Xin lỗi mọi người nhiều...dạo này bận quá...mới bị điểm kém nữa, tinh thần xuống dữ dội. Hôm nay mới có thời gian để viết chap tiếp
Thành công đến sớm
[spoil]Maria lúc này đang ở trong phòng riêng của mình. Cứ nghĩ đến việc phải có một người cứ nhìn mình từ góc phòng, cô thấy không thoải mái lắm. Thế là cô bèn nghĩ ra ý kiến hay: cho cô ta xuống nhà kho. Thế rồi Liz đột nhiên đứng dậy, bước đi ra khỏi cửa và xuống lầu.
-Này, đi cho đến nơi đấy nhé. Xin lỗi cậu, tớ bận ngủ không dẫn cậu đi được và ngủ thì cần không gian riêng tư. – Maria nói vọng ra từ phòng của cô khi Liz đang bước xuống cầu thang.
Maria lại bắt đầu nghĩ về kỹ năng của mình. Cô biết một puppeter tuy là đáng sợ nhưng dù gì thì cô vẫn chỉ đang ở mức Basic, việc cô có thể làm là giữ điều khiển một người cho đến khi tiềm thức của họ được đánh thức và trỗi dậy. Đúng vậy, việc điều khiển cơ thể của puppeter xuất phát từ việc nhốt tiềm thức cùa nạn nhân lại và cho những mệnh lệnh của cô vào thay thế tiềm thức đó. “Quả thật là một kỹ năng đáng sợ!” Maria nghĩ. Nhưng những puppeter thật sự còn lợi hại hơn. Họ có thể tạm thời thay thế phần tiềm thức đó bằng một tiềm thức khác hoàn toàn mới. Vì chỉ thay thế tiềm thức, phần ký ức dài hạn không bị đụng chạm, nên những người bị điều khiển sẽ thành một con người khác, với cùng những kỹ năng mà họ đang có. Nhưng những gì họ phải trả để có được thứ đó thật quá sức tưởng tượng với Maria: một phần của ký ức.
Với Maria, ký ức là một điều vô cùng quan trọng. Nó là thứ giúp cô tìm ra được thân phận của mình. Maria bị thất lạc cha mẹ lúc tám tuổi, tất cả những gì cô nhớ là những ký ức đẹp đẽ về người anh và cha mẹ của mình. Từ lúc hiểu chuyện, cô đã bắt đầu cố nhớ tất cả những gì xảy ra xung quanh cô với hy vọng có một ngày cô sẽ tìm được một manh mối nào đó về bất cứ người nào trong gia đình mình. Mệt mỏi với cái cảnh chiến đấu không ngừng nghỉ, cô chỉ có một mong muốn duy nhất: không một thành viên nào trong gia đình mình tham gia vào cuộc chiến này.
“Lộc….cộc…….cộc…..” Đang giữa những dòng suy nghĩ mien man thì cô nghe tiếng từ dưới nhà. Cố bước xuống, mở cửa nhà kho. “Ôi không!” nó đang cố động đậy. Maria nhìn một cách hoảng sợ thật sự, đối với cô, bất cứ kẻ nào trong tầm kiểm soát mà thoát khỏi thì thật đáng sợ, vì ngoài khả năng điều khiển, cô không hề có kỹ năng phòng vệ. Cả người Maria như đang lạnh lên, tay chân cô run cầm cập. Liz cử động một lần nữa, lần này lại nhiều hơn lần trước. “Ư…ta sẽ…không chịu…thu…” Liz như chồm người dậy. Maria hoảng sợ, cô không còn run nữa, nhưng cảm giác sợ hãi đã làm tắc nghẽn hết các giác quan của cô trừ đôi mắt.
-Dừng!!! Lại!!!! – Maria hét to một cách đáng sợ, mắt cô đỏ lên.
Liz đột nhiên ngã xuống như cũ. Lần này đôi mắt của Liz không còn như xưa nữa, đôi mắt cô biến thành màu đỏ, một màu đỏ vô hồn.
Tấm thẻ của Maria đột nhiên sáng lên, rồi lại tắt. Maria bước ra khỏi nhà kho, cô cảm thấy nhẹ nhõm vì vửa giải quyết được một sự cố, nhưng đồng thời cô cũng lo lắng, lo lắng về một thứ gì đó mà cô cũng không rõ.
Vào tối hai đêm trước… Mark, Lynn, và Christina cùng chạy nhanh vào rừng, ngay chỗ mà lâu đài biến mất. Christina bước tới phía trước, miệng lẩm bẩm một câu thần chú hay gì đó. Đột nhiên một luồng sáng xuất hiện, nó mờ ảo như một phép thuật. Không phải! Đó chính là phép thuật. Luồng sáng nhỏ nhoi từ từ bay lên chạy xuống, một chiếc xe màu trắng từ từ hiện ra…Mark trầm trồ:
-Woa, đẹp quá
-Hừm, xe đẹp thế này, lại màu trắng nữa mang đúng tính chất nhà Trắng. Nhưng như thế này…liệu có quá lộ liễu không…mình nghĩ màu trắng là màu khá nổi – Lynn vừa khen ngợi vừa trầm ngâm.
-Hô hô, cứ vào đi rồi biết nhé! – Chris trả lời một cách tự tin như biết trước được câu hỏi.
Đột nhiên một giọng nói yếu ớt vang lên phía sau Mark:
-Cứu…cứu với…
Mark quay lại, một cô gái chừng mười lăm mười sáu tuổi đột nhiên xuất hiện, nằm gục xuống đất, quần áo cô dính đầy bùn đất như đã chạy đi từ một quãng đường nào đó. Mark chạy lại gần cô bé:
-Này bạn, có sao không? – Mark chạy lại gần, để lại Lynn và Christina nhìn nhau không hiểu chuyện gì đang xảy ra
-Đem cô ta vào trong đây ngay! – Một giọng nói vang lên từ chiếc xe…
Hai đứa quay qua nhìn Christina như sắp đặt câu hỏi, cô vội vã đưa tay về chiếc xe cười rồi trả lời:
-Àh mình quên mất, đây là một người bạn của ngôi nhà Trắng. Tên của cô là Michelle. Àh còn người bạn gì đó của cậu, sao chúng tớ không thấy nhỉ?
-Tớ không biết – Mark nói một cách ngập ngừng rồi quay qua nhìn Lynn, cả hai liền nhắm mắt như hiểu bên kia nói gì.
Mark dần dần hạ cô bé xuống.
-Đừng làm thế, trường hợp này có thể là không phải chuyện đó…đem cô ta vào xe đi rồi ta giải thích cho. – Chiếc xe lên tiếng một cách vội vã.
Mark dần dần đem cô gái ra ghế sau. Lynn ngồi kế bên đó và Christina ngồi ghế trước. Mọi người đã sẵn sàng; chiếc xe xoay về hướng thành phố Behrakis rồi xuất phát chạy thẳng về hướng đó.
-Tại sao cậu không nghĩ cô gái này như những gì chúng tôi nghĩ? – Mark hỏi một cách nghi ngờ.
-Chắc có lẽ cậu không biết nhiều về những truyền thuyết của thế giới này. – Chiếc xe từ từ trả lời - Chiến binh của hai thế lực không bao giờ có thể thoát khỏi một trong hai thế lực một khi họ đã đồng ý tham gia vào cuộc chiến. Và kể cả khi chết…Điều đó cũng không ngoại lệ. Có người nói rằng kể cả khi chết, họ cũng đầu thai thành người và tiếp tục chiến đấu cho thế lực đó. Họ đưa ra giả thuyết như thế vì thế lực hai bên trước giờ vẫn cân bằng, mặc dù số chiến binh hy sinh của ca hai phe đều dao động trong tương lai gần. Tuy nhiên, đây cũng chỉ là giả thuyết vì không ai có thể biết trước khi được sinh ra thì mình là gì, đúng không nào? Việc cậu nhìn thấy cô bé này cũng chỉ là một giả thuyết, tớ thấy được cậu và cô bé vì tớ có khả năng nhìn thấy những gì người khác nhìn thấy. Hmm, tớ hỏi điều này nhé….Cậu có thích ai chưa?
-….-Mark không nói gì mà chỉ lặng đi nghĩ về Liz
-Chưa hả, thế thì tốt. Vì các chiến binh có những khả năng hơn người, mạch cảm xúc của họ cũng biến đổi, không thể giải thích bằng khoa học. Một khi họ yêu nhau, thì linh hồn của họ luôn theo nhau trong tiềm thức nên từ lúc đó về sau, họ sẽ mãi thấy linh hồn của nhau, cho dù có ở kiếp nào đi nữa.
-Ý cậu nói là…Mark và cô gái kia yêu nhau kiếp trước…và cô gái kia đã chết àh? Aha, thú vị đấy! – Christina vừa nói một cách tò mò, đầu óc vẫn còn nằm trong mớ lý luận nêu trên.
Mark nhìn vào cô gái, một nét mặt thật dễ thương làm sao, cô gái này gợi cho nó về Liz. Nghe Michelle kể về truyền thuyết của các chiến binh, nó chợt đỏ mặt, việc gặp Liz với nó giờ như càng trở nên khó khăn hơn. Nó không biết đối mặt với Liz thế nào khi có cô gái chỉ-nó-mới-thấy được xem là tình-yêu-kiếp-trước đi theo nó thế này. Chiếc xe đột nhiên lên tiếng:
-Àh, để cô bé ngủ đi nhé, tôi có thể điều trị vết thương bằng giấc mơ cho bất cứ ai ngủ trên đây.
Mark yên tâm hơn. Sau một đêm dài, nó lại có chút thời gian để nghỉ ngơi. Chiếc xe lại chạy qua khu phố đông người của Tart, nhưng giờ này đêm khuya, con đường nào cũng vắng. Con phố vắng vẻ, không bóng người. Chiếc xe chạy với tốc độ khá nhanh, nhưng dường như nó không gây ra một luồng gió nào. Một chú chim nhỏ đột nhiên xuất hiện trên đường, chỗ chiếc xe đang chạy tới. Chiếc xe vẫn cứ lao tới, bỏ lại chú chim phía sau. Nó vẫn an toàn, nhảy nhót rồi bay lên, biến mất trên không trung.
Một buổi tối yên lành nữa lại sắp trôi qua. Mark và Lynn từ từ chìm vào giấc ngủ. Để lại Christina trong những dòng suy nghĩ.
-Em gái à, ta sắp lại được gặp nhau rồi….
[/spoil]