Chương 06
[spoil]
-“Một lần nữa, chào mừng em đến với tháp Trí Tuệ. Anh là Set, và liệu có thể biết quý danh của em không?”
Tạm gác lại cái nỗi buồn nho nhỏ kia, tôi lịch sự bắt tay với anh Set, chắc hẳn là học viên khóa trên.
-“Em tên Drya ạ”
-“Chào Drya. Mình là Lily, hân hạnh được làm quen”, Set bị một chị đẩy đi và giành bắt tay với mình.
-“Còn mình là John”, mọi người ở đây tranh nhau bắt tay với tôi. Cảm giác làm người nổi tiếng (tạm thời) làm tôi cười tít mắt
Tôi tiếp tục bắt tay và nghe mọi người giới thiệu tên họ, dù tôi cá là tôi sẽ mau chóng quên béng phần lớn. Tự nhiên tôi nghĩ có thể Sting cũng đang lẫn vào đám đông ở đây, chờ tôi không để ý sẽ nhào vào bắt tay chọc quê. Dám lắm đây. Thế là tôi tươi tỉnh hơn chút đỉnh.
Có một chị kia đứng lặng lẽ trong góc tối của bữa tiệc sáng sủa này. Không như những người khác đang mặc áo chùng tím viền trắng – có lẽ là đồng phục của tháp Trí Tuệ, chị ấy vận một cái áo choàng không tay màu tím than, váy trắng quá đầu gối với những ren lượn sóng. Tóc nâu sẫm được bện thành bím cách điệu, nhìn rất quý phái.
-“Hân hạnh được làm quen với chị ạ”, tôi chìa tay ra, cố không để ý cái vẻ ngoài lộng lẫy đó.
Chị ấy không bắt tay, thậm chí không thèm ngó tôi một cái, mà chăm chăm quan sát cánh cửa mà các tân học viên sẽ vào.
-“Thôi đừng quấy rầy Tháp trưởng Lunar. Chị ấy ít nói chuyện lắm”, một cô gái tóc đỏ tết hai bím kéo tôi lại bàn tiệc, nhìn cô gái tên Lunar với vẻ kính sợ.
Có gì đó quen quen ở cô gái lạnh lùng này.
---
Ở đây rất đông người ăn uống cười nói vui vẻ, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của Sting đâu cả. Tôi nghĩ cậu sẽ vào sau tôi, nhưng những tân học viên sau thì toàn người lạ. Tôi quyết định hỏi thẳng:
-“Mấy anh chị có thấy cậu con trai nào bước vào trước em không ạ? Em và bạn ấy cùng bước vào gian phòng Lựa Chọn”
Mọi người trố mắt nhìn tôi:
-“Không, Drya à. Em là tân học viên đầu tiên bước vào đây đấy”, Set bảo
-“Bà Gate lại chơi trò thiên vị, cho hai người vào cùng một lúc”, ai đó cằn nhằn
-“Sao thế, bạn trai em à?”, Set chọc
-“Bậy bạ”, tôi đá anh ta một cái, nhưng hụt, “Chỉ là người quen thôi”
-“Thế em có thấy cậu ta lấy Bảo Bối gì không?”, một chị hỏi
-“Một cái khiên. Khiên của Wallos Vững Chãi”
-“Chắc trăm phần trăm đã qua tháp Sức Mạnh”, một giọng quả quyết, “Cánh cửa ở gian phòng Lựa Chọn sẽ tự động chuyển các em đến tháp phù hợp”
-“Cũng có thể cậu ta đã qua tháp Sáng Tạo rồi cũng nên”, John gật gù
-“Tại sao? Khiên thì chỉ có thể dùng trong chiến đấu mà”
-“Một cái khiên cũng có thể dùng làm mâm để bưng nước, cậu không biết à? Sự Sáng Tạo thì không có bờ bến đâu”
Mọi người cười ồ lên trước lời nói bông đùa đó. Riêng tôi thì thấy tiếc cho một con người vui vẻ như Sting. Có cậu thì chắc hẳn tháp này sẽ có lắm trò vui hơn.
-“Nói đến Bảo Bối thì,” Set bỗng la toáng lên, “Chúng ta quên không hỏi các tân học viên chúng đã lấy được cái gì?”
Rồi cậu chỉ vào tôi:
-“Bắt đầu từ em đấy, Drya”
Tôi chìa nhánh cây thần cho họ xem.
-“Đẹp thật đấy, chắc để trừ tà ở quê em phải không? Nhưng anh hỏi Bảo Bối của em kìa”
-“Thì đây là Bảo Bối của em nè. Anh không thấy sao?”, chợt nhận ra mình đang bất lịch sự, tôi chữa. “Đây là “Nhành cây thần của Selena Nhân Hậu” đấy”
-“Selena Nhân Hậu? Ai thế nhỉ”, tiếng xì xầm vang lên. Xem ra người chọn tôi không được nổi tiếng cho lắm
-“Mình biết, mình biết.”, Lily phát biểu, “Trong danh sách những vĩ nhân chưa từng chọn bất cứ ai, cô ta thuộc vào top 50. Và trong danh mục những vĩ nhân không rõ tiểu sử, cô ta cũng có trong top 100”
-“Thế Bảo Bối này có gì đặc biệt không?”
-“Chịu. Vì chưa có ai kiểm nghiệm được khả năng của Bảo Bối này, vì ngoài cô ta ra thì đâu có ai từng sở hữu nó”, cô gái lắc đầu
Họ bàn tán một hồi rồi chợt nhận ra tôi đang đứng ở đây, Set vội xin lỗi:
-“Suýt nữa anh chị quên béng mất em. Nhưng đừng buồn vì Bảo Bối của mình nhé”
-“Sao em lại phải buồn hả anh? Một Bảo Bối không rõ năng lực của một vĩ nhân không rõ luôn tung tích. Chẳng phải đó là một điều rất thú vị để khám phá sao?”, tôi bình thản trả lời. Dù chỉ mới sở hữu Bảo bối này, tôi vẫn rất thích nó. Vì một lý do không rõ nốt.
-“Nghe cứ như khẩu hiệu của tháp Sáng Tạo ấy”, Set vỗ vai tôi. “Hy vọng em sẽ sớm khám phá ra được năng lực của Bảo Bối của mình nhé. Còn giờ thì…”
Set vỗ tay, nói to với đám đông:
-“Đến giờ khám xét rồi bà con ơi”
Và họ lao tới bao vây những tân học viên ngơ ngác như một đàn sói đói kiến thức.
---
Sự nổi tiếng tạm thời của tôi dần rơi vào quên lãng khi càng có nhiều những tân học viên khác ngỡ ngàng bước vào và được chào đón nồng nhiệt. Cũng được thôi, vì lúc này tôi đang muốn ở một mình để mà suy nghĩ và ăn uống.
Bàn tiệc đầy ắp các loại thức ăn và nước uống. Có cả món cà ri siêu cay khoái khẩu của tôi. Múc ra một đĩa đầy, tôi chưa kịp thưởng thức thì:
-“Chào. Bạn tên Drya phải không?”
Tôi ngước lên và thấy cô gái tóc hai bím đỏ, cái người mới phút trước kéo tôi khỏi Lunar lạnh lùng. Cô cũng mặc một cái váy đỏ tiệp với màu tóc.
-“Phải. Còn bạn là?”, tôi tiếc nuối bỏ muỗng xuống
-“Mình tên Saw… à không… ý mình là, mình tên là See Jigger. Mình bắt tay làm quen được không?”
Tôi ngó cô gái tên See, và đoán người này lớn tuổi hơn tôi. Không hiểu sao tôi có cảm giác bạn này ngồi không thoải mái cho lắm, cứ như thể không quen mặc váy hay sao ấy.
Nhưng tôi cũng bắt tay chiều chị ấy, mặc dù tôi nghĩ là tôi đã bắt tay lúc nãy rồi:
-“Hân hạnh gặp bạn”
-“Tay bạn mềm thật đấy”
-“Hả?”
-“À không có gì”, See rụt tay lại, “Mình hỏi bạn vài câu được không?”
-“Cứ tự nhiên”, tôi nhìn đĩa cà ri đang bắt đầu nguội đi.
Bạn ấy rút ra một quyển sổ nhỏ và một cây bút, nhưng lóng ngóng sao mà rơi luôn cây bút.
-“Chả là mình làm báo tường cho tháp, và mình thấy bạn… ờ… có vẻ thú vị nên tính làm một bài phỏng vấn để đăng báo”
-“Không phải người ta làm phỏng vấn ở phòng riêng sao?”
-“Vậy hả? À ừ đúng rồi, nhưng dạo này mình bận lắm, nên phải tranh thủ thời gian”
-“Sao cũng được. Hỏi nhanh đi.”
-“Bạn ở phòng nào của ký túc xá vậy?”
-“Ký túc xá của trường à? Mình chưa biết nữa”.
Tôi quan sát bạn ấy viết chữ ‘Drya: Chưa biết phòng’ vào sổ tay. Nhìn không chuyên nghiệp tí nào, và chữ thì xấu như gà bới.
-“Bạn thích ăn gì?”
-“Cà ri siêu cay. Dám thử không?”
-“Thôi, mình ghét cay lắm.”, See rụt cổ le lưỡi, trông không giống một cô gái chút nào.
-“Rồi… bạn có sở thích gì không?”
-“Đi dạo, nếu như không bị ai đó phỏng vấn. Còn gì nữa không?”, tôi cáu. Thật khó chịu khi cứ bị cô ta nhìn chằm chằm một lúc lâu và hỏi những câu ngớ ngẩn.
-“Bạn giận nhìn trông dễ thương quá”, câu nói này làm tôi lạnh sống lưng. Làm sao cô gái này có thể nói một điều như thế với một cô gái khác mà gương mặt không chút thẹn thùng? Chả lẽ cô ta là…
-“Thôi, mình hỏi câu cuối rồi đi”, đôi mắt xanh của See bỗng ghé sát mặt tôi, còn môi hỏi thì thầm. “Bạn có bạn trai chưa?”
Khi tôi đang lúng túng trước câu hỏi bất ngờ này, thì bỗng có cứu tinh. Vị cứu tinh đó xô cửa vào, gào thét:
-“Đồ chết tiệt. Mày trốn đâu rồi?”
Mọi người quay qua nhìn, và thấy một cô gái mặc áo váy đỏ xuềnh xoàng, tóc đỏ rối bù đang đảo mắt giận dữ vào đám đông như tìm kiếm ai đó.
-“See, có chuyện gì xảy với bạn vậy?”, ai đó hỏi
Cô gái đó cũng tên See? Liệu có phải tên trùng tên thôi Tôi quay qua cô See Jigger kì lạ bên cạnh để kiểm tra.
Cô ta mất tích rồi!
[/spoil]