng, tay và mặt dính đầy bột mì. Anh ta bước ra từ cửa hàng 'Bánh kẹo chức năng Bàn Tay Khổng Lồ”
“Chào anh Gigan ạ”, Litta cúi mặt. Tôi nhận thấy mặt bạn ấy hơi đỏ. Đứng kế anh ta, Litta giống cô bé tí hon trong truyện cổ tích.
“Còn đây là...?”, anh chàng tên Gigan nhìn tôi.
“Anh cứ gọi em là Drya là được rồi. Em ở tháp Trí Tuệ”, tôi cười và bắt tay xã giao.
“Hân hạnh làm quen nhé, Drya”, anh nhướng mày quan sát tôi như thể đã nghe tên tôi ở đâu rồi, quay qua Litta, “Thế nào, đã quen với cuộc sống Học Viện chưa, Litta?”
“Dạ... chắc rồi...Drya giúp em nhiều lắm”, Litta lí nhí, và lúng túng nghịch ngón tay.
“Nhớ hồi mới bước vào tháp Sáng Tạo, em trốn mãi trong một góc phòng...”, anh ta chống nạnh xoa cằm.
“Tại các anh chị giả ma giả quỷ...đón tụi em”, giờ mặt bạn ấy đỏ như gấc, và tôi có cảm giác bạn ấy đang tìm cái hố nào đó để chui vào. Xem ra tháp Sáng Tạo có buỗi lễ đón tân học viên rất khác người.
“Ừ, cho anh xin lỗi nhé. Lúc đó không ngờ em sợ đến nỗi anh phải bỏ bộ hóa trang của mình mới dẫn em đ được”, Gigan gãi đầu biết lỗi. “Đáng lẽ tụi anh đừng nghe thằng Saw xúi dại”
“Saw Jigger?”, tôi thốt lên.
“Ừ, em cũng biết thằng đó à? Cây 'quậy' bên tháp anh đấy”, anh nhún vai, “Nhưng về khoảng mê gái và vô trách nhiệm thì không ai bằng. Chính nó đề xuất ý kiến giả ma quỷ, rồi đến lúc cần thì biến mất tiêu.”
Vì lúc đó, tên Saw đó đang bận... 'tán tỉnh' tôi ở bên tháp Trí Tuệ. Dưới lốt của chị See. Cũng may tôi không mất ngủ vì điều này.
“À anh nhớ rồi. Em cũng nổi tiếng lắm đấy, Drya à”, anh ta nện vào lòng bàn tay.
“Như một Hiểm-Họa-Biết-Đi à?”, tôi cười méo xẹo.
“Đừng lấy làm buồn. Không rõ các tháp khác ra sao, chứ vụ Bảo Bối không ưa chủ nhân cũng hay xảy ra lắm”
“Nhưng, chị See bảo... không có tài liệu nào về việc này mà?”, tự nhiên tôi thấy ánh sáng cuối đường hầm.
“Em cũng gặp chị See à?”, mắt Gigan bỗng sáng rỡ.
“Ừ, chị ấy là bạn em”, tôi nhận thấy có điều thú vị giữa anh ta và chị See, “Còn về việc anh đang nói...”
“À, những việc Bảo Bối chơi khăm chủ thế này khá phổ biến ở tháp Sáng Tạo, nhưng không có ghi chép gì vì không ai nói lại do... xấu hổ. Thông thường là khi người chủ dùng Bảo Bối làm trái chuyên môn của Bảo Bối đó. Như dùng dao khắc gỗ mà gọt trái cây. Có lẽ điều này khiến tinh thần của các vĩ nhân ẩn trong Bảo Bối nổi giận cũng nê..”
Tôi suy nghĩ lời anh nói, và không thấy đó là vấn đề mình đang gặp. Nhành cây thần của Selena Nhân Hậu chắc chắn phải liên quan đến phép thuật thì tôi mới được xếp vào tháp Trí Tuệ chứ nhỉ.
“Cám ơn anh đã cho biết”, tôi nói mà giọng ỉu xìu.
“Nghe giọng em thì chắc không phải trường hợp của em nhỉ”, anh ta lại gãi đầu, “Không thì em thử vào thư viện khu Tự Do xem, biết đâu có ghi chép gì đấy.”
Thư viện khu Tự Do? Phải rồi, học viện lớn thế này chắc chắn phải lưu trữ những sách vở có liên quan đến Bảo Bối chứ nhỉ.
“Cám ơn anh. Giờ em sẽ đến đó ngay”, tôi vừa nhỏm chạy đi thì Gigan can lại.
“Thư viện chỉ mở cửa sau khi ánh mặt trời tắt thôi. Em tới đó giờ này thì nó không hoạt động đâu”
“Sao kì vậy? Bộ đó là thư viện của ma cà rồng à?”, tôi giỡn, và nhận thấy Litta nép vào người mình. Có lẽ dư âm của buổi chào đón tân học viên kia làm cô bạn của tôi mắc luôn chứng sợ ma chăng?
“Ừ, dám lắm đó. Đừng quên đem theo bánh tỏi, dây chuyền thánh giá và cọc gỗ mĩ nghệ nhé”, nhìn nét mặt anh ta cười cười bí hiểm, thật khó đoán anh ta đang giỡn hay nói thật. Mà sao những thứ anh ta liệt kê – dù đúng là toàn thứ ma cà rồng ghét, lại có vẻ quái quái ấy nhỉ?
“Cám ơn anh đã cấp thông tin ạ. Tụi em đi đây. Tạm biệt”, tôi kéo Litta đi, lòng suy nghĩ về cái thư viện kia.
“Khoan, đợi anh một chút”, Gigan chạy vào cửa hàng của mình, và lấy ra hai túi nhỏ, “Đây là 'Bánh no bụng' mà anh mới làm ra đấy, hai em ăn lấy thảo và cho ý kiến thử. Chỉ cần một viên là đủ no cả ngày.”
Tôi và Litta nhận lấy hai cái túi giấy với nhãn hình nắm đấm giơ lên dính đầy bột bánh. Dù trong giỏ xách tôi đầy bánh kẹo, nhưng được cho ăn miễn phí thì dại gì không nhận nhỉ. Nhưng khi tôi tính bước đi thì Litta bỏ tay tôi ra.
“Bạn về trước đi. Mình muốn hỏi anh Gigan về Bảo Bối của mình”, Litta thì thầm rồi quay trở lại.
Hỏi về Bảo Bối hay hỏi về anh Gigan? Tôi tính chọc quê nhưng thấy thế ác với Litta quá, nên quay gót bước vội về phòng mình ở tháp Trí Tuệ.
[/spoil]