Bận quá, nhưng cuối cùng cũng xong chương 7 ^^!
Đêm thứ bảy : Breaking the nightmare (1)
[spoil]
Hai giờ ba mươi phút sáng, đồn cảnh sát quận Dương Hòa.
Cạch
Đèn sáng. Cánh cửa phòng tạm giam mở, vị cảnh sát già điềm đạm bước vào phòng tạm giam, đảo mắt nhìn quanh một lượt, ông bỏ qua đám thanh niên lấc cấc dám đáp trả lại cái nhìn thoáng qua của mình bằng ánh mắt hằn học, rồi dừng lại ở góc phòng. Ông bước tới, nói với một cậu thanh niên ngoại quốc đang ngước nhìn mình với đôi mắt van lơn của một chú cún con bị bỏ rơi trong cơn mưa tầm tã :
- Cậu, và bạn cậu nữa, ra đi, có người đến bảo lãnh cho hai đứa.
Hai cậu thanh niên thở phào nhẹ nhõm, họ đứng dậy, bước theo vị cảnh sát già ra khỏi phòng tạm giam. Vài phút sau, sau khi hoàn tất thủ tục bảo lãnh, hai người thất thểu bước ra khỏi đồn, đi trước họ là một người đứng tuổi mặc bộ vét màu đen và một cô gái, mái tóc muối tiêu của người đàn ông cho thấy tuổi của ông đã quá ngũ tuần. Quay lại nhìn “hai kẻ tội đồ”, người đàn ông phân phát cho mỗi đứa một cái cốc đầu đau điếng.
- Ái!
- Ui da ...
Hai người đó không ai khác chính là Hải và Takeda, ôm cục u to tướng trên đầu, cả hai đứa mặt mày nhăn nhó, lí nhí xin lỗi người đàn ông.
- Híc … chúng cháu xin lỗi ạ …
- NÓI TO LÊN, LẨM BẨM CÁI GÌ ĐÓ ?
- Dạ … cháu nói là … chúng cháu xin lỗi ạ !
Sau một thoáng im lặng, người đàn ông giống như một quả lựu đạn đã rút chốt, nổ tanh bành với “tiếng nổ” là giọng nói sang sảng đầy tức giận của ông :
- Ta đã dặn hai đứa thế nào hả ? Đánh nhau chỗ công cộng thì liệu mà đánh nhanh rút êm, kẻ địch mạnh quá thì gọi thêm tiếp viện, vậy mà chừng đó ầm ĩ chưa đủ hay sao còn đốt nguyên cái trạm xăng HẢ ?
- Bình tĩnh đi ba, có gì để về văn phòng hẵng nói.
Người đàn ông đang nổi xung đó chính là quản lý tổ bốn, Lê Mạnh Tản, 51 tuổi, một cựu Stalker đã lui về hậu tuyến làm công việc sổ sách. Cách đây hai tuần, tổ mà ông quản lý mới tiếp nạp thêm một Stalker nữa, đó chính là Hải. Vụ ầm ĩ mà nó và Takeda gây ra đêm nay đã làm ông bác có tính cách nóng nảy và cầu toàn hơi thái quá này nổi giận. Nghe lời con gái khuyên, ông bình tĩnh lại đôi chút nhưng cơn giận thì vẫn con đó. Kéo tai hai đứa lôi đi xềnh xệch, Tản bước về phía góc phố trong khi cô con gái của ông giơ hai tay búng vào trán Hải và Takeda hai phát đau điếng. Hải gắt :
- Đau à nha ! Nãy giờ tôi ăn mắng chưa đủ hay sao hả ?
- Cho đáng đời ông, biết tính “sếp” rồi mà còn thích gây rối …
Hải chỉ tay sang Takeda, giọng gắt gỏng :
- Nếu tên đần này không đốt cháy con quỷ thì đâu đến nông nỗi này …
- Người ta đã xin lỗi rồi mà.
Takeda nhăn nhó vì vẫn đang bị xách tai lôi đi, chân cậu ta khập khiễng bước thấp bước cao cố bám theo ông sếp để giảm bớt nỗi đau cho cái tai khốn khổ của mình. Còn về cô gái đanh tranh thủ hành hạ “hai kẻ tội đồ”, không ai khác chính là Vy, nhìn vẻ khốn khổ của Hải và Takeda một cách điềm nhiên, vẫn bước theo “sếp”, Vy hơi cúi người xuống ngang tầm với hai cái đầu khốn khổ kia, cô hỏi :
- Thế công tắc “thoát khẩn cấp” của ông đâu rồi hả Takeda ?
- Ờ … cái đó … tôi không cẩn thận … làm rơi … nó bị con quỷ … đạp nát rồi …
- Bó tay với ông luôn.
Takeda líu ríu, miệng cười trừ với nhỏ. Hất mái tóc dài ra sau, Vy thở dài ngán ngẩm. Đến góc phố vắng, nhỏ lẳng lặng rút ra một chiếc hộp nhỏ bằng bao diêm, chỉ có duy nhất một nút bấm màu đò trên đó. Vy bấm nút, rồi cất cái hộp vào túi áo khoác. Hai phút sau, một cột sáng xanh lơ xuất hiện kèm theo tiếng ù ù nho nhỏ. Rồi một cánh cửa gỗ trồi lên bên trong cột sáng và biến mất - sau khi bốn người bước vào và đóng cửa lại - như chưa hề tồn tại …
Hai tiếng trước, ở ngã tư Trần Lập, ba con quỷ sau khi hợp lại làm một trở nên điên cuồng hơn bao giờ hết, nó lao tới Hải và Takeda tấn công dồn dập. Vội tránh những cánh tay khổng lồ của con quỷ đang vung vẩy loạn xạ, Hải tự trách nó quá bất cẩn khi không mang theo bình thu hồn quỷ. Quay qua Takeda, Hải ra hiệu bằng tay như muốn hỏi :
“Có cách gì giải quyết con cục súc này không ?”
- Có.
Takeda đáp, hai thanh Chân hỏa trên tay cậu đỏ rực lên như sắt nung. Luồn lách giữa hai cánh tay khổng lổ của con quỷ, Takeda đâm kiếm xuyên qua ngực nó rồi nhanh chóng thu hồi lưỡi kiếm và nhảy lùi ra trước khi con quỷ kịp tóm được cậu. Vết đâm nhỏ trên ngực con quỷ liền bùng cháy, tạo thành hình chữ hỏa (火) bằng lửa trên ngực nó. Không hề nao núng, con quỷ vẫn tiếp tục đánh đấm loạn xạ.
“Để mình xử lý cái chân, tấn công vào đầu nó”
Takeda ra hiệu cho Hải. Hiểu ý cậu, Hải liền lùi lại trong khi Takeda luồn lách như một con mèo trước những cánh tay to bằng cột nhà đang cố tóm lấy cậu. Sau một thoáng chuyển động, Takeda chặt đứt chân phải con quỷ nhẹ nhàng như cắt một tờ giấy. Mất chân phải, con quỷ lảo đảo, chân trái không thể chống đỡ nổi phần thân trên quá nặng nề của nó quá lâu.
“Thịch”
Hải xuất hiện trên đầu con quỷ, nó dồn ma lực vào Destruction một lần nữa rồi giáng một đấm như tạ sắt vào đầu con quỷ rồi nhảy ra phía trước khi con quỷ đổ xuống đất một lần nữa và vỡ tan tành như một tấm kính. Ngay lúc thân xác bằng sắt vụn của con quỷ sắp vỡ ra, chữ hỏa bằng lửa đang cháy trên ngực nó liền bùng cháy mạnh mẽ thành một ngọn lửa khổng lồ nuốt chửng con quỷ.
- Lần này có ăn thua gì không ?
Hải hỏi, nó nhìn ngọn lửa kia đầy nghi hoặc. Ba cái bóng trắng đang giãy giụa cố thoát khỏi đó nhưng vô ích, như bị một bàn tay vô hình giữ lại, chúng kêu gào thảm thiết trong ngọn lửa bốc lên cuồn cuồn đang nuốt chửng cả chúng và thân xác tạm bợ kia.
- Một khi đã bị đóng “Hỏa ấn” thì có tài thánh cũng khó thoát khỏi ngọn lửa đó đâu, còn về ngọn lửa thì cậu yên tâm đi, xong việc, nó sẽ biến mất.
- Vậy cậu có tắt được nó không ?
Hải ái ngại, tự nhiên lòng nó thấy không yên tâm.
- Tắt được, nhưng lo gì, nó cũng sắp tắt rồi này.
Takeda phủi tay sau khi thu hồi hai lưỡi kiếm. Hai đứa đứng lặng nhìn ngọn lửa tắt dần, rồi quay lưng bỏ đi trước khi mấy cái xe cảnh sát sắp sửa tới nơi … mà không để ý một dòng chất lỏng chảy ra từ máy bán xăng bị nhổ ra lúc nãy đang ở ngay cạnh xác con quỷ.
Đùng
Lửa bùng lên dữ dội. Ngược theo dòng xăng chảy ra, nó chạy một mạch về chỗ cái máy bán xăng đang nằm lăn lóc, và cái máy bán xăng đó chỉ nằm cách cái trạm xăng chưa đầy một mét. Nói đến đây hẳn ai cũng biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu ngọn lửa nằm gần một cái trạm xăng tan hoang (mà bể chứa của nó vừa mới được bơm đầy hôm trước) rồi đấy ?
Uỳnh!
Tiếng nổ khủng khiếp vang lên, đánh thức cả những người đang ngủ say nhất trong nhà. Dân chúng xung quanh khu vực đó nhốn nháo : người thì chạy ra nhìn cột khói đen đang bốc cuồn cuộn lên trời, người thì chạy đi gọi cứu hỏa, có người lại cố tránh hiện trường càng xa càng tốt.
Iiiiiii
Đầu Hải quay mòng mòn - Vụ nổ đã thổi bay cả hai đứa đi gần cả chục mét, thật may là cả hai đã kéo con quỷ ra khỏi khỏi trạm xăng mấy mét nên không ai bị bỏng - cảnh vật xung quanh chòng chành, mờ mờ ảo ảo như thể nó đang bị say xe nặng. Chống một tay xuống đất, Hải cố gượng dậy, dựa lưng vào cột điện gần đó cố hít thở không khí trong lành.
Tiếng còi hụ của xe cứu hỏa pha lẫn tiếng còi của xe cảnh sát ngày một gần.
- Bỏ mợ rồi … Takeda !
Hải gọi lớn, nó thở không ra hơi.
- Nghe thấy rồi … nhỏ mồm thôi ông tướng … ứ.
Giọng của Takeda vang lên ngay sau lưng nó. Hải quay lại, nhìn thấy Takeda đang nằm sõng xoài trên mặt đất cách nó vài mét. Cố đứng dậy, Hải lê từng bước cà giựt đến chỗ bạn, nó thúc :
- “Chim cút” nhanh không bị tóm cả lũ bây giờ.
- Đây … đây …
Takeda cố gượng dậy, nhưng cũng như Hải, đầu cậu chưa hết choáng váng sau vụ nổ. Vội lần mò trong túi áo khoác tìm vật gì đó một hồi, Takeda sững người, mặt cắt không còn giọt máu.
- Bỏ xừ rồi …
- Sao ? Lấy xe đi rồi chuồn gấp còn chần chừ gì nữa ?
Hải sốt ruột. Nói vậy chứ trong tình trạng đầu óc chao đảo thế này nó cũng không thể dùng “ghost walk” để trốn chứ đừng nói gì đến việc lôi cả Takeda theo.
- Giờ mà phóng xe đi thì không kịp … công tắc “thoát khẩn” đâu rồi ?
- Cái gì ?
- Cái … cái hộp nhỏ có một nút bấm màu đỏ ấy … đâu rồi !?
Hai đứa giáo giác ngó quanh, rồi Takeda nhìn thấy thứ cậu cần tìm : cái hộp nằm dưới nền đường đã lõm xuống vì bị con quỷ dẵm xuống vừa nãy. Nhặt cái hộp lên, Takeda không tin nổi vào mắt mình, cậu nhìn chằm chằm vào cái hộp đã vỡ vụn trên lòng bàn tay.
Xe cảnh sát và cứu hỏa cũng vừa đến nơi …
***
Trên nóc một tòa cao ốc, Hoàng đang đứng đối diện với một con quỷ bị ghim chặt vào tường bởi sáu thanh kiếm ánh sáng sắc vàng. Lấy trong túi quần bao thuốc lá và hộp quẹt và châm lửa, anh rít một hơi thuốc. Con quỷ ho khòng khọc, máu đen nhễu ra từ miệng và từ những vết thương của nó. Nhìn con quỷ, Hoàng hỏi :
- Trăn trối gì không?
- Đêm đen không ... phải là nơi con ... người ... chúng mày ... đặt luật lệ, "Hỗn nguyên thạch".... rồi sẽ về tay chủ ... cũ!
Nó trả lời khó nhọc. Hoàng im lặng, sau lưng anh một thanh kiếm ánh sáng khác đang từ từ bay lên.
- Có thể mày đúng, nhưng không phải ngày hôm nay.
Phập!
Hoàng trả lời, rồi thanh kiếm bay tới đâm xuyên qua lồng ngực con quỷ. Nó rú lên thảm thiết, rồi thân xác của nó tan rã dần thành cát bụi. Thu chiêu, Hoang lặng lẽ nhìn bãi chiến trường phía sau lưng mình : cả một khoảng sân thượng đầy những tro bụi còn xót lại của những con quỷ vừa tấn công anh. Con quỷ anh vừa giết chính là một trong các "summoner" mà đội Observer đang cố công tìm kiếm. Ngay khi bị Hoàng bắt giữ, con quỷ đó đã niệm chú tẩy não chính mình, buộc anh phải kết liễu nó ngay tại chỗ thay vì đem về căn cứ xét hỏi.
Phần phật.
Hoàng nhìn trừng trừng về phía nóc nhà đối diện : dưới ánh sáng mờ ảo của mặt trăng, là một bóng người đang đứng đó, hắn mặc một chiếc áo trùm đen kín mít, tà áo bay phất phơ trong gió. Hắn đứng đó, hay chính xác hơn là hắn đang lơ lửng cách mặt sân thượng gần một gang tay, điềm nhiên nhìn Hoàng kết liễu con quỷ summonner trong im lặng.
- Ngươi là ai ?
Hoàng hỏi.
Kẻ dấu mặt kia không trả lời, chiếc áo choàng đen của hắn đột ngột mở bung ra rồi cuốn chặt cơ thể hắn lại, và màu đen của chiếc áo choàng dần mờ đi, hòa lẫn vào cảnh vật xung quanh.
- Định chuồn à ?
Chỉ với một thoáng chuyển động, anh áp sát gã trong chớp mắt, tay cầm thanh kiếm ánh sáng vung lên, nhưng lúc Hoàng chém xuống thì kẻ đó đã biến mất. Biết mình vừa bỏ lỡ cơ hội bắt sống kẻ địch, Hoàng thu kiếm. Nhớ lại khoảng khắc vừa rồi, anh ngẫm nghĩ.
"Kẻ này có khả năng dịch chuyển đa chiều ? Thảo nào các Observer không thể lần ra dấu vết của bọn summoner là do hắn."
Đêm vẫn lặng lẽ trôi ...
***
Trường THPT Tân Quang, hai giờ chiều.
Lớp 11A3. Giờ ra chơi, trong ngoài lớp láo nháo như cái chợ với đủ thứ chuyện trên giời dưới đất được đám học trò lôi ra buôn qua bán lại. Ngồi phịch xuống cái ghế đối diện một cách thoải mái nhất có thể, xé gói snack khoai tây ra, Nam “chuột” bắt đầu bắt chuyện đầy hào hứng :
- Này Hải, mày đọc báo sáng nay chưa ?
- Hở … báo sáng à, chưa …
Hải ngẩng mặt lên trả lời thằng bạn cho qua chuyện rồi lại cúi xuống cặm cụi chép nốt mớ bài tập lập trình pascal nhằng nhịt chữ với số trong khi Nam “chuột” ngồi lải nhải về đủ thứ từ chính trị đến rau củ của tờ báo sáng nay.
- Mà mày có nghe phong phanh vụ nổ trạm xăng ở ngã tư Trần Lập không ? Vụ đó tao nghe ầm ĩ ra trò mà báo đài chả thấy đưa tin gì cả.
- Cái đó … tao chịu, mà … mày làm bài tập môn sử chưa, tao … mượn chép.
- Mày bị hãm à, mai mới học lịch sử đương đại cơ mà.
- À … ờ … tao nhớ nhầm …
Hải tảng lờ, nó vẫn còn cay cú vì “nhờ” cái tai nạn đó mà nó với Takeda bị “sếp” phạt lau dọn nhà vệ sinh một tháng liền. Thò tay nhúp một miếng snack của thằng bạn, Hải bỏ vào miệng nhai rôm rốp rồi quay lại với mớ thuật toán rối rắm. Thấy Hải có vẻ không hào hứng lắm với mấy cái mẩu chuyện giật gân của mình, Nam “chuột” bắt đầu hỏi han nó với vẻ tử tế nhất có thể của một thằng bạn thân :
- Mệt hả mày ? Cần tao dìu lên phòng y tế hem ?
- Khỏi, tao có bệnh với tật gì đâu.
Hải biết thừa Nam gạ gẫm nó lên phòng y tế chú yếu là để nghía cô y sĩ xinh xinh trên đó.
- Để tao đoán nhé, dậy thì hả ?
- Dẹp mày đi.
- Thế sao từ trưa đến giờ mặt mũi bí xị ra thế ?
- Kệ tao.
- Thằng khỉ này.
Trong khi hai đứa đang đấu khẩu nhạt hơn nước ốc thì cửa lớp mở nhẹ nhàng, một bóng hồng lạ bước vào lớp, thu hút sự chú ý của đám học trò rỗi việc.
“ Ai thế ?”
“Lớp 10 A4 đấy, mi không biết à ?”
“Hoa khôi của trường mình năm nay đấy”
Hải nhìn lên : một cô gái với cặp mắt tròn vo, đen láy cùng mái tóc dài óng ả và khuôn mặt xinh xắn dễ thương cùng một chiếc hộp nhỏ được gói trong khăn bọc màu hồng trên tay đang bước tới chỗ nó. Đặt chiếc hộp lên bàn nó, nhỏ ngượng ngịu :
- Bánh sandwich này do em tự làm … anh có thể ăn thử không … anh Nam …
Hải chưng hửng, xuýt nữa thì nó nhe răng ra cười duyên với nhỏ. Huých thằng bạn vẫn còn đang ngạc nhiên một cái, Hải cười cười :
- Người ta mời mày kìa.
- À, anh đang … mà … em là ai vậy ?
Cô gái vốn đang ngượng lại càng ngượng hơn, vội lấy tay che đi một nửa khuôn mặt đang đỏ như gấc chín.
- A … em … xin lỗi, thế này có hơi đường đột quá …
-
Ăn đi mậy, có cái sandwich thôi mà.
- Thôi để anh ăn hộ nó cho nhé.
- Em à, cho anh xin số di động được không ?
- Lượn đê mấy thằng khỉ.
Hải vừa dẹp đám đực rựa đang bâu quanh bàn nó như ruồi bâu đĩa thịt vừa xem hoạt cảnh đang diễn trước mặt nó như trong bộ anime nào đó. Cười ngượng nghịu, Nam nói với nhỏ :
- Không sao đâu, để anh ăn, cám ơn em nhé.
- Ngày … ngày mai em có thể làm … bánh qui cho anh … không ? Em … em nấu ăn cũng rất … rất khá đấy.
“Thật ra thì Nam cũng hot lắm đấy chứ.”
“Cũng đúng ha, chỉ tại Khôi “heo” A7 với Hải ”gật” lúc nào cũng kè kè cạnh hắn như ba tên gay nên không đế ý …”
- Nói xấu người ta thì nói nhỏ nhỏ coi bà tám.
Hải quay lại càm ràm.
Rõ ràng dạo gần đây hình tượng nó trong mắt đám con gái đang tụt dốc nghiêm trọng. Trông qua một lượt, thì rõ ràng Nam “chuột” đâu có hơn nó nhiều lắm đâu ? Học giỏi hơn một tí (hs giỏi từ lớp 1 đến lớp 10 - Hải, hs giỏi từ lớp 1 đến … lớp 2), cao hơn nó một tí (1m75- Hải, 1m70 cái này chắc đúng là một tí thật), đẹp trai hơn nó một tí (hạng năm bình bầu hot boy của trường - Hải, hạng bốn mươi), thằng Khôi “heo” thì miễn bàn, cơ mà thằng Hải suốt ngày kè kè cạnh nó cũng được coi như cái phần thừa thãi thêm vào làm giảm hình tượng của gã hot boy đó ?
Vài phút sau, lúc hoạt cảnh tình cảm học đường hạ màn và nhỏ hoa khôi đi khỏi lớp cũng là lúc Nam “chuột” bị dìm vào trong cơn điên loạn của đám “ruồi” vừa nãy.
- Thiến nó đê anh em ơi !
- Ặc ặc, cứu tao với bạn hiền !
Hắn giãy đành đạch trong một rừng các bàn tay đang thò vào cấu véo, đánh đấm, cù léc đủ các thể loại từ hội Forever Alone của lớp. Giả lơ như không liên quan gì đến cánh tay đang giơ lên trần nhà, giữa những cái lưng đang lúc nhúc bu lấy chủ nhân của nó như một đám zombie đang bu lấy nạn nhân xấu số của chúng, Hải chép cho xong mớ thuật toán tin học rồi lia vở của Hòa “dê” trở lại cái ngăn bàn của nó một chính xác như thể nó là vua bài Môn Phi. Sau khi màn tra tấn kết thúc, Nam lê cái “thân tàn” đến chỗ Hải, giọng run rẩy kiểu như đang là mùa đông rét mướt mà nó chỉ mặc mỗi cái áo ba lỗ mỏng tang :
- Móa thằng khỉ, mày bỏ mặc anh em lúc hoạn nạn thế à ?
- Tao không có ngu mà lao vào đám thây sống đó lôi mày ra, à mà đấy còn là chưa kể cái tội ăn mảnh vừa nãy của mày đấy nhé.
- Đồ đàn bà …
- Ra sân học thể dục đi, đến tiết rồi đấy.
Hải thản nhiên đút quyển vở vào cặp trong khi Nam bắt đầu thuyết giảng cho nó bài học về tình bạn giữa những người đàn ông đích thực học cùng nhau từ hồi trung học cơ sở cho đến khi hết đại học. Trước khi ra sân bóng, Hải quyết định bịt cái loa phát thanh léo nhéo cạnh nó suốt mười phút đồng hồ bằng tin tức nó vừa nhận được từ tin nhắn di động của Khôi “heo” :
- Tao có hai tin, một xấu một tốt, mày muốn nghe cái nào ?
- Xấu trước đi, tin tốt để sau cho đời dễ lạc quan.
- Tin xấu là thằng Khôi không hoàn thành được nhiệm vụ cao cả mà anh em giao cho nó, tức là … không có cái vé nào cho tao, mày và nó đi xem Fire in the Hole diễn tối nay.
- Oắt đờ heo ? Mày đùa à ? Có biết là tao phải nhịn bữa sáng suốt hai tuần chỉ để cho tối nay đi xem súp pơ xờ ta của tao gào thét trên sân khấu không thế !? Cả đời tao sống chỉ để … bla bla bla …
Nam lại bắt đầu phun phèo phèo vào mặt Hải với tốc độ bắn mà một khẩu gatling gun còn phải chào thua. Chơi thân với nhau từ hồi THCS, Nam và Hải có chung cả đống sở thích về âm nhạc, thể thao, ăn uống,v.v.... Niềm đam mê nhạc rock của nó cũng có một phần nhờ tên bạn thân này chịu khó “đầu độc” bằng Bon Jovi và Linkin Park từ hồi lớp sáu.
- Thôi, xì tốp đi, tin tốt là … anh trai thằng Khôi cũng ở trong ban tổ chức live show, cho nên tụi mình được vào xem miễn phí.
- Giời ạ … Làm tao hết hồn.
Nam thở phào nhẹ nhõm như người chết đuối may mắn vớ được cái phao cứu sinh. Hải châm chọc :
- Ai bảo mày lạc quan tếu lắm vào.
Hai đứa cụng tay nhau, cười ha hả rồi phi ra sân bóng.[/spoil]