Anh đã không còn được nghe em nói , hay kể những vui buồn trong cuộc sống , dù đôi lúc anh hơi thờ ơ với những câu chuyện ấy .....
Anh đã không còn mỗi ngày được nhận điện thoại hay tin nhắn của em dù đôi lúc em chỉ hỏi rằng:Đang làm gì đó anh?...
Anh đã không còn được hôn lên trán em, ghì chặt em vào lòng,dù không nói 1 lời nào ...
Anh đã không còn được chở em mỗi ngày,đi qua những con đường quen thuộc , vào những hàng quán mà hầu như ngày nào cũng ghé...
Anh đã không còn được chở em đi siêu thị,đi mua quần áo ... để rồi em cứ hỏi anh cái này đẹp không , cái kia thế nào ,dù biết rằng em 0 có ý định mua nhưng đôi lúc anh không trả lời vì bực mình ....
Anh đã không còn gọi điện cho em đầu tiên khi anh có chuyện vui hay gặp khó khăn trong cuộc sống ...
Anh đã không còn thu xếp thời gian để mỗi chiều chạy qua nhà em chở em đi dạo , vì anh biết rằng…………………..anh đã mất em rồi ....