Câu đố
[spoil]
-“Quá trưa rồi, mà sao Ri chưa tới nhỉ?”, Za nằm thở dài trên đồng cỏ xanh mướt dưới bóng râm của một cái cây lớn, cạnh một con suối nước chảy rì rào.
Kế cậu không ai khác là một con Hắc Hổ lông đen mượt vằn vện trắng. Nằm kế nó, cậu có thể nghe được tiếng thở phì phì, và thi thỏang liếc thấy cái miệng đỏ với hàm răng sắc bén của nó há ra ngáp lấy không khí. Trái với sự thiếu kiên nhẫn của Za, nó chỉ yên lằng mà nằm lim dim đôi mắt, chờ đợi cái gì đến thì sẽ đến.
Nằm mãi cũng chán, Za ngồi bật dậy, lục túi lấy ra cuốn sách Tri Thức, hết ngó cuốn sách rồi lại ngó Skar. Cậu đã hứa sẽ cùng Ri giúp cho Skar khỏe lên, nên dù rất nôn nóng, cậu vẫn phải chờ cô em gái bé bỏng của mình đến. Chợt có tiếng gừ gừ bên cạnh, quay qua thì thấy Skar nhìn cuốn sách với ánh mắt cảnh giác.
-“Mày to lớn thế mà lại đi sợ một cuốn sách vô tri vô giác này sao?”, Za cười, bỏ sách vào túi và gãi cằm cho nó. Ý nghĩ của Skar thâm nhập vào đầu cậu, tuy không thành tiếng, nhưng thông điệp cảnh báo thì quá rõ ràng: Cuốn sách này không phải là thứ hay ho gì.
-“Yên tâm đi. Tao biết phải làm gì mà”, Za nhún vai rồi đứng dậy, quay qua nhìn nó bảo, “Chờ hòai vậy chán lắm, hay tập né tên không?”
Skar không nói gì, chỉ đứng dậy duỗi chân cẳng ra, bước hùng dũng ra đồng cỏ trống trước mặt như thách thức. Còn Za lấy ná ra và một ít hạt ra, giả làm tên bắn. Đây là bài luyện tập mà Za nghĩ ra để Skar có thể tập né tên nhằm đối phó với những thợ săn trang bị cung tên. Lúc đầu cậu tính bắn lén trong rừng, nhưng thấy việc đó còn khó hơn bắt cá tay không với các giác quan nhanh nhạy của Skar, nên cậu chuyển qua giúp nó quen với địa thế trống trải.
Za nhìn Skar, giương ná lên, nheo mắt lại và bắn. Bắn riết rồi cậu cũng thành tay thiện xạ luôn nên bắn rất nhanh và chuẩn sát, nhưng như thế không nhằm nhò gì với so sự nhanh nhẹn của Skar. Nó không bao giờ quay ngang người, và luôn di chuyển qua lại theo hình zig-zac. Hạt bay như mưa mà không có cái nào trúng nó cả. Chẳng mấy chốc nó đã áp sát và phóng qua đầu cậu, khiến cậu phải vội cúi hụp xuống.
-“Chậc, mày không bao giờ nhường cho tao thắng một ván hả Skar?”, Za rên rỉ, nhưng lại bất thần lắp đạn rồi quay lại bắn nó. Thi thỏang cậu vẫn làm trò này để gây bất ngờ, nhưng lần nào Skar cũng né được cả và quay lại nhào lên hất cậu ngã luôn.
Nhưng lần này, cái đạn hạt tầm thường đó lại bắn trúng Skar. Trúng ngay giữa trán, ngay khi nó quay đầu lại nhìn cậu.
Za đứng bất động hồi lâu, nhìn Skar trân trối. Skar cũng nhìn cậu với ánh mắt mệt mỏi trong giây lát, rồi quay gót quay về chỗ nằm lúc nãy. Cậu đã lần đầu tiên thắng nó trong một cuộc luyện tập, không, một trò chơi thì đúng hơn, nhưng sao chiến thắng này lại khiến lòng cậu trĩu nặng hơn
-“Skar… Mày…”, khó khăn lắm, Za mới bật miệng nói được vài từ thì:
-“Anh Za, em tới rồi này”, tiếng một cô bé vui mừng reo lên.
Za quay lại và cười với Ri. Nỗi lo vừa chớm dậy của Za tạm thời biến đi mất, như thể cái thân hình bé nhỏ đang đạp cỏ chạy tới kia là một niềm hy vọng biết đi.
~~/_\~~
Ri vẫn chu đáo đúng với bản chất cô khi đem theo một ít đồ ăn cho bữa trưa của cả hai, vừa kịp lúc Za thấy kiến bò bụng. Cậu giơ một miếng bánh kẹp mứt ngọt cho Skar, nhưng nó chỉ lắc đầu, mắt ngó cậu đầy thắc mắc về vị giác kì lạ của con người.
-“Nhãy nhờ em nhở nhâu?”, Za vừa hỏi vừa nhai nhuồm nhòam
-“Ở nhà cũ của em. Mẹ em bắt em học cho xong thì mới cho đi chơi”, Ri cắn dở mẩu bánh của em, cúi đầu vẻ biết lỗi. Dì Ra’zine luôn muốn cô bé trở thành một người giữ rừng thật giỏi, nên cứ ép cô học. Cũng may là tính Ri thích chiều lòng người khác nên không thấy phiền lắm. Gặp cậu thì còn lâu.
-“Hờ, nhì ấy hật nà *hực*”, vừa ăn vừa nói khiến cậu nghẹn. Nhưng Ri đã kịp vỗ vào gáy cậu khiến mẩu bánh trôi xuống luôn.
-“Anh hư lắm. Vừa ăn vừa nói”, cô bé cười khúc khích khiến cậu quê độ. Cậu tiu nghỉu đợi Ri ăn xong bữa trưa của mình rồi mới trịnh trọng nói:
-“Thôi được rồi, đã đến lúc chúng ta làm theo kế họach”, nói đọan Za lấy quyển sách ra lần nữa. Nói là ‘làm theo kế họach’ cho oai, nhưng kế họach ra sao thì phải hỏi quyển sách.
Hai anh em hồi hộp ngó quyển sách Tri Thức. Thật khó tin cuốn sách cũ xì này lại là cuốn sách phép thuật của một cố Giáo chủ của một giáo phái nào đó, và khó tin hơn giờ nó lại nằm trong tay một thằng nhóc giữ rừng tập sự như cậu.
-“Nó sẽ hiện chữ lên nếu anh yêu cầu nó điều gì phải không”, Ri hỏi.
-“Chắc thế, để anh thử”, Za hít một hơi dài, rồi đọc to, “Hỡi sách Tri Thức, tao yêu cầu mày chỉ tao cách chữa lành cho bạn tao, Skar”
Trong vài giây đầu, không có gì xảy ra cả khiến hai anh em chợt thóang nghĩ đến họ đã thất bại. Nhưng từ những khe giấy, quyển sách phát ra ánh sáng chói lòa khiến Skar cũng phải giật mình mà gầm gừ. Những trang giấy cũ sờn được lật đi cho và dừng lại ở một trang nào đó, với những kí tự vàng kì lạ bơi tụ lại tạo thành những dòng chữ:
Htaed fo Esruc eht eruc ot,
Nus eht fo retsis elttil htaenrednu ytas,
Morf lufituaeb tsom reh ni si ehs nehw,
Norcinu a seifitnedi thaw esu.
Za nhìn những con dòng chữ như thể đang nuốt từng câu từng chữ một, miệng không ngừng lẩm nhẩm. Tuy rằng phát âm được con chữ kì lạ này, cậu lại không biết ý nghĩa của chúng. Nhưng có lẽ không cần thiết, vì cậu tuy không hiểu nhưng vẫn sử dụng được quyển sách đến hai lần. Và lần này, nó chắc chắn sẽ cứu được Skar.
Khi chắc chắn đã thuộc nằm lòng rồi, cậu để quyển sách lại cho Ri và vội chạy đến chỗ Skar đang nằm. Những suy nghĩ không hay về quyển sách của Skar đi vào tâm trí cậu, nhưng Za chỉ xoa đầu nó để trấn an. Cậu đọc to cái mà cậu cho là câu thần chú đó trước mặt Skar, rồi chờ đời.
Vài phút trôi qua, không có hiện tượng gì bất thường xảy ra cả. Lòng đầy hồi hộp, Za hỏi :
-"Mày có thấy khỏe hơn chút nào không ?"
Đáp lại câu hỏi của cậu là một cái lắc đầu ngán ngẩm.
-"Vô… vô lý. Tại sao thần chú lại không công hiệu ?", Za bắt đầu hốt hỏang thấy rõ, đầu óc tràn ngập những ý nghĩ mà cậu cho là nguyên nhân. Cậu đọc sai thần chú ? Cái quyển sách cho cậu xem không phải là thần chú cậu cần ? Hay quyển sách này là giả, còn quyển ông trưởng làng đang giữ là thật ? Hay là…
-"Anh Za, bình tĩnh lại đi", Ri vội chạy tới bên anh mình khi thấy Za cứ lảm nhảm đọc đi đọc lại câu chú đó.
-"Ri à, quyển sách không dùng được, anh… không biết phải làm thế nào cả", giọng Za rung rung.
-"Anh nghe em nói đã", Ri cười hiền hòa trấn an, "Em nghĩ… những dòng chữ này không phải là một câu thần chú"
-"Không phải thần chú ?", Za há hốc mồm, "Thế nó là cái gì ?”
-"Em cũng không biết nữa", Ri trầm ngâm, "Nhưng em đóan nó có liên quan đến việc chữa bệnh cho Skar. Một chỉ dẫn chẳng hạn"
-"Một chỉ dẫn mà không ai hiểu được thì làm được gì", Za cáu giận đập quyển sách một cái. Quyển sách thì vẫn trơ ra đó như thách thức.
-"Có lẽ… em hiểu được nó nói gì", Ri rụt rè nói
-"Em hiểu ?", Za như không tin vào tai mình. Những kí tự kì quái này có thể hiểu được à ?
-"Hồi hôm qua, anh cho em coi những dòng chữ làm một cuốn sách thành hai ấy. Em thấy tò mò về thứ tiếng mà cuốn sách dùng lắm, nên có về lục tìm tủ sách cũ nhà em xem có gì liên quan không ", Ri ưỡn ngực hãnh diện, "Và em tìm được thứ này".
Ri lấy trong túi mình ra một cuốn sách có vẻ còn cũ hơn cả cuốn sách Tri Thức. Nhưng cuốn sách màu nâu gỗ của Ri rất dày, được đóng gáy, bao vải vỏ cây cẩn thận, và có khắc tựa
Từ điển về Cổ Chú Ngược – viết bởi nhà nghiên cứu ngôn ngữ Wiklam Shespread
-"Cổ Chú Ngược ?", Za ngó chăm chăm cái tựa sách. Cậu chưa bao giờ có cảm tình với sách vở cả, đặc biệt một cuốn sách dày cả tấc thế này. Nhưng thấy thương Ri đã mang quyển sách nặng trịch này đến cho cậu, nên Za cũng lật ra đọc lấy lệ rồi xuôi xị trước một rừng chữ trong đó.
Trước khi Za kịp thắc mắc gì thì Ri đã giải thích say sưa:
-"Theo quyển sách ‘Những ngôn ngữ xa xưa’ của học giả Ranche Faraway, thì Cổ Chú Ngược là thứ ngôn ngữ đối nghịch với Chân Cổ Chú. Trong khi Chân Cổ Chú tìm tòi cái bản chất của phép thuật để sử dụng chúng, thì Cổ Chú Ngược lại là một thứ ngôn ngữ có khả năng ép buộc phép thuật làm theo ý mình. Đây là điều khiến Cổ Chú Ngược đi ngược với quy luật tự nhiên, phá vỡ sự cân bằng của điều Kì Diệu, và…"
-"Thôi thôi, Ri ơi. Đủ rồi, đủ rồi", Za vội bịt cái miệng xinh xinh của cô em, người đang tuôn ra một tràng kiến thức mà có lẽ cả đời Za không hiểu được. Có lẽ điều khiến dì Ra’zine hài lòng nhưng lại là điều Za không thích ở Ri là… cô bé là một con mọt sách chính hiệu. Lắm lúc cô bé vớ được quyển sách nào hay hay là cô đọc say mê đến quên luôn thằng anh họ của mình.
Tiếng của Ri la ‘ưm ưm’ vì bị ngăn nói vang lên một hồi thì mới nín, và Ri mới tiu nghỉu gỡ tay Za ra. Cô bé xụ mặt nhìn anh, bực bội nói, "Nói chung là, cuốn từ điển này có thể dùng để dịch thứ ngôn ngữ mà quyển sách Tri Thức sử dụng. Vậy đi"
-"Ừ ừ, hiểu rồi, cám ơn em nhiều lắm", Za vội cầm cuốn Từ điển lên.
Nhìn quyển sách dày cộm, Za thấy ngán ngẩm quá, dù biết nó là thứ cần thiết để cứu Skar. Mẹ Na’tura đang thử thách cậu bằng thứ cậu ghét nhất chăng ?
-"Nếu anh ngại thì để em cho", Ri xung phong
-"Thôi, đây là trách nhiệm của anh với Skar", Za thở dài, "Em cứ nghỉ ngơi đi"
-"Bảo đảm anh sẽ ngủ gục ngay sau trang đầu tiên", Ri ngúyt Za một cái dài, "Với em cũng đã tìm hiểu sơ về Cổ Chú Ngược rồi, thế nào cũng làm nhanh hơn anh"
-"Nếu em đã nói thế thì…", Za phân vân, và thấy Ri nói cũng có lý. Ờ mà Ri lúc nào chả có lý hơn ông anh họ của mình nhỉ. Nghĩ thế nên Za cảm thấy như trút được một gánh nặng khi trả quyển sách nặng trịch cho cô em mình.
Ri thì vui lắm, vì cô bé luôn muốn mình hữu dụng cho người khác, đặc biệt là đối với Za. Nghĩ đến việc mình góp sức một phần không nhỏ cho việc cứu một người bạn thân của anh mình, Ri thấy vui lắm.
Nghĩ đến Skar thì Ri liếc vội qua Skar, lúc này đang lim dim ngó bướm bay trên đồng cỏ. Trong mắt Ri lúc này, Skar như một chú mèo con lớn xác hơn là một chúa sơn lâm oai hùng.
Nhưng trước mắt, cô phải dịch được bốn dòng chữ bí ẩn đã
~~/_\~~
Tiếng quạ kêu đằng xa lúc xế chiều nghe não nề, báo hiệu một màn đêm sắp sửa buông xuống. Ánh vàng mật của mặt trời sắp ngủ trải dài trên đồng cỏ, ngày càng nhạt dần.
Đang ngủ tựa vào gốc cây, Za giật mình ngồi nhổm dậy, thấy Ri vẫn đang say sưa lướt ngón tay trên những trang sách của cuốn Từ Điển, đối chiếu với những dòng chữ trong quyển sách Tri Thức. Còn Skar thì đã đi đâu mất tiêu, có lẽ là đi săn hay là trở về hang ven bờ suối rồi.
Za thấy áy náy lắm, vì làm anh mà để em gái mình cáng đáng hết mọi công việc, đặc biệt là việc quan trọng thế này. Lúc nãy bảo giúp Ri, không hiểu sao cậu lại ngủ gật đến lúcchạng vạng thế này.
-"Này Ri, trời gần tối rồi. Hay là…", Za lên tiếng
-"Xong rồi !!!", Ri reo lên, tay cầm tờ giấy thành quả của mình lên mà nhảy tưng tưng.
-"Đưa anh xem", Za bỗng quên béng bầu trời ngả vàng, đón lấy tờ giấy mà Ri đã bỏ cả buổi chiều ra để hòan thành. Tờ giấy đề những nét chữ bay bướm của con gái :
"Để giải Lời Nguyền của Cái Chết,
Đợi bên dưới cô em nhỏ của Mặt Trời,
Vào thời khắc cô rạng ngời nhất,
Hãy dùng cái để nhận dạng một Kì Lân"
-"Là sao ? Một câu đố à", Za gãi đầu. Đây cứ như là một câu đố kì cục nào đó, mà cậu lại không có thời gian chơi trò giải đố khi mà Skar đang ngày một yếu đi thế kia
-"Em nghĩ em biết câu đố đó ám chỉ gì", Ri cười tinh nghịch.
-"Thiệt không ? Nói cho anh biết đi", Za nói như thể năn nỉ cô em, khiến Ri thấy chút áy náy.
-"Này nhé,
‘Lời Nguyền của Cái Chết’ thì anh biết rồi, đó là cái Skar đang mắc phải. Rồi
‘Cô em nhỏ của Mặt Trời’ chỉ có thể ám chỉ Mặt Trăng. Mà thời khắc Mặt Trăng
‘rạng ngời nhất’ chỉ có thể vào đêm trăng tròn. Nghĩa là
'Hãy đợi dưới ánh trăng tròn’"
-"À à, hiểu rồi", Za gật gù, cảm thấy Ri nói rất chí lí, "Thế còn
‘Hãy dùng cái để nhận dạng một Kì Lân ‘. Chả lẽ phải bắt một con Kì Lân đem về?"
Za rùng mình trước ý nghĩ đó. Kì Lân là một lòai sinh vật huyền diệu cực quý hiếm được cho là ban phúc lành, và nghe đâu nó chỉ xuất hiện trước các cô bé thơ ngây và trinh nữ. Cậu là con trai nên bát khả thi. Ri có thể có cơ hội gặp nó, nhưng bắt nó về thì…
-"Em nghĩ không phải đâu", Ri phì cười, "Kì Lân khác ngựa ở chỗ là chúng có sừng, nên em đóan chỉ cần dùng sừng Kì Lân là được"
-"Chậc, phức tạp quá. Sao giờ tự nhiên cầu kì vậy ?”, Za nhăn nhó
-"Có một số trường hợp Cổ Chú Ngược không thể vượt qua quyền năng định tử của nữ thần Cái Chết Da’ath, nên khả năng của chúng bị giới hạn. Hơn nữa,…", Ri lại bắt đầu say sưa ‘khoe kiến thức’
-"Vấn đề là đào đâu ra một cái sừng Kì Lân đây ?", Za thở dài. Chả lẽ việc cứu Skar giờ đây chỉ là điều viễn vông hay sao ?
-"Anh đừng nản chí", Ri ôm cánh tay anh mình, an ủi, "Có sách bảo : Kì Lân thi thỏang vẫn mọc lại sừng, nên sừng cũ sẽ bị rơi ra. Nghe đâu sừng của chúng có khả năng phép thuật diệu kì, nên các pháp sư luôn mong muốn có chúng làm quyền trượng lắm. Nếu may mắn Chúng ta sẽ tìm được thôi"
Za không nói gì cả. Ánh mắt cậu cho thấy anh đang nhìn vào một cái gì đó xa xăm lắm, hình như là đang tìm kiếm điều gì đó trong kí ức của mình
-"Anh biết rồi", Za bỗng nói
-"Biết gì hả anh ?", Ri ngớ người ra, không hiểu
-"Chỗ có sừng Kì Lân", Za vẫn tiếp tục nói, không cử động gì cả.
-"Ở đâu hả anh ?", Ri kinh ngạc nhìn Za
-"Quyền trượng sừng Kì Lân", Za mấp máy môi, không biết đang mừng hay đang lo âu, "Trưởng làng Ra’hasa có một cây như thế"
[/spoil]
Giải nghĩa
[spoil]
Htaed fo Esruc eht eruc ot,
Nus eht fo retsis elttil htaenrednu ytas,
Morf lufituaeb tsom reh ni si ehs nehw,
Norcinu a seifitnedi thaw esu.
To cure the Curse of Death,
Stay underneath little sister of the Sun,
When she is in her most beautiful form,
Use what idientifies a Unicorn.
Để giải Lời Nguyền của Cái Chết,
Đợi bên dưới cô em nhỏ của Mặt Trời,
Vào thời khắc cô rạng ngời nhất,
Hãy dùng cái để nhận dạng một Kì Lân.
[/spoil]