Vậy thì đây!
Tập I: Kiếm sĩ đến từ Harmonia
Trời vào đông, một màu trắng bao phủ tòan bộ khu rừng Weind. Tuyết rơi nhè nhẹ trên các cành cây, không có một tiếng chim nào quanh đây, có lẽ chúng đã bay về phương nam ấm áp để trú đông. Trong rừng chỉ còn lại vài con thú chịu được cái giá lạnh này mà thôi. Một con nai đang ngắm nghía, tận hưởng những giọt nắng cuối cùng trước khi nó di cư khỏi đây để trú đông.Bỗng một tiếng “Vúttt”vang lên, một mũi tên xé tọac không gian tĩnh lặng,cắm ngay vào cỗ con thú. Một chàng trai với mái tóc vàng bước đến, miệng cười và nói :
-Hôm nay có cái ăn rồi!
Cậu vui sướng trỡ về làng của mình, đó chính là làng Zeolax nằm cạnh rừng Weind. Ngôi làng vào mùa đông vắng lặng không một bóng người, chỉ bắt gặp lác đác những mái nhà bị tuyết phủ trắng xóa. Cậu bước chân vào một ngôi nhà tồi tàn, xiêu vẹo. Bên trong chỉ có một chiếc giường được lót bằng cỏ khô và rơm, trên bếp lò nắm giữa nhà là một ấm nước nóng, cùng vài thanh kiếm cũ kỹ giắt trên vách nhà. Cậu để con thú xuống nền đất, nhưng không vội làm thịt ngay. Đặt bộ cung xuống, cậu ngả lưng lên giường và rồi thiếp đi lúc nào không biết.
Cậu thức dậy bởi một tiếng gọi khẽ:
-Nash!Nash!Dậy đi con!
Nash choàng tỉnh, cậu bắt gặp một người phụ nữ tuổi trung niên khóac một chiếc áo chòang dài kín người, đôi mắt nhắm nghiền và nói :
-Con đừng hỏi gì cả, ta đến đây cho con biết rằng trong tương lai cả lục địa này sẽ cần đến con! Hãy chuẩn bị tinh thần đi con trai!
-Nhưng bà là ai?
-Điều đó không quan trọng. Ngày mai sẽ có người đến đón con đi! Đất nước Dunan sẽ cần con!
-Khoan đã……tôi không hiểu..
Nash chưa hỏi dứt câu thì bà đã biến mất, màn đêm lạnh lẽo lại trở về khắp gian nhà, gió lạnh từng cơn hắt qua khe cửa sổ làm Nash rùng mình. Nash nghĩ rằng đó chỉ là một giấc mơ lạ lùng.
Ngày hôm sau, Nash đắn đo suy nghĩ về giấc mơ đêm hôm qua, cậu cho rằng đó chỉ là một giấc mơ kì lạ, nhưng sao trong mơ cậu lại cảm thấy ấm áp, trong khi bây giờ đang là mùa Đông lạnh lẽo. Nash nghĩ: “Sao cũng được, tới đâu hay tới đó”. Cũng như mọi ngày, Nash ra đầu làng để đến quán nước uống vài tách trà cho ấm người. Từ trong quán, một không khí ồn ào toả ra, khác hẳn với vẻ lạnh lẽo của ngôi làng. Phía bên phải là quầy hàng của ông Soan, vài ba vị khách đang trò chuyện rôm rả về vấn đề gì đó. Soan hỏi:
-Cậu dùng gì? Trà như mọi hôm ư?
-Vâng, phiền bác!
Nash nghe nói về sự xuất hiện của một cô gái lạ lùng ở làng này, ai hỏi gì cô ta cũng không trả lời mà chỉ bỏ đi. Đang thổi ly trà cho nguội bớt bỗng Nash nghe thấy tiếng người đẩy cửa bước vào quán, là một cô gái, khá dễ thương nhưng vẻ mặt cũng khá lạnh lùng. Người khách bên cạnh nói:
-Cô ta đấy, lúc nào cũng giữ nét đăm chiêu , mùa này mà gặp vẻ mặt cô ta khiến tôi lạnh thêm!
Cô ta có một mái tóc màu bạch kim cùng một bộ quần áo màu xanh giản dị nhưng trông rất khác thường. Trước ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, cô ta đi thẳng đến chỗ của Nash và ngồi cạnh cậu. Soan hỏi :
-Cô dùng gì? Trà hay rượu?
-Trà! Cô trả lời gọn lỏn.
Nash có hơi ngạc nhiên nhưng cũng không nói gì, cậu chỉ liếc nhìn cô ta một tí. Cô ta cứ nhìn chằm chằm Nash làm cậu bối rối. Tiếng cười nói bỗng im bặt khi một toán người lạ mặt kéo đến, chúng là bọn côn đồ ở làng này. Một tên to con, râu ria xồm xoàm, ngực phanh ra để lộ bộ lông rậm rạp bước tới. Hắn hỏi cô gái một cách hách dịch:
-Chào cô em xinh đẹp, cô em muốn đi chơi với bọn ta không?
Cô ta không nói gì và cũng không thèm để ý đến bọn chúng. Hắn gắt:
-Sao thế, cô em không muốn đi à? Vậy thì ta buộc lòng phải dùng vũ lực thôi!
Hắn nắm lâý tay cô ta, nhưng Nash đã kịp ngăn lại và nói:
-Này anh bạn , đừng ép người quá đáng như thế chứ, người ta không muốn đi với anh thì thôi chứ!
Mặt hắn đỏ ngầu, hắn quát:
-Thằng nhóc kia, ai cho mày xen vào chuyện của tao?Tụi bay đâu, xử nó cho tao!
Đám lâu la của hắn rút dao ra, Soan vội can:
-Thôi, cho tôi can. Có đánh nhau ra ngoài mà đánh! Đây làquán rượu!
Hắn xô Soan ra, ngiến răng và tung một cú đấm nhưng Nash tránh được. Đám lâu la của hắn xông vào, xả dao vào Nash. Cậu vung kiếm đỡ lại, tay kia tung một cú đấm vào mặt tên thủ lĩnh khiến hắn choáng váng. Cậu định cho hắn một nhát kiếm nhưng Soan ngăn lại. Hắn lồm cồm bò dậy, miệng còn rên rỉ và giục bọn đàn em chạy khỏi quán. Cô nhìn Nash và nói :
- Cám ơn anh đã giúp tôi! Anh tên là gì?
- Tôi tên Nash, còn cô?
- Tôi là Sierra!
Sau một hồi nói chuyện, Nash biết cô ta là người lữ hành từ đất nước Dunan. Nghe chữ “Dunan”, Nash mừng rỡ hỏi ngay:
-Có phải một người phụ nữ chòang áo kín người bảo cô đến đây không?
-Không, đâu có ai bảo tôi. Tôi chỉ là khách lữ hành mà thôi!
Nash thất vọng, sau đó cậu cáo từ Sierra rồi ra về, suýt nữa quên trả tiền nước cho Soan. Ra đến cửa Nash tự nhủ “Chắc chuyện đêm qua chỉ là giấc mơ”. Trên đường về nhà Nash có đi ngang qua một ngôi nhà tồi tàn, lụp xụp đến thậm tệ. Nguyên đó là nhà của bà lão Granny, bà sống một mình và rất khổ cực. Nash ghé vào nhà, bà lão vội vàng ra đón tiếp vì đã lau ngày không có ai đến nên rất buồn tẻ.
-A, Nash đó à? Vào đây vào đây!!!
Bà nắm chặt lấy tay Nash như sợ cậu bỏ đi, thật tội nghiệp. Nash cũng khẽ chào lại rồi nhìn quanh, căn nhà này năm ngoái Nash có ghé qua, nhưng đâu đến nỗi tồi tệ như vậy. Căn nhà lụp xụp lợp bằng lá và rơm khô, chỉ có một chiếc giường và vài ba ấm nước đang nấu, ngoài ra chẳng thấy nồi hoặc dao gì cả. Bà lão này mỗi khi Nash đến nhà lại kể cho Nash nghe về đủ thứ chuyện trên đời. Nhưng hôm nay thì sao lạ lùng, bà chẳng kể cho Nash nghe gì cả. Nash ngạc nhiên hỏi:
-Hôm nay bà không kể chuyện ạ!
-Có nói ra cậu cũng chẳng giúp được gì!
-Bà có tâm sự à?
Granny nhìn Nash bằng ánh mắt buồn buồn, bà nói:
-Lão có hai cậu con trai, nhưng cả hai đều bị bắt đi lính cả, giờ một thân già nua này ở đây không biết sống chết ra sao, và khi chết không biết có ai ang táng giùm không nữa!
Harmonia là một nước nhỏ thuộc quyền kiểm soát của Highland, nhưng bây giờ chỉ còn lại Harmonia vì Highland đã sụp đổ, và quân đội Harmonia này phải mộ tuyển thêm binh sĩ để tăng cường lực lượng. Nash nghe xong nói:
-Cháu giúp gì được cho bà chăng?
Bà lão Granny đưa cho Nash một cốc nước trà vừa mới nấu, nước nóng làm Nash suýt bỏng lưỡi. Bà tiếp:
-Nếu cháu thương lão già này thì mỗi ngày cháu hãy đến đây với ta, cùng ta sống cho ta bớt cô đơn, lạnh lẽo!
-Cháu xin hứa sẽ đến nhà bà ngay khi cháu có thể!Nash trả lời.
Sau đó bà Granny đưa Nash ra về, Nash về đến căn nhà xiêu vẹo của mình, làm thịt con mồi mới săn được hôm qua. Cậu ăn ngấu nghiến vì trời lạnh làm cậu mau đói, lại thêm vụ việc đánh nhau lúc sáng nên bữa sáng nay cậu ăn ngon ra phết.
Đến trưa thì có một sự việc xảy ra. Một toán kỵ mã khoảng hơn chục người mặc áo giáp bạc sáng choang, đầu họ đội mũ che nửa mặt nên không ai nhìn rõ được, sau lưng gắn một bộ cung tên và thắt lưng thì đeo một thanh kiếm dài. Đó là quân của triều đình Harmonia, họ uỷ thác cho một người cầm tờ hịch chiếu của nhà vua hiện thời là Arnigla, đọc dõng dạc:
-Hiện giờ quân của liên minh State đã đánh bại Highland, chúng ta đang trên nguy cơ bị diệt vong vì theo dự đoán thì không lâu sau chúng sẽ thôn tính luôn chúng ta. Vì vậy nhà vua Arnigla cần thêm binh sĩ để bảo vệ đất nước, ai từ tuổi 18 đến 35 đều phải gia nhập quân đội. Ai cãi lệnh thì lập tức xử tử.Không chừa một ai!
Nash nghe vậy lập tức chạy về nhà, đeo ngay bộ cung tên và thanh kiếm vào người, gói một ít lương khô rồi lập tức đi ngay vào khu rừng Weind. Lý do cậu bỏ trốn là cậu yêu chuộng hoà bình, cậu không muốn dấy mình vào cuộc chiến tranh này, mặt khác cậu thích tự do, phóng túng thích đi ngao du sơn thuỷ chứ không muốn bị gò ép bởi những luật lệ khắc khe của quân đội.
Rừng Weind là một địa điểm không mấy xa lạ đối với Nash. Mùa đông nào cậu cũng săn ở đây cả, đến nỗi cậu thuộc cả từng lối đi dù là nhỏ nhất. Nash nhắm về hướng đông mà đi vì đó là hướng nhà của Gardo-một người thợ săn khác vốn không thích sống ở làng Zeolax mà vào rừng sinh sống, hai người từng là bạn thân nhưng lâu rồi không liên lạc.
Đã quá trưa mà vẫn chưa thấy nhà của Gardo đâu, Nash ngồi nghỉ chân dưới một gốc cây to và dùng bữa. Rừng Weind là rừng già, cây cối già cỗi, trắng xoá một màu tuyết. Thỉnh thoảng lại có một làn gió thổi qua làm Nash phải run lên vì lạnh. Con suối róc rách chảy từ sườn núi xuống tận chân núi giờ đã đóng băng, sương mù mờ ảo vờn quanh triền núi. Nash quan sát thấy có dấu chân của con người dưới mặt đất, biết chắc là của Gardo nên cậu nhanh chóng gói gém đồ đạc, tiếp tục đi về phía đông. Đến chiều tối thì ánh lửa từ ngôi nhà nhỏ của Gardo báo cho Nash biết đã đến ngôi nhà của người bạn. Nash đẩy cửa bước vào thì thấy Gardo đang ngồi bên đống lửa và xơi một miếng thịt nai. Gardo ngạc nhiên quay đầu lại nhìn thì nhận ra người bạn của mình, anh lật đật bỏ miếng thịt nai xuống rồi tỏ vẻ mừng rỡ:
-Trời ơi, tôi có nhìn lầm không? Nash đây mà!
-Xin chào, mình vào được không? Lạnh quá!
Gardo mời Nash vào nhà và đưa cho cậu một chén nước nóng, bảo:
-Tuyết rơi rồi kìa, cậu uống cho ấm!
Nash đưa tay đỡ chén nước rồi kể lại sự việc nhà vua đòi dân đi lính, Gardo hỏi:
-Vậy cậu tính sao?
-Mình định rủ cậu cùng đi với mình đến Crom, ở đó dễ sống hơn, còn tránh được sự lùng bắt của quân triều đình!
Gardo trầm ngâm, Nash nói tiếp:
-Mình rủ cậu đi chuyến nay dự định sẽ không về nữa, ý cậu thì sao?
-Sự việc đã đến nước này thì không còn cách nào khác, chúng ta sẽ ở lại đây tối nay, sáng ngày mai khởi hành!
-Cậu tốt với mình quá! Cám ơn cậu!
Gardo mỉm cười rồi thổi đèn đi ngủ. Gardo là một chàng trai nghĩa hiệp, vóc dáng cao hơn Nash một tí, thân hình to lớn, anh thường sử dụng tay không và trí thông minh để săn chứ không dùng cung như Nash. Tờ mờ sáng hôm sau, tuyết ngừng rơi, trên cành cây tuyết đóng thành từng cụm trắng xoá. Cả hai lên đường đến Crom với tất cả sự dũng cảm và quyết tâm. Con đường mòn sau nhà Gardo dẫn đến một con suối, vượt qua con suối này là đến bìa rừng. Hai bên đường mòn là cây cối um tùm với những mái tóc màu tuyết trắng trên đầu, Gardo vừa đi vừa gạt cành cây sà xuống, còn Nash thì mải mê với những mũi tên cậu đang làm. Chẳng mấy chốc đã đến con suối, Nash lên tiếng:
-Đã trưa rồi, ta nghỉ lại đây đã!
-Ừ, mình cũng mệt rồi! Gardo đồng tình.
Cả hai lấy trong balô ra hai miếng bánh mì và một vốc thịt nai khô, rồi hai người ăn ngon lành vì suốt từ sáng họ chưa có gì vào bụng. Nash sực nhớ là từ hôm qua tới giờ cậu chưa uống miếng nước nào. Cậu bèn lại con suối, dùng kiếm phá vỡ một miếng nước đá đóng băng, lấy đầy nước vào túi da và uống nước. Gardo hỏi Nash:
-Bây giờ cậu hãy kể cho mình nghe những gì cậu biết về cuộc chiến này!
Nash trả lời:
-Những gì mình biết cũng do bà lão Granny kể lại thôi, nhưng nếu kể cho cậu nghe thì có kể đến mai cũng chưa hết, chúng ta vừa đi vừa nói vậy!
-Cũng tốt thôi, đi nào!
-Cậu ở lâu trong rừng nên không biết, chứ cuộc chiến này rất lớn, kéo dài trong suốt 2 năm trời!
Nash vừa uống nước vừa kể:
-Chúng ta sẽ bắt đầu từ lúc quân Highland phát động chiến tranh. Đầu tiên là hoàng tử Luca Blight, con trai của hoàng đế Agares, do tham lam quyền lực nên đã lén cha động binh đánh đến Muse, một thành phố lớn ở phía Bắc nước Dunan. Lúc này ở Dunan có một nhóm các nước liên minh với nhau gọi là State, gồm có GreenHill-một trung tâm giáo dục lớn nằm ở phía Bắc Harmonia chúng ta, Muse là thủ đô của Dunan, TinTo là một thành phố nằm kế Crom, Two-River nằm phía Tây Dunan và cuối cùng là Matilda, một nước ở phía Tây Highland.
-Vậy là các nước này đánh lại Luca Blight?
-Đúng vậy, nhưng họ đã thua! Vì thủ lĩnh của họ bị ám sát, quân Highland lại quá mạnh!
-Vậy tại sao Highland lại bị đánh bại?
-Khoan đã, từ từ mình kể tiếp. Sau đó có một chàng trai trẻ tuổi tên là Roshuka đã tập họp tàn quân State đánh chiếm lâu đài của tên ma cà rồng Neclord và bắt đầu kháng chiến. Cuộc chiến đã thắng lợi mỹ mãn. Sau đó không hiểu lý do vì sao mà vua của Highland lại bỏ đi, và cả Roshuka cũng mất tích theo. Sau đó là những gì cậu đã biết, Harmonia tập hợp lực lượng để củng cố quyền lực, hòng chiếm luôn Highland lúc này đã sụp đổ!
-Đến nay có ai biết gì về Roshuka không?
-Theo lời kể của một người lái buôn thì Roshuka đang ở Banner, cũng có người bảo rằng cậu ta ở Kyaro! Điều này mình vẫn chưa rõ lắm!
Gardo làm thinh, Nash giục:
-Chúng ta đi tiếp thôi, nấn ná lại không khéo gặp rắc rối!
Thế là hai người băng qua suối, khi họ vừa đếm bìa rừng thì trời đã sụp tối. Cả hai tìm chỗ trú chân qua đêm, Gardo tìm được một khoảng trống, xung quanh là cây cỏ bao bọc, không để ý là khó thấy. Đang ăn bỗng Nash đề nghị:
-Lâu quá chúng ta không gặp nhau, không biết cậu thế nào, hay là chúng ta thử sức một chút!
-Ê, ý kiến hay đấy, để xem cậu có tiến bộ chút nào không!
Thế là một người cầm song kiếm, một người tay không vờn nhau. Nash thấy vậy nên đề nghị cả hai cầm mỗi người một khúc cây gỗ cho công bằng, Gardo đồng ý. Bỗng Gardo hét lớn một tiếng rồi lao về phía Nash, bổ khúc cây xuống, Nash né được. Gardo nói:
-Cậu nhanh lắm nhưng cậu sẽ khóc ngay đấy!
-Thì cậu cứ thử đi! Hì hì!
Lập tức Nash dùng khúc gỗ như thanh kiếm, chém ngang một nhát, Gardo gạt ra được và phản công. Gardo tuy chậm nhưng có trí thông minh, còn Nash tuy nhanh nhẹn nhưng lại yếu hơn Gardo, hai người bất phân thắng bại, đến khi cả hai mồ hôi nhễ nhại mới thôi. Nash nói:
-Cậu vẫn như ngày nào, chẳng hề thay đổi trong cách ra đòn!
-Vậy cậu đổi sao? Hahaha!
Sau một lúc trò chuyện nữa, họ tắt lửa rồi đi ngủ. Trăng lúc này đã lên cao, gió lồng lộng từng cơn lạnh buốt. Không biết ngày mai sẽ ra sao, Nash trằn trọc một lúc rồi mới ngủ được.
------------
To be continue