“Màn đêm tĩnh mịch, lấy giấy ra và tao sẽ viết tiếp
Gần 3h sáng đôi mắt đã mỏi nhưng tao vẫn thik viết
Đêm nay tao sẽ viết đến khi nào cây viết này hết mực
Viết ko ngừng nghỉ như 1 thằng điên đến khi tao chết gục
Viết về câu chuyện, có mở đầu nhưng ko có kết thúc
Về những cảm xúc, có lẽ chỉ tồn tại trong mấy phút”
Xét về nghĩa tường minh, ta bắt gặp ngay hình ảnh TAO trong đêm với cây bút và tờ giấy hòa theo nhịp đập của beat. Mặc kệ màn đêm đen tối, mặc kệ sự mệt mỏi của bản thân. Phải chăng “màn đêm tĩnh mịch” trong I Rap là xã hội mà ta đang sống? Lòng người luôn nghĩ Rap là thứ âm nhạc rẻ tiền, là thứ âm nhạc tục tiểu, là thứ âm nhạc của những người không tốt……….TAO không hề sợ bóng tối ấy, nó ko thể dìm chết TAO. TAO vẫn thích viết, viết đến khi nào “hết mực và chết gục” . TAO như 1 chiến binh dũng cảm sẵn sang chiến đấu vì “lý tưởng” của mình.
“Viết về cuộc đời, có lúc nhanh rồi lại có lúc chậm
Viết như thư pháp, có nét thanh rồi lại có nét đậm
Viết như vẽ tranh, vẽ bài rap với đen vàng và trắng
Bức tranh của tao, sẽ có màu mây đen và màu nắng
Hi vọng mày hiểu, vì tao trừu tượng như Picasso”
Đến đây, TAO lại giống như 1 họa sĩ thiên tài, TAO vẽ bức tranh RAP của mình bằng 3 gam màu: đen, vàng, trắng. Bức tranh của TAO chỉ có vỏn vẹn 2 thứ: màu mây đen và màu nắng. Vì thế, nhiều người khi xem đã vội kết luận: vô vị, tẻ nhạt. Sao nhiều người không hiểu TAO đến thế? Sao nhiều người không hiểu RAP đến thế?
Tiếp theo, điều làm tôi suy nghĩ là: màu vàng. Chỉ có mây đen và nắng thì vàng ở đâu? Chắc là vàng nằm giữa trắng và đen, vàng là ranh giới nơi TAO đang sống, 1 bên là Rap, 1 bên là những điều kì thị của con người.
I RAP = TAO RAP= TAO – RAP. TAO – XÃ HỘI . 2 mặt sống của TAO, 2 con người của TAO
Tôi đọc được những điều hy vọng từ TAO, TAO muốn TAO sẽ là nhịp cầu nối để một ngày nào đó: RAP – TAO – XÃ HỘI là một