chủ đề topic nói lên tất cả

,em là con trai mà có cái tật íu vía,hay sợ ma

,thường thì ban ngày ko sao,đến tối cỡ 11h là bắt đầu thấy run run

,bác nào biết cách trị giúp em với
Năm ta 5 tuổi, cậu em trai 3 tuổi, ta nhớ mẹ trốn rồi dọa ma 2 chị em.

Cậu em khóc ầm ầm, ta thì tay trái vừa dắt tay nó, tay phải vác nguyên cây chổi đi khắp nhà vừa đuổi ma, vừa tìm mẹ.

Rùi 1 lần, 3 mẹ con ở phòng bên này, mẹ dọa có ông kẹ ngoài cửa sổ phòng khách bên kia, kêu nó ra xem rồi đuổi đi chứ mẹ sợ lắm. Nó im thin thít, trốn tuốt sau lưng mẹ, kêu sợ. Mẹ bảo, con trai mà sợ gì. Nó bảo con là con trai nhưng còn bé.

Ta chẳng nói gì cả. Lặng lẳng vác cây chổi và cái ghế ra kê sát cửa sổ, trèo lên dòm ra ngoài rồi chạy vô bảo, ko có gì cả mẹ ơi.

Rồi cái lần về quê nội, ngoại ngoài Bắc chơi cách đây khá lâu, đêm hôm khuya lắc khuya lơ ta vẫn lọ mọ theo thèng em họ nhỏ hơn mấy tuổi, 2 chị em mò ra giữa đồng không mông quạnh cắm cần câu trê. Sấm chớp đì đùng trên đầu, xung quanh tối đen như mực, chỉ có cái đèn hột vịt loe loét sáng mà ta cũng tỉnh rụi đi ton ton phía sau nó trên bờ ruộng. Nói chung, ta chả biết sợ khỉ gì từ bé đến giờ.
Thần hồn nát thần tính em ui. ^^ Chẳng có gì đâu mà lo sợ. Có sợ thì nên sợ người chứ đừng sợ ma. ^^ Hãy bình tĩnh, hít sâu và tự nhủ mình rằng "chẳng có gì cả". ^^
Còn muốn hết sợ ma thì tập coi ... film kinh dị dần dần đi em. ^^ Coi từ độ nhẹ đến nặng, từ VN sang TQ, HK rồi sang Mỹ ... ^^ Coi chừng 1 tháng, xỉu chừng chục lần, em sẽ thấy chẳng có gì đáng sợ cả. :p