Độc Nhãn Hổ
[spoil]
Một tay ôm lồng ngực đau đến tức thở của mình, Mea không nghĩ ngợi được gì khác kể cả việc tận dụng thời cơ này để bỏ chạy. Mắt cô cứ mở to ra thảng thốt khi chứng kiến vào trận đấu kì lạ, bất ngờ giữa hai con mãnh thú, một bên là Hắc Hổ Skarat khét tiếng độc ác, một bên là một con Hắc Hổ vô danh nào đó.
Mea cảm nhận được Skarat đang điên tiết, vì nó tấn công đối phương rất dữ dội, chứ không chậm rãi, ‘vờn đùa’ như nó đã làm với cô. Bằng những móng vuốt đỏ au màu máu, nó đứng trên hai chân và tung vào ‘kẻ phá đám’ những cú tát chết người với tốc độ chớp nhóang, nhanh đến nổi cô chỉ thấy những vệt đen với chấm đỏ mờ mờ. Nó chưa dùng đến cái miệng với những hàm răng sắc nhọn chết người kia, nhưng cô nghĩ nó chỉ chờ thời cơ thích hợp thôi.
Còn cái con Hắc Hổ vừa mới đến kia cũng tỏ ra không phải là tay mơ. Tuy nhìn không to lớn và khỏe như Skarat, nhưng nó có vẻ nhanh nhẹn, tinh khôn hơn hẳn khi so với cái vẻ man dại, thú tính của Skarat. Điều đó được chứng minh khi nó né những đòn tát của Skarat chỉ bằng vài động tác nghiêng đầu và lùi bước đôi chút, và khi Skarat vừa ngừng nhịp đánh trong giây lát là lập tức nó phản công với một cú tông ngay ngực mạnh mẽ kèm khiến Skarat văng vào một gốc cây.
Tiếng gào rú căm phẫn của Skarat làm rúng động cả rừng Kais, khiến những cây cổ thụ như sợ hãi mà rụng hết lá, làm cho chim thú hỏang lọan bỏ tổ mà chạy. Ngay cả Mea cũng tỉnh giấc khỏi cơn mê sảng của mình, và thấy con Hắc Hổ vô danh kia đang tiến nhanh lại gần mình.
Tay rung rung, cô giơ con dao đi rừng lên thủ thế, nhưng liệu con dao bé xíu thế này có thể làm gì nếu nó có ý định tấn công cô? Chưa kể cô còn đang bị thương nặng sau khi bị Skarat đánh sống dở chết dở nữa. Nước mắt lại chực trào ra làm nhòe mắt khiến cô phải chùi vội đi, và bỗng cảm thấy mình thật yếu đuối và bất lực.
-“Đừng lại gần. Biến đi”, cô hốt hỏang huơ dao qua lại trước mặt trong khi khó nhọc bước lùi, dù biết nỗ lực này sẽ là vô vọng nếu nó tấn công cô. Tại sao đang đánh nhau mà nó lại chuyển mục tiêu sang cô chứ?
Thật bất ngờ, nó dừng lại để giữ khỏang cách với cô và quan sát cô bằng con mắt trái màu nâu hiền lành, ấm áp và đầy thiện ý. Thật khác với đôi mắt trắng dã không tròng độc ác của Skarat. Bất ngờ hơn nữa là ba vết sẹo rỉ máu làm chột con mắt phải của nó. Bấc giác, cô sờ lên ba vết sẹo của mình trên cổ, nơi mà máu đang ri rỉ chảy ra.
Rồi, Mea tròn mắt khi thấy nó dùng vuốt của nó cắm trên nền đất ẩm ướt, và vẽ ra… một mũi tên chỉ về hướng Tây.
-“Mày muốn tao chạy về hướng đó sao?”, nỗi sợ hãi của cô bỗng tan biến đâu mất, và mắt cô mở to kinh ngạc khi thấy nó gật gù. Lòai Hắc Hổ cũng có khả năng đọc ý nghĩ của người khác sao?
Mea chưa kịp hỏi gì thêm thì đã giật mình đi lùi thêm mấy bước nữa khi thấy cái bóng đen trùi trũi vằn vện trắng của Skarat phóng tới, móng vuốt nhe ra nhằm thẳng vào con Độc Nhãn Hổ kia.
Cảm nhận được sự nguy hiểm, con vật thông minh đó liền nhảy tránh sang bên trái và tranh thủ tát một cái vào hông Skarat khi nó đang lao tới. Skarat quằn người lại và chệch hướng rơi thằng vào một bụi gai. Súyt chút nữa là cái thân hình nặng nề của nó đã tông phải Mea nếu không có con Độc Nhãn Hổ kia không can thiệp
Trong lúc Skarat đang vật lộn bên trong bụi gai để thóat ra, không quên phát ra những tiếng gầm gừ đe dọa, thì con Độc Nhãn Hổ đó bỗng quay về phía Mea, cứ hết hất đầu về hướng Tây rồi lại dùng chân dậm dậm vào phía mũi tên. Quả thật đúng là nó muốn cô đi theo hướng mũi tên.
-“Mày là bạn của Za phải không?”, Mea ôm ngực lọang chọang đi theo hướng con Hắc Hổ đã chỉ, nhưng không quên quay lại nhìn nó biết ơn,
“Cho tao gửi lời cám ơn, và…hãy nhắn giùm rằng Mea này rất muốn xin lỗi anh ta nhé”
Nhắn nhủ xong rồi Mea cố nhịn đau cắm mà đầu bước tới. Có tiếng gầm rống sau lưng cô, có lẽ do Skarat đã thóat khỏi bụi gai và trở lại cuộc chiến. Thầm mong mẹ Na’tura sẽ bảo vệ ân nhân kia, cô tiếp tục lê bước để tránh càng xa càng tốt cái mảnh rừng đầy tiếng gầm gừ vật lộn giữa hai con thú, nơi mà cô đã đánh nhau vì mối thù của mình và đã bại trận.
Mea lại cảm thấy khóe mắt mình cay cay khi nhớ lại cái ý nghĩ tha thiết muốn được sống đã lấn át luôn cả lửa hận thù trong cô. Rồi cô sẽ ra sao khi không trả được mối thù này? Nhưng vốn tính kiên cường, Mea nhanh chóng lắc đầu xua tan những ý nghĩ u ám đó. Trước mắt cô phải thóat khỏi cái nơi nguy hiểm này đã.
~~/_\~~
Sau nửa tiếng đi lại hết sức với lồng ngực đau buốt trong khu rừng bắt đầu sáng dần lên, cơn đau của cô cũng thuyên giảm chút ít, thì lại thêm một bất ngờ nữa dành cho cô. Túi hành trang của cô lẫn của Za đang treo lủng lẳng trên một cành cây thấp, như thể đã được để sẵn đó chờ cô.
Mea rung rẩy đỡ hai cái túi xuống, rồi kiểm tra sơ đồ đạc trung túi cô. Đầy đủ cả, không thiếu một món, ngay cả cây cung bằng Hắc Tần Bì đang được vót dở của cô cũng được đặt kế gốc cây treo túi. Thậm chí bên trong túi cô đầy trái cây tươi và nấm dại ăn được, có lẽ là do Za nhặt và cất vào giùm cô như một món quà chia tay.
Ôm chặt cả hai cái túi trong tay, bất giác Mea thấy buồn vô hạn. Vì mối hận thù ích kỉ của bản thân mà cô đã đối xử rất tệ với Za, vậy mà anh ta không những không giận cô mà còn giúp cô thóat khỏi cái chết bằng cách sai con Hắc Hổ vô danh kia đến giúp cô, và trữ giùm cô lương thực đi đường nữa. Tuy anh ta có chút quá đáng khi cố xóa trí nhớ của cô, nhưng suy cho cùng thì anh cũng chỉ muốn tốt cho cô mà thôi. Thật lòng là cô muốn gặp lại anh ta, để tự mình xin lỗi vì những lỗi lầm của mình.
Và có lẽ, Mea sẽ cứ tiếp tục ôm hai cái túi đó mà để nỗi buồn và sự hối hận gặm nhấm, nếu không có những giọt nước to đùng bắt đầu rơi tí tách xuống vai cô. Lúc đầu chỉ là vài hạt giọt lơ thơ thôi, nhưng chẳng mấy chốc chúng xuất hiện ngàng càng nhiều, rồi sau cùng là ào ào như thác đổ. Một cơn mưa rừng lạnh lẽo giữa một chiều thu ấm áp, như những giọt nước mắt sầu muộn của mẹ Thiên Nhiên.
Dưới cái lạnh buốt của cơn mưa, Mea không vội đi tìm chỗ trú mưa mà cứ đứng yên đó, đầu quay về hướng Đông. Có cái cảm giác gì đó đang xâm chiếm tâm tư, khiến cô tạm thời quên đi những lo âu khác. Một cảm giác cực kì bất an, cứ như thể trước khi cô lúc nhỏ mở cánh cổng hoa giấy ra và phát hiện xác của cha cô.
Tiếng lộp độp của những giọt nước mưa vang vọng khắp nơi, như thể tiếng trống thúc giục cô. Ngần ngừ đôi chút, Mea quàng hai cái túi lên người, rồi bắt đầu chạy về quay lại nơi cô đã từ đó bỏ đi.
Vận động mạnh và cái chất lạnh thấu xương của mưa rừng buổi ban sớm làm lồng ngực của cô nhói lên, và cô thi thỏang trượt chân và sượt dài trên nền rừng ẩm ướt. Mặc kệ thân thể trầy xước xót xa và lấm bùn, cô gượng dậy và tiếp tục bước đi.
Không hiểu sao, cô thấy lo cho con Độc Nhãn Hổ đó lắm. Tuy nghĩ đến việc gặp lại con ác thú Skarat kia khiến cô cảm thấy tay mình run lên, nhưng cô cứ có linh cảm bất an về trận chiến giữa hai con vật đó, đặc biệt khi cơn mưa này xuất hiện. Dù không biết chuyện gì đang chờ đón mình ở cái nơi như thế, nhưng cô cảm thấy mình cần phải quay lại.
Vì thế, cô mặc kệ đường trơn trượt, trời mưa lạnh giá và lồng ngực bị thương đau buốt, mà quay lại nơi hai con thú đó đang giao chiến. Sự liều lĩnh của cô có lẽ cũng được đền đáp đôi chút khi cô nhanh chóng quay lại nơi con Hắc Hổ ân nhân đã vẽ đường cho cô chạy. Cơn mưa rừng gần như xóa vết tích của mũi tên đó, chỉ còn vết vẽ lờ mờ. Nhưng mũi tên thì còn đây, còn hai con vật kia đã biến mất.
Lẽ nào trận chiến đã kết thúc ngay trước khi cô đến? Nhưng như thế thì phải có xác của một trong hai con Hắc Hổ chứ? Rồi Mea nhìn thấy có vệt màu đỏ và đen trên nền lá ẩm ướt của rừng. Cô nhặt thử một cái lá khô có dính chút màu đỏ đó lên, và thất vệt đỏ đó theo nước mưa chảy xuống. Một vệt máu còn tươi, và chắc chắn không phải của Skarat. Máu của Skarat màu đen, còn nếu là máu của cô thì lẽ ra phải khô từ lâu lắm rồi. Vậy chỉ có thể là của…
Mưa rừng đổ xuống như thác nước, nhưng Mea cảm thấy mình trở nên điềm tĩnh lạ thường dưới cái lạnh thấu xương của cơn mưa. Bình tĩnh lần theo vết máu đỏ trải dài trên nền rừng bùn đất đẫm nước mưa, sau cùng cô đã thóang thấy cái bóng đen vằn vện trắng của một con Hắc Hổ đang ngó quanh quất hiện lờ mờ trong mưa. Rất cảnh giác, cô không vội xuất hiện ngay vì không rõ là Skarat hay con Độc Nhãn Hổ ân nhân.
Mea nhanh chóng xác định được đó là con Độc Nhãn Hổ, vì từ một bụi cây, Skarat lao ra tấn công vào mạn phải con Hắc Hổ kia. Không rõ vì lý do mà nó đã mất đi sự nhanh nhẹn chủ động mà Mea đã thấy, nên đã bị Skarat tát trúng một cái tóe máu đỏ tươi. Nó liền quay qua phản công, nhưng Skarat đã kịp nhảy lùi lại. và lại biến mất trong những bụi rậm. Để lại con Hắc Hổ kia thở khó nhọc do nhiều vết thương rỉ máu đỏ nhỏ xuống hòa vào lớp bùn đất rừng lẫn lá khô ẩm ướt.
Dù là vì lý do gì đi nữa thì Độc Nhãn Hổ đang lâm vào thế bị động, điều này làm nó không thế nhanh nhẹn chủ động của mình. Và xem ra nó không khỏe như Skarat nên đánh nhau mà đọ bằng sức lực thì nó không có cửa bì kịp. Nó cần được giúp đỡ, và Mea quyết định mình sẽ là người thực hiện điều đó. Để giúp nó và để trả ơn luôn thể
Cố cắn răng nhịn đau, Mea ép mình trèo lên một cái cây mà cô nghĩ là quá tầm với của Skarat, và hy vọng loài Hắc Hổ không biết trèo cây. Vỏ cây trơn trượt nước mưa, nhưng cô không nản lòng, và sau cùng thì cũng đã ngồi vắt vẻo ở chạc cây. Nhưng cô không cho phép mình nghỉ ngơi, mà vội lục túi của cô. Hy vọng Za có bỏ nó vào luôn trong này.
Một tiếng gầm đau đớn lại vang lên khiến mắt Mea ngước lên. Từ trên cao, Mea đã thấy con Độc Nhãn Hổ bị Skarat tông ngã, và con ác thú đang cố hết sức để cắn vào cổ nó. Có lẽ Skarat muốn đánh đòn quyết định thay vì vờn qua lại như đã làm với những con mồi yếu hơn. Con Hắc Hổ thiện thì đang ra sức chống chọi lại cái hàm răng đỏ au chết chóc của nó, nhưng có lẽ sẽ không được lâu.
Cô sẽ không để nó chết, không rõ vì nó là ân nhân của cô hay là vì một nguyên nhân sâu xa hơn mà cô không hiểu được. Tạm quên cảm giác phí phạm, cô bỏ vội bớt mớ trái cây ra khỏi túi hòng kiếm cho bằng được thứ cô đang cần. Và, khi cô chạm được vào nó và rút ra thì cũng là lúc con Hắc Hổ thiện đuối sức và sắp bị cắn vào cổ.
‘Chíu’, không có thời gian để ngắm và coi xem có tên trong rãnh hay không, Mea bắn đại cây nỏ về phía Skarat. Mũi tên ‘hú họa’ ấy - không hiểu có phải do mưa gió làm chệch hướng, hay do Mea vốn có tài thiện xạ bẩm sinh – lao thẳng vào con mắt trái của Skarat. Tiếng gào rú đau đớn thảm thiết của con vật vang dội khắp khu rừng, còn máu đen thì tuôn từ vết thương ra trải dài trên thảm lá khô ướt nước mưa.
Skarat như phát cuồng với con mắt trái mù, nhảy ra khỏi đối phương và bắt đầu lăn lộn trên nền rừng ẩm ướt. Rồi, nó nhìn thẳng về phía Mea đang ngồi với ánh mắt phải trắng dã man dại đầy hận thù, thình lình lao tới tông thẳng vào gốc cây. Chấn động bất ngờ khiến Mea ngã chúi xuống, xém chút nữa rơi vào móng vuốt của Skarat nếu cô không kịp chụp một cành cây nhỏ.
Còn con ác thú thì ra sức tát về phía chân Mea đang lủng lẳng, nhưng đa phần hụt và tạo nên những vết cào ba vuốt sâu hoắm lên vỏ cây. Cứ như thể nó đang muốn cào đứt luôn cái cây mà Mea đang bám cố sống cố chết vào đó. Rồi cô thấy nó lùi lại, và đóan ra ngay là nó đang tính tông thêm một cú nữa vào thân cây để cô rơi xuống. Quả thật, nó đang lao tới.
Mea nhắm mắt lại chờ đợi điều sắp xảy ra. Thêm một cú tông nữa thì với vỏ cây trơn truợt thế này, chắc chắn cô sẽ rơi xuống và làm mồi cho con ác thú. Nhưng cô chờ mãi mà không thấy chấn động nào cả nên liền mơ mắt ra. Hóa ra, Skarat không thực hiện được ý định của mình do bị con Độc Nhãn Hổ tấn công vào mạn sườn trái bằng cách đâm những móng vuốt sắc nhọn vào trong da thịt Skarat.
Còn Skarat thì tức giận mà quẩy người hất văng đối phương đi. Rồi nó hết nhìn cay cú về phía Mea đã leo lên lại được trên cây, rồi quay sang nhìn con Hắc Hổ kia đứng gượng dậy sẵn sàng lao tới. Thật bất ngờ, Skarat liền phóng vào bụi rậm và mất hút luôn. Có lẽ biết khó có thể thắng với vết thương như thế này, nên nó đã bỏ chạy.
Sau khi biết chắc Skarat đã đi luôn, Mea mới tuột khỏi cái cây và chạy lại con Cô thì biết làm gì kia. Đập vô mắt cô là rất nhiều vết thương to nhỏ các lọai, đa phần gây ra bởi móng vuốt độc ác của Skarat. Dù biết nó có thể tấn công cô, nhưng Mea không kìm lòng được mà quỳ một chân xuống, rung rẩy chạm tay vào lớp lông đen tuyền vằn vện trắng của nó.
-“Xin lỗi. Vì tao ích kỉ mà mày bị liên lụy thế này”, cô áp mặt vào lớp lông mịn như nhung ấy, nước mắt trào ra hòa quyện với nước mưa.
Một thợ săn như cô lại khóc thương cho một con thú rừng, quả thật cũng lạ đời. Nhưng cô không thiết nghĩ chi nữa. Vì mối thù của cô mà không biết bao người đã phải chịu đau khổ cùng cô, từ người thân cho đến những người xa lạ, thậm chí bây giờ là một con thú rừng cũng súyt bỏ mạng vì cô. Ngòai nhỏ những giọt nước mắt muộn màng, Cô thì biết làm gì hơn.
Cái cảm giác mịn như nhung mà gương mặt cô đang áp vào bỗng trở nên sần sùi, thô ráp hẳn. Và Mea có cảm giác là cái thân hình to lớn của con vật đang dần dần thu nhỏ lại cho đến khi nó chỉ to bằng một con người bình thường. Điều đó làm cô giật mình mà ngả người ra phía sau, và chứng kiến một điều mà cô không bao giờ ngờ đến.
Trước mặt cô là anh chàng cù lần đó. Cũng với áo chòang vải thô màu nâu gỗ, cũng với quần áo đi rừng màu lá rừng, chỉ thiếu đi cái miếng băng bịt mắt che phủ con mắt phải bị chột bởi ba vết sẹo chéo. Phải, cái con vật mà cách đó vài giây ngắn ngủi mà cô đã khóc bên cạnh, đó chính là Za. Người anh mang đầy vết thương sau trận tử chiến bất thành vừa qua.
-“Hai ta cứu lẫn nhau, vậy là hòa cả làng rồi nhé”, Za cười cười, gượng giơ bàn tay lên vuốt những giọt nước mắt đang chảy dài trên gò má cô.
Mea vội nắm lấy bàn tay của anh ta và áp lên mặt. Cơn mưa rừng thật lạnh buốt, nhưng không hiểu sao, lòng cô lại thấy thật ấm áp.
[/spoil]