[spoil]
Trời còn chập choạng tối, bọn nó đã lên đường. Chỉ có cha mẹ Sophia và gia đình Xita ra tiễn tụi nó. Đến lúc này nó mới biết cha mẹ Xita hoàn toàn không biết gia đình Sophia là ai và cha mẹ Sophia giờ đang ăn mặc như những nhà quí tộc bình thường. Xita đã nói với bố mẹ cô rằng đây là một chuyến đi chơi xa mà Sophia đã rủ cô đi cùng.
Buổi chia tay diễn ra chóng vánh với nhiều bịn rịn và ít nước mắt. Mak thấy ánh mắt gửi gắm và hy vọng từ cha Sophia cho con gái, nỗi xót xa lo lắng của mẹ cô xen lẫn ánh mắt tự hào của cha mẹ Xita, sự quyết tâm trên gương mặt Sophia. Bất giác lòng nó dậy lên cảm xúc mông lung.
Liệu nếu nó có người thân đâu đó trên thế giới này, họ có tiễn biệt nó trong một chuyến đi xa như hôm nay không. Nó chợt cảm thấy thế giới này thật mênh mông trống trãi. Lẳng lặng lên ngựa, nó chậm rãi tiến về cửa Bắc kinh thành, khởi đầu chặng đường mới.
Khi trời sáng tỏ, tụi nó đã vượt qua nhiều dặm đường. Ở một ngôi làng nhỏ, tụi nó dừng chân nghỉ ăn sáng, hỏi thăm đường và lại tiếp tục đi.
Chặng đường không lúc nào ngớt tiếng chuyện trò của Sophia và Xita. Hai cô gái nói đủ thứ chuyện. Từ chuyện gia đình, tình cảm của các công tử, tiểu thư trong triều, mối quan hệ các đại thần cho đến chính trị, đối ngoại của các quốc gia. Nó không thể góp chuyện vì chẳng biết gì nhiều. Nó chỉ biết lắng nghe để mở rộng kiến thức về thế giới này. Dù vậy, nhờ hai cô gái mà chặng đường đã phần nào bớt tẻ nhạt và buồn chán.
Chiều tối, cảm thấy không thể nào tiến thêm được nữa, tụi nó dừng chân bên một khoảng rừng thưa. Cột mấy con ngựa bên cạnh khoảnh cỏ xanh mướt, tụi nó lục đục dọn chỗ nghĩ và chuẩn bị ăn tối.
Mak lại có dịp trổ tài nêm nếm thức ăn. Chì vài phút vào rừng, nó đã trở ra với mớ nấm và rau củ dại. Chốc lát bữa ăn ngon lành đã có trên bếp lửa. Xita cứ tấm tắc khen ngợi, nó ngượng đỏ mặt trong khi Sophia cứ cười tủm tỉm.
-“Vậy ngoài tài điều khiển vật, nấu ăn, anh còn dấu điều gì nữa đây Mak ?”
Nó chưa kịp trả lời thì Sophia đã đáp hộ:
-“Mak có thể nói chuyện với loài vật.”
-“Chà, thú vị đấy.” Xita nhận xét;
-“Nhưng nó chẳng thể ở vương quốc này được.”
-“Mình biết. Chính vì vậy mình nghĩ Mak là người Cayest.” Sophia gật đầu.
-“Cayest à ? Họ sống kín đáo, nhiều mưu mẹo và lắm trò ma quỉ. Sao cậu lại nghĩ Mak thuộc nơi đó ?” Xita nhíu mày.
-“Mình chỉ đoán mà thôi.” Sophia lẩm bẩm.
Cả ba ngừng nói chuyện nên Mak gợi chuyện khác:
-“Hôm trước Sophia xin cho tôi quả punu ấy. Nó là trái gì vậy ?”
-“Cái gì ? Trái punu á ? Cậu xin cho Mak ?” Xita la lớn thiếu điều muốn quăng cái dĩa cô đi.
-“Ừ thì … “ Sophia bối rối.
-“Mình không ngờ đấy Sophia.” Xita cười láu lỉnh làm mặt Sophia đỏ hơn.
-“Rốt cuộc nó là trái gì vậy ?” Mak sốt ruột hỏi.
-“Nó là một loại trái cây rất hiếm mà nữ thần Aslang đã ban tặng. Hàng năm, ba người có đóng góp nhiều nhất cho quốc gia sẽ được ban tặng. Nó làm nội lực người ăn nó tăng tiến vượt bậc.” Xita giải thích.
-“Ra vây.” Mak gật gù;
-“Dù sao cũng cám ơn Sophia nghen.”
-“Xuýt chút nữa cậu ấy đã hại cậu thì có. Ở đó còn cảm ơn.” Xita bĩu môi.
-“Tại sao ?” Nó ngạc nhiên.
-“Vì nếu cậu thực sự là người nơi khác thì sau khi ăn punu cậu sẽ tổn thương nặng.”
-“Quả thật lúc đó mình không nghĩ tới điều này.” Sophia cúi đầu nhìn cái dĩa của cô.
-“Mỗi loại trái nữ thần ban cho mỗi vùng đất chỉ phù hợp với người thuộc vùng đó thôi. Nếu dùng sai thì chỉ có hại chứ chẳng lợi lộc gì.” Xita nói tiếp.
-“Sao Xita biết rõ thế ?” Mak thắc mắc.
-“Vì khi mình nhận người gác đền bảo thế mà.” Xita buột miệng.
-“Xita đã ăn trái punu rồi ?” Nó bất ngờ.
-“Ừ, mình nhận một quả năm 14t còn Sophia cũng có một quả năm lên 10 đấy thôi.” Xita cười cười.
-“Hèn chi hai cô mạnh thế.” Mak vỡ lẽ;
-“Tại sao chỉ có 3 mà không là 5 ? Cái cây nào cho trái đó ?”
-“Mình không biết. Có lẽ Sophia biết đó.” Xita nháy mắt với cô bạn.
-“Có nhiều điều anh chưa cần biết đâu Mak.” Sophia nhìn nó thở dài.
-“Ừ, thôi vậy. Nhưng làm sao mà Xita được nhận vậy ?” Nó quay sang Xita.
-“Khuya rồi. Ta ngủ thôi.” Xita đột ngột cắt ngang câu chuyện.
Xita đứng dậy rồi lẳng lặng đi đến chỗ ngủ của hai cô. Mak nhìn sang sSophia thắc mắc nhưng cô nhẹ lắc đầu rồi đứng dậy đi theo. Mak cùng về chỗ mình ngủ với câu hỏi lởn vởn không biết Xita được tặng punu vì lý do gì.
-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-
Đêm đã khuya, trăng lên cao soi tỏ khoảng rừng thưa. Đoán chừng Mak đã ngủ say, Xita nghiêng đầu qua cô bạn thì thào:
-“Sophia này, cậu đã ngủ chưa ?”
Im lặng giây lát, rồi Sophia thầm thì đáp mà không nhìn cô bạn:
-“Chưa.”
-“Mình hỏi cậu một điều. Cậu phải nói thật nhé.” Xita nói khẽ.
-“Điều gì ?” Sophia hồi hộp.
Hít hơi dài, Xita thầm thì:
-“Cậu thích Mak phải không ?”
Im lặng lại thoáng qua, rồi Sophia hỏi lại:
-“Sao cậu nghỉ thế ?”
-“Vì những việc cậu làm chứ sao nữa.” Xita nói.
Sophia rụt rè nói:
-“Hình như cậu cũng thế mà. Cách cậu nhìn Mak ấy.”
-“Phải, mình có đôi chút chú ý Mak. Nhưng mình muốn cậu xác nhận suy nghĩ của mình cơ.” Xita thú nhận.
Im lặng lại phủ xuống. Chừng mấy phút, chi có tiếng côn trùng rỉ rả. Rồi giọng Sophia vang lên nhẹ tênh:
-“Phải, mình thích anh ta.”
Xita nở nụ cười mà Sophia không hề thấy:
-“Mak hơi khờ, nhưng tốt bụng và sẽ cải thiện được. Sophia à, chúng ta là bạn bè thân thiết. Mình lại là kẻ đến sau. Mình sẽ không giành với cậu. Nhưng nêu cậu buông Mak ra, mình sẽ nắm lấy đấy.”
-“Cám ơn cậu Xita.” Sophia quay sang ôm chầm lấy Xita.
-“Được rồi.” Xita vuốt lưng an ủi cô bạn. Không ai biết giọi nước mắt đã lăn xuống má cô.
Khi Xita buông Sophia ra và quay đi, Xita vui vẻ nói:
-“Muốn nghe lời khuyên không ?”
-“Có chứ.” Sophia mừng rỡ.
-“Cậu phải lạnh nhạt với Mak nhiều vào thì mới tốt. Đừng nâng niu Mak hoài. Cậu ta là dạng lạnh lùng thì chỉ có cái lạnh mới hợp cậu ta thôi.” Xita nhoẻn miệng cười.
-“Sao cậu dám chắc thế ?” Sophia thắc mắc.
-“Vì Mak là như thế mà.” Xita cười khúc khích rồi vùi đầu vào chăn. Sophia thì ngẩn ngơ với câu hỏi làm thế nào để lấy tình cảm của người mình thích đây.
Trên bầu trời khuya, mặt trăng cao vời vợi.
-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-
Ngày hôm sau, tụi nó chỉ còn cách Fisalha, thành phố cảng biển lớn nhất nhì Nucean nửa ngày đường. Bây giờ tụi nó đi thong dong trên con đường đến Fisalha.
-“Đất nước này thật lắm ao hồ nhỉ ?” Mak nhận xét khi đi ngang cây cầu thứ 6.
Sophia bật cười:
-“Hòn đảo này có hơn 200 hồ lớn nhỏ và gần 100 con sông. Vì thế nên nó mới đầy sức sống thế này.
Xita góp chuyện:
-“Nếu anh ra khỏi đây, anh sẽ nhớ nó đấy. Như ở Datom hay Lutain chẳng hạn.”
-“Tại sao ? Bộ ở đó không có nước à ?”
-“Hiếm lắm. Cho nên họ lệ thuộc vào ta nhiều lắm.” Xita nói.
-“Tôi không hiểu sự lệ thuộc này lắm. Nó bắt nguồn từ đâu và như thế nào ?”
Sophia lên tiếng trả lời:
-“Tôi cũng không rõ. Tất cả đều được dạy rằng đó là do nữ thần Aslang tạo ra như thế và trao quyền khác nhau cho mỗi vương quốc.”
-“Nữ thần Aslang ?” Mak ngơ ngác vì cái tên.
-“Là người tạo ra thế giới này. Người đã đánh bại Dak trong cuộc chiến bóng tối.”
-“Dak là ai ? Cuộc chiến bóng tối là như thế nào ?” Mak cảm thấy như đi vào màn sương.
-“Ôi trời!” Xita thốt lên ngán ngẩm.
Sophia che miệng cười khúc khích:
-“Xita à, cậu quên chuyện này chỉ được truyền miệng sao ?”
-“Vậy hai cô có thể kể tôi nghe không ?”
-“Không đâu Mak. Chuyện này chỉ có thể được kể ra từ những người gác đền thờ nữ thần thôi. Họ kể rất nhiều màu sắc đó.” Xita cười.
-“Anh an tâm. Chúng ta sắp đến Cayest. Đền thờ ở đó lớn nhất đấy. Anh sẽ biết tường tận mọi thứ.” Sophia nói.
-“Đứng lại.” Cả bọn giật mình khi nghe tiếng hét lớn. Lũ ngựa hí vang. Một đám người từ trong khoảng cây tiến ra chặn đường.
Mak nhìn quanh. Có 7,8 người đàn ông mặt mũi hung tợn, tay kẻ nào cũng lăm lăm kiếm, giáo và khiên. Vài tên còn cầm cung chĩa vào tụi nó. Đầu mũi tên xanh lét có vẻ như đã tẩm thuốc. Bọn nó gặp cướp rồi.
-“Đi đâu ?” Tên có hàng râu quai nón hỏi.
-“Đến Fisalha.” Sophia thong thả nói.
-“Để làm gì ?”
-“Chuyện riêng của bọn tôi.”
-“Tar lời tao ngay.” Hắn vung kiếm và chặt đứt một cachf cây ven đường.
Mak thầm tính toán. Cá Sophia và Xita đều mang kiếm sau luynwg và ngồi trên lưng ngựa. Tài nghệ hai cô thì nó đã biết rõ. Nếu có giao đấu, tụi nó sẽ chiếm ưu thế cạn chiến. Chỉ sợ những mũi tên đi lạc, Nếu sơ sẩy, tụi nó sẽ gặp ngũy hiểm. Nó lặng lẽ đếm những tên cầm cung và chú ý chúng để có thể ngăn chặn đúng lúc.
Bất chấp vẻ hung tợn của tên cầm đầu, Sophia vẫn bình tĩnh trả lời:
-“Chúng tôi đáp thuyền đi Cayest.”
-“Đến Cayest làm chi ?”
Mak thấy Xita coi chuyện này chả là gì. Thậm chó có phần lý thú khi cô cười cười lắng nghe cuộc nói chuyện.
Sophia tiếp tục nói:
-“Tụi tôi mua ngũ cốc và hạt giống ấy mà.”
-“Dân buôn bán à ?” Mặt hắn giãn ra. Quơ cây kiếm, hắn bảo;
-“Tụi bây mau xuống ngựa, để đồ đạc lại thì bọn tao tha mạng cho bằng không chẳng buôn bán gì được nữa đâu.”
Mak đánh mắt sang Sophia chờ đợi. Cô nhíu mày phân vân nhưng Xita đã xuống ngựa.
-“Xita ?” Sophia ngạc nhiên.
-“Con nhỏ này biết điều đó.”
Xita cười cười nhìn Sophia:
-“Không sao. Mình muốn cho Mak xem.”
Sophia tròn mắt:
-“Cậu muốn xài nó ngay tại đây ư ?”
Trong khi nó ngơ ngác thì bọn cướp giận dữ. Vài tên la ó còn tên cầm đầu la lớn:
-“Thôi lằng nhằng đi. Mau đưa tiền ra đây.”
-“Chúng tôi đưa ngay đây.” Xita cười và đưa tay ra.
Như có cơn gió lạnh thổi qua, Mak thấy không khí trong khu vực quanh nó như trở lạnh và luồng khói trắng mờ ảo đã tụ vào tay Xita. Đúng như hôm cô đấu với Klao.
Gương mặt Sophia lo lắng nhưng rõ là cô biết Xita làm gì. Trong khi đó bọn cướp hoảng sợ hệt như Klao và đồng bọn. Mak chỉ nghe tên cầm đấu lắp bắp:
-“Con bé này là … Chạy mau tụi bây.”
Rồi hắn giục ngựa bỏ chạy. Lũ cướp đứa thì chạy bộ, đứa thì phóng ngựa chạy thật nhanh.
Chỉ sau vài giây, con đường lại rộng thênh thang và trống trơn chỉ còn Sophia và Xita chưng hửng với việc vừa rồi. Rồi hai cô gái bật cười nắc nẻ. Khí lạnh và khói trắng tan biến.
Sophia vừa cười vừa nói:
-“Không ngờ bọn này cũng biết nó.”
-“Mình cũng không ngờ đấy.” Xita cười leo lên ngựa.
-“Tôi chẳng hiểu gì cả. Rốt cuộc Xita định cho tôi xem gì thế ?”
-“Mình định giải đáp chuyện hôm qua cho cậu nhưng chưa kịp làm thì chúng chạy mất.
-“Hôm qua ? Chuyện trái punu thì liên quan gì đến việc này chứ ?” Mak nhớ lại.
-“Đi thôi. Đến Fisalha mình hoặc Sophia sẽ nói cho cậu nghe.” Xita cười khúc khích rồi giục ngựa phóng đi.
Sophia cũng cười rồi phóng ngựa chạy theo. Mak biết có hỏi tiếp cũng chẳng được gì nên nó cũng ruổi ngựa rượt theo hai cô gái.
[/spoil]