- 28/11/04
- 2,812
- 1,688
- Thread starter
- #141
Lần thứ hai
[spoil]
Làng Twi’lit là một ngôi làng nhỏ nằm ven rừng Evernight, với lác đác những ngôi nhà gỗ phủ dây leo và rêu phong xây bao quanh một thân cây lớn, sử dụng sự vững chãi của những cây cổ thụ như cột trụ chính. Sự thưa thớt giữa các dân cư được lấp đầy với những bụi cây thuốc lùm xùm, những cây ăn quả mọc tự nhiên không qua bàn tay chăm sóc của con người. Sự hiện diện của thiên nhiên ở nơi đây hòan tòan hòa hợp với sự có mặt của những con người tự xưng là Những kẻ Giữ Rừng Evernight.
Buổi sớm, ngôi làng nhỏ vẫn chưa hòan tòan tỉnh giấc nồng trong lớp sương lạnh. Bọn trẻ con vẫn say ngủ, người lớn cũng chỉ mới nhỏm dậy đặng sửa sọan cho công việc hàng ngày của mình. Trên con đường chỉ mới hừng sáng chút đỉnh báo hiệu một ngày mới, một bóng người nhỏ đang chạy thẳng về phía dẫn vào sâu bên trong rừng Evernight.
Mặc kệ cái bụng rỗng, đôi chân Za hộc tốc chạy trên con đường mòn, đi tắt qua vườn cây nhà người khác, đâm thẳng vào những bụi rậm để né ánh nhìn của ông gác làng già gật gà gù trên một cái bệ gỗ cao. Lúc đó, anh không được phép tự mình vào rừng Evernight, nhưng anh biết một lỗ hổng trong hệ thống bảo vệ của ngôi làng này. Đó cũng là cách anh lén rời khỏi làng mỗi khi đi thăm Skar.
Đi hết con đường mòn này và quẹo phải sẽ đi vào một bụi gai lớn với một khỏang hởvừa đủ cho một đứa trẻ mới lớn như Za lách qua - Cái lỗ hổng mà các gác làng đã chủ quan bỏ qua. Nhưng khi vừa đâm tới khúc quẹo thì…
-“Óai!!”, tiếng ai đó kêu lên khi súyt chút nữa anh đã mất đà va phải. Nhanh chóng lấy lại thăng bằng, Za vội vã chạy tiếp, thậm chí không ngóai đầu lại xem là ai. Lúc này, điều anh quan tâm nhất là làm sao đến chỗ Skar càng nhanh càng tốt. Linh tính của anh rất xấu.
-“ Khoan đã. Đừng chạy.”, tiếng của người đó lại vang lên gọi vói theo gót chân anh. Giọng nói nghe rất quen, nhưng lúc này Za không có thời gian để suy nghĩ nữa.
Anh lao đến khỏang hở của bụi gai, cúi người xuống bò trườn ra ngòai. Do quá vội nên không như mọi khi, anh thóat ra khỏi làng vười vài vết xước ran rát.
Rừng Evernight vẫn âm u, thiếu ánh sáng như mọi khi. Mọi thứ nơi đây tối như hũ chìm, và thứ duy nhất chứng tỏ nơi đây là nơi của sự sống là tiếng côn trùng kêu, tiếng sóc chuyền cành lọat sọat và tiếng lòai chim gi đó kêu nghe ai óan rợn tóc gáy.
Za cứ thế chạy và chạy, cho đến khi quá mệt thì dựa lưng vào một thân cây, áp tay lên ngực thở hổn hển. Sức khỏe anh vốn yếu xìu, lại phải chạy một mạch hết tốc lực từ nhà thẳng vào rừng. Lại không có đem theo cái gì cả cho chuyến liều mình vào rừng này. Cả một cây nấm Mộc Quang Nhĩ để soi đường hay một mẩu bánh dằn bụng cũng không.
Đây là lần thứ hai Za vào sâu trong rừng Evernight. Ngay cả khi đã làm quen với Skar và bắt đầu cảm thấy quen thuộc cảnh rừng nơi đây, anh chưa bao giờ vào lại sâu bên trong cái nơi thiếu vắng ánh sáng này. Lại còn không chuẩn bị gì hết nữa. Hy vọng rằng, anh sẽ không bị lạc đường hòan tòan trước khi đến được nơi cần đến.
Khi hơi thở bớt rối lọan chút đỉnh, anh bắt đầu sử dụng cách thức mà Skar dùng để sống còn trong khu rừng tối tăm này: khứu giác. Mũi của anh được chui rèn dưới sự hướng dẫn của Skar, đã trở nên cực thính khi anh tập trung năng lượng phép thuật vào nó.
Hít một hơi dài, Za lẩm bẩm thần chú gọi một cơn gió nhẹ thổi từ sâu trong rừng đến nơi anh đứng. Từ cơn gió này, mũi anh ngửi thấy mùi đất ẩm nồng trong không khí, mùi hăng hắc của thảm lá cây đang phân hủy dưới chân. Rồi khứu giác của anh chắt lọc ra cái hương nhung hươu của một con hươu trắng ở đâu sâu bên trong rừng, mùi mật ong rừng thoang thỏang trên cành cao. Rồi những mùi hương của các lòai thú và các lòai cây đặc trưng khác nhau.
Nhưng không có cái mùi anh cần. Cái mùi quen thuộc của Hắc Hổ Skar. Thế là Za tiếp tục dấn thân sâu vào bên trong rừng. Vừa đi vừa gọi gió, vừa hít ngửi.
~~/_\~~
Không rõ anh đã rời làng bao lâu rồi, nhưng căn cứ theo cái bụng đói rã ruột kéo theo những bước chân nặng nề lê lết trên thảm lá rừng, chắc bây giờ cũng quá trưa. Môi anh khô queo thiếu nước, cổ họng khàn đặc do đọc thần chú quá nhiều, còn mũi anh cũng bớt thính đi do năng lượng pháp thuật bị yếu đi. Quá mệt, anh ngồi nghỉ dữa lưng vào gốc cây.
Mặc dù trước đó anh có thể ngửi thấy mùi dâu rừng dại và vài thứ ăn được khác, nhưng anh hòan tòan không thể xác định được chúng ở đâu để ăn cho đỡ đói. Xung quanh tối đen như mực, giơ bàn tay không thấy ngón. Bỗng dưng, anh thấy nỗi sợ của việc lạc đường vài năm trước bỗng dưng quay trở lại. Cũng bóng tối đó, cũng cơn khát đó, cũng cái bụng đói đó, chỉ khác hai chỗ: anh đã lớn hơn, và lần này, anh biết chắc là Skar sẽ không có khả năng cứu anh lần nữa.
Anh lắc đầu cố xua ý nghĩ u ám đó đi, tự nhủ là bây giờ không phải anh cần Skar, mà là Skar cần anh. Nghĩ thế khiến tinh thần anh lên được chút đỉnh, rồi lại xìu xuống dưới tiếng sôi của cái bụng đói.
Rồi anh lục lọi cái túi rộng thùng thình của mình, biết đâu sẽ có chút gì đó bỏ bụng. Không có gì cả, chỉ trừ vật cưng cứng dày dày. Anh lôi nó ra và mò mẫm sờ thử, sực nhớ đến cái quyển sách mà sáng nay anh đã lấy ra từ túi xách của cha anh, mà anh chắc mẫm là cha đã lấy được từ tay thầy đồng kia.
Không hiểu sao khi cầm nó lên, anh lại có cảm giác mở nó ra, ngấu nghiến đọc những con chữ bên trong nó. Nhưng nơi này làm gì có ánh sáng mà đọc sách. Tuy thế, anh vẫn mở nó ra, bởi nếu không làm gì đó bây giờ thì sợ rằng tâm trí sẽ bị nỗi sợ hãi nuốt chửng mất.
Các trang sách được mở ra và lật đi trong cảnh thiếu ánh sáng, tất nhiên không thể nào đọc được. Nhưng không hiểu sao cái cảm giác hối thúc anh đọc nó cứ tăng dần theo từng trang sách. Nếu đây là một cuốn sách của một nhà sử dụng phép thuật, chắc hẳn nó phải rất đặc biệt. Không thì sao cha anh phải bán mạng mình mà giành lấy nó từ tay thầy đồng kia. Nhưng xem ra nó không giúp ít gì anh trong hòan cảnh này. Một cuốn sách không đọc được chỉ là một mớ giấy lộn được đóng gáy, không hơn không kém.
‘Phải chi nó giúp mình tìm ra Skar nhỉ’, anh nghĩ thầm, toan vứt nó qua một bên thì bỗng thấy cái gì đó sáng sáng từ ở bên trong sách. Vội lật đến trang đó, anh ngớ người khi thấy những con chữ trên đó đang chuyển động. Chúng phát ra ánh sáng vàng, bơi vòng quanh trang sách và tự sắp xếp thành một câu duy nhất. Thứ ngôn ngữ trong trang sách anh chưa bao giờ thấy, nhưng không hiểu sao anh hiểu nó nói gì:
Gnikees ma I tahw ot em deal
Rồi ánh sáng yếu ớt của những con chữ phụt tắt, trả lại quang cảnh tối đen yên bình cho rừng Evernight.
Đó là cái gì thế? Za biết những con chữ đó nói gì, nhưng không hiểu được ý nghĩa của nó. Một câu thần chú ? Có thể lắm, vì đây là cuốn sách của một thầy đồng mà. Nhưng để làm gì ?
Cho dù không hiểu câu thần chú đó sẽ làm gì, nhưng có lẽ anh cũng nên niệm thử. Dù gì thì trong tình cảnh này, anh cũng đâu có mất thêm gì được nữa đâu.
-"Kees I tahw ot em deal", anh đọc to. Vừa dứt lời bỗng một cơn gió mạnh thổi tạt vào mặt anh, mang theo rất nhiều mùi đặc trưng của các sinh vật sống trong rừng. Tuy bất ngờ, nhưng Za cũng kịp thời tóm bắt được trong đống hỗn độn mùi hương đó cái anh cần: cái mùi quen thuộc của Skar.
Một khi đã bắt được mùi của con mồi thì một kẻ săn mồi không bao giờ mất dấu nó. Skar đã từng dạy anh thế, và anh sẽ không để mất dấu nó. Thật may mắn là không có mùi của chó sói hay con thú gì đó nguy hiểm, ngọai trừ một thứ mùi làm anh thắc mắc: mùi của con người. Rất gần. Ngòai anh ra, còn một ai đó ở trong rừng. Một người giữ rừng đang có công chuyện trong khu rừng này chăng? Liệu anh có nhờ vả người đó được không, hay người đó đến để bắt anh về?
Đang đắn đo không biết làm gì tiếp theo thì có tiếng chân đạp gãy cành cây phía sau khiến anh giật thót quay phắt lại. Anh thấy bàn tay ai đó hiện ra lờ mờ dưới ánh sáng xanh của cây nấm Mộc Quang Nhĩ. Không kịp suy nghĩ, anh vội lao tới xô cái người đó.
Tiếng la oai óai vang lên khi người lạ ngã xuống, cây nấm rơi qua một bên. Vừa dợm bước tính phóng đi thì một bàn tay chụp chân khiến anh ngã dập mặt xuống đất. Anh quay lại toan đạp người đó ra thì bất thần dừng lại vì nghe một giọng nói rất quen thuộc:
-“Ai thế? Có phải là anh Za đấy không?”
Giọng nói này đã hai lần cất lên, một lần là khi anh chạy súyt va vào một ai đó, và đây là lần thứ hai. Tại sao lúc đó anh lại không nhận ra ngay tức thì chủ nhân của cái giọng nói trong trẻo như chuông ngân này nhỉ?
-“Ri, là em đấy à ? ", Za run run hỏi. Cảm xúc của anh lúc này thật lẫn lộn đến nỗi không thể miêu tả bằng lời.
Cô em họ Ri, người đã chuyển đi vài năm về trước, bây giờ đã trở lại với anh. Nhưng tại sao lại trong khu rừng đáng sợ này ?
[/spoil]
Giải nghĩa
[spoil]
Gnikees ma I tahw ot em deal
Lead me to what I am seeking
Hãy dẫn ta đến thứ ta đang kiếm tìm
[/spoil]
[spoil]
Làng Twi’lit là một ngôi làng nhỏ nằm ven rừng Evernight, với lác đác những ngôi nhà gỗ phủ dây leo và rêu phong xây bao quanh một thân cây lớn, sử dụng sự vững chãi của những cây cổ thụ như cột trụ chính. Sự thưa thớt giữa các dân cư được lấp đầy với những bụi cây thuốc lùm xùm, những cây ăn quả mọc tự nhiên không qua bàn tay chăm sóc của con người. Sự hiện diện của thiên nhiên ở nơi đây hòan tòan hòa hợp với sự có mặt của những con người tự xưng là Những kẻ Giữ Rừng Evernight.
Buổi sớm, ngôi làng nhỏ vẫn chưa hòan tòan tỉnh giấc nồng trong lớp sương lạnh. Bọn trẻ con vẫn say ngủ, người lớn cũng chỉ mới nhỏm dậy đặng sửa sọan cho công việc hàng ngày của mình. Trên con đường chỉ mới hừng sáng chút đỉnh báo hiệu một ngày mới, một bóng người nhỏ đang chạy thẳng về phía dẫn vào sâu bên trong rừng Evernight.
Mặc kệ cái bụng rỗng, đôi chân Za hộc tốc chạy trên con đường mòn, đi tắt qua vườn cây nhà người khác, đâm thẳng vào những bụi rậm để né ánh nhìn của ông gác làng già gật gà gù trên một cái bệ gỗ cao. Lúc đó, anh không được phép tự mình vào rừng Evernight, nhưng anh biết một lỗ hổng trong hệ thống bảo vệ của ngôi làng này. Đó cũng là cách anh lén rời khỏi làng mỗi khi đi thăm Skar.
Đi hết con đường mòn này và quẹo phải sẽ đi vào một bụi gai lớn với một khỏang hởvừa đủ cho một đứa trẻ mới lớn như Za lách qua - Cái lỗ hổng mà các gác làng đã chủ quan bỏ qua. Nhưng khi vừa đâm tới khúc quẹo thì…
-“Óai!!”, tiếng ai đó kêu lên khi súyt chút nữa anh đã mất đà va phải. Nhanh chóng lấy lại thăng bằng, Za vội vã chạy tiếp, thậm chí không ngóai đầu lại xem là ai. Lúc này, điều anh quan tâm nhất là làm sao đến chỗ Skar càng nhanh càng tốt. Linh tính của anh rất xấu.
-“ Khoan đã. Đừng chạy.”, tiếng của người đó lại vang lên gọi vói theo gót chân anh. Giọng nói nghe rất quen, nhưng lúc này Za không có thời gian để suy nghĩ nữa.
Anh lao đến khỏang hở của bụi gai, cúi người xuống bò trườn ra ngòai. Do quá vội nên không như mọi khi, anh thóat ra khỏi làng vười vài vết xước ran rát.
~~/_\~~
Rừng Evernight vẫn âm u, thiếu ánh sáng như mọi khi. Mọi thứ nơi đây tối như hũ chìm, và thứ duy nhất chứng tỏ nơi đây là nơi của sự sống là tiếng côn trùng kêu, tiếng sóc chuyền cành lọat sọat và tiếng lòai chim gi đó kêu nghe ai óan rợn tóc gáy.
Za cứ thế chạy và chạy, cho đến khi quá mệt thì dựa lưng vào một thân cây, áp tay lên ngực thở hổn hển. Sức khỏe anh vốn yếu xìu, lại phải chạy một mạch hết tốc lực từ nhà thẳng vào rừng. Lại không có đem theo cái gì cả cho chuyến liều mình vào rừng này. Cả một cây nấm Mộc Quang Nhĩ để soi đường hay một mẩu bánh dằn bụng cũng không.
Đây là lần thứ hai Za vào sâu trong rừng Evernight. Ngay cả khi đã làm quen với Skar và bắt đầu cảm thấy quen thuộc cảnh rừng nơi đây, anh chưa bao giờ vào lại sâu bên trong cái nơi thiếu vắng ánh sáng này. Lại còn không chuẩn bị gì hết nữa. Hy vọng rằng, anh sẽ không bị lạc đường hòan tòan trước khi đến được nơi cần đến.
Khi hơi thở bớt rối lọan chút đỉnh, anh bắt đầu sử dụng cách thức mà Skar dùng để sống còn trong khu rừng tối tăm này: khứu giác. Mũi của anh được chui rèn dưới sự hướng dẫn của Skar, đã trở nên cực thính khi anh tập trung năng lượng phép thuật vào nó.
Hít một hơi dài, Za lẩm bẩm thần chú gọi một cơn gió nhẹ thổi từ sâu trong rừng đến nơi anh đứng. Từ cơn gió này, mũi anh ngửi thấy mùi đất ẩm nồng trong không khí, mùi hăng hắc của thảm lá cây đang phân hủy dưới chân. Rồi khứu giác của anh chắt lọc ra cái hương nhung hươu của một con hươu trắng ở đâu sâu bên trong rừng, mùi mật ong rừng thoang thỏang trên cành cao. Rồi những mùi hương của các lòai thú và các lòai cây đặc trưng khác nhau.
Nhưng không có cái mùi anh cần. Cái mùi quen thuộc của Hắc Hổ Skar. Thế là Za tiếp tục dấn thân sâu vào bên trong rừng. Vừa đi vừa gọi gió, vừa hít ngửi.
~~/_\~~
Không rõ anh đã rời làng bao lâu rồi, nhưng căn cứ theo cái bụng đói rã ruột kéo theo những bước chân nặng nề lê lết trên thảm lá rừng, chắc bây giờ cũng quá trưa. Môi anh khô queo thiếu nước, cổ họng khàn đặc do đọc thần chú quá nhiều, còn mũi anh cũng bớt thính đi do năng lượng pháp thuật bị yếu đi. Quá mệt, anh ngồi nghỉ dữa lưng vào gốc cây.
Mặc dù trước đó anh có thể ngửi thấy mùi dâu rừng dại và vài thứ ăn được khác, nhưng anh hòan tòan không thể xác định được chúng ở đâu để ăn cho đỡ đói. Xung quanh tối đen như mực, giơ bàn tay không thấy ngón. Bỗng dưng, anh thấy nỗi sợ của việc lạc đường vài năm trước bỗng dưng quay trở lại. Cũng bóng tối đó, cũng cơn khát đó, cũng cái bụng đói đó, chỉ khác hai chỗ: anh đã lớn hơn, và lần này, anh biết chắc là Skar sẽ không có khả năng cứu anh lần nữa.
Anh lắc đầu cố xua ý nghĩ u ám đó đi, tự nhủ là bây giờ không phải anh cần Skar, mà là Skar cần anh. Nghĩ thế khiến tinh thần anh lên được chút đỉnh, rồi lại xìu xuống dưới tiếng sôi của cái bụng đói.
Rồi anh lục lọi cái túi rộng thùng thình của mình, biết đâu sẽ có chút gì đó bỏ bụng. Không có gì cả, chỉ trừ vật cưng cứng dày dày. Anh lôi nó ra và mò mẫm sờ thử, sực nhớ đến cái quyển sách mà sáng nay anh đã lấy ra từ túi xách của cha anh, mà anh chắc mẫm là cha đã lấy được từ tay thầy đồng kia.
Không hiểu sao khi cầm nó lên, anh lại có cảm giác mở nó ra, ngấu nghiến đọc những con chữ bên trong nó. Nhưng nơi này làm gì có ánh sáng mà đọc sách. Tuy thế, anh vẫn mở nó ra, bởi nếu không làm gì đó bây giờ thì sợ rằng tâm trí sẽ bị nỗi sợ hãi nuốt chửng mất.
Các trang sách được mở ra và lật đi trong cảnh thiếu ánh sáng, tất nhiên không thể nào đọc được. Nhưng không hiểu sao cái cảm giác hối thúc anh đọc nó cứ tăng dần theo từng trang sách. Nếu đây là một cuốn sách của một nhà sử dụng phép thuật, chắc hẳn nó phải rất đặc biệt. Không thì sao cha anh phải bán mạng mình mà giành lấy nó từ tay thầy đồng kia. Nhưng xem ra nó không giúp ít gì anh trong hòan cảnh này. Một cuốn sách không đọc được chỉ là một mớ giấy lộn được đóng gáy, không hơn không kém.
‘Phải chi nó giúp mình tìm ra Skar nhỉ’, anh nghĩ thầm, toan vứt nó qua một bên thì bỗng thấy cái gì đó sáng sáng từ ở bên trong sách. Vội lật đến trang đó, anh ngớ người khi thấy những con chữ trên đó đang chuyển động. Chúng phát ra ánh sáng vàng, bơi vòng quanh trang sách và tự sắp xếp thành một câu duy nhất. Thứ ngôn ngữ trong trang sách anh chưa bao giờ thấy, nhưng không hiểu sao anh hiểu nó nói gì:
Gnikees ma I tahw ot em deal
Rồi ánh sáng yếu ớt của những con chữ phụt tắt, trả lại quang cảnh tối đen yên bình cho rừng Evernight.
Đó là cái gì thế? Za biết những con chữ đó nói gì, nhưng không hiểu được ý nghĩa của nó. Một câu thần chú ? Có thể lắm, vì đây là cuốn sách của một thầy đồng mà. Nhưng để làm gì ?
Cho dù không hiểu câu thần chú đó sẽ làm gì, nhưng có lẽ anh cũng nên niệm thử. Dù gì thì trong tình cảnh này, anh cũng đâu có mất thêm gì được nữa đâu.
-"Kees I tahw ot em deal", anh đọc to. Vừa dứt lời bỗng một cơn gió mạnh thổi tạt vào mặt anh, mang theo rất nhiều mùi đặc trưng của các sinh vật sống trong rừng. Tuy bất ngờ, nhưng Za cũng kịp thời tóm bắt được trong đống hỗn độn mùi hương đó cái anh cần: cái mùi quen thuộc của Skar.
Một khi đã bắt được mùi của con mồi thì một kẻ săn mồi không bao giờ mất dấu nó. Skar đã từng dạy anh thế, và anh sẽ không để mất dấu nó. Thật may mắn là không có mùi của chó sói hay con thú gì đó nguy hiểm, ngọai trừ một thứ mùi làm anh thắc mắc: mùi của con người. Rất gần. Ngòai anh ra, còn một ai đó ở trong rừng. Một người giữ rừng đang có công chuyện trong khu rừng này chăng? Liệu anh có nhờ vả người đó được không, hay người đó đến để bắt anh về?
Đang đắn đo không biết làm gì tiếp theo thì có tiếng chân đạp gãy cành cây phía sau khiến anh giật thót quay phắt lại. Anh thấy bàn tay ai đó hiện ra lờ mờ dưới ánh sáng xanh của cây nấm Mộc Quang Nhĩ. Không kịp suy nghĩ, anh vội lao tới xô cái người đó.
Tiếng la oai óai vang lên khi người lạ ngã xuống, cây nấm rơi qua một bên. Vừa dợm bước tính phóng đi thì một bàn tay chụp chân khiến anh ngã dập mặt xuống đất. Anh quay lại toan đạp người đó ra thì bất thần dừng lại vì nghe một giọng nói rất quen thuộc:
-“Ai thế? Có phải là anh Za đấy không?”
Giọng nói này đã hai lần cất lên, một lần là khi anh chạy súyt va vào một ai đó, và đây là lần thứ hai. Tại sao lúc đó anh lại không nhận ra ngay tức thì chủ nhân của cái giọng nói trong trẻo như chuông ngân này nhỉ?
-“Ri, là em đấy à ? ", Za run run hỏi. Cảm xúc của anh lúc này thật lẫn lộn đến nỗi không thể miêu tả bằng lời.
Cô em họ Ri, người đã chuyển đi vài năm về trước, bây giờ đã trở lại với anh. Nhưng tại sao lại trong khu rừng đáng sợ này ?
[/spoil]
Giải nghĩa
[spoil]
Gnikees ma I tahw ot em deal
Lead me to what I am seeking
Hãy dẫn ta đến thứ ta đang kiếm tìm
[/spoil]
Chỉnh sửa cuối:

, giống như trong Lord of the Rings trận Helms Deep 





).
.
.
