Rampage_Ghost
Đây là nick của kẻ Scammer 300k VND
- 20/11/10
- 11,282
- 3,741
Hướng dẫn huyền thoại đây, hồi đó box FF8 xôm kinh
http://forum.gamevn.com/threads/ban-huong-dan-choi-ff8.25390/
Chị Ruby làm hướng dẫn có tâm, nhờ cái hướng dẫn này mà có hứng chơi lại tiếp :''>. Lần gần nhất thấy chỉ vào thăm lại forum chắc là 2015 gì đó, bả viết cực kì nhắng
.Nói mới nhớ, FF VIII là best romance FF không hẳn chỉ là vì nó theo đề tài teen, mà bởi câu chuyện tình yêu của nó cũng twist bỏ mama ra.
Bố Laguna của Squall với mẹ Julia của Rinoa thích nhau mà éo đến được nhau, bởi đũa lệch (một thằng đội trưởng mà đòi ăn được DIVA).
Thế là yêu thầm nhau nhưng vẫn chia tay đôi ngả, sau này mỗi người đều tìm được một nửa kia của mình phù hợp hơn, số phận run rủi hai đứa con đến với nhau tình cờ cứ như ông trời trả nợ cho hai bố mẹ của chúng nó ý.
Nên player như bọn mình chơi càng về cuối game bao nhiêu bí mật hé lộ càng làm yêu game hơn.
Chuyện tình của Laguna với Julia là 1 chuyện tình buồn mà đẹp
một thời thích Laguna không thua gì Squall mỗi lần chuyển gameplay về ổng với team ổng là lại thấy thích.Trước khi biết FF8 thì game có nội dung rõ ràng từng chơi chỉ có dòng Fire Emblem với Langrisser.
Năm đó có một cuộc thi quan trọng trong đời học sinh.
Đang ngồi ngoài hàng đánh Mortal Kombat với Tenchū thì để ý thấy mấy ông lớn bu lại chơi cái trò gì đó rất lạ, khác xa những thứ từng biết. Lúc đó chỉ có đĩa JP, mà dù là đĩa Eng đi nữa thì cũng không mấy người rành rọt. Lúc đó chỉ thấy sao mà nó buồn quá, dù bối cảnh là những thành phố cực kỳ hiện đại, nhưng nhân vật luôn chìm trong nỗi buồn man mác.
Nó như chạm vào tâm hồn của kẻ mới lớn, yêu đương một chút, triết lý một chút, suy nghĩ vẫn vơ một chút về nhân sinh cõi đời.
Thế rồi chơi thử và nghiện luôn.
Thứ nhất nghiện vì đồ họa quá đẹp. So với đa phần game PSX thời kỳ đầu với những hình khối thô kệch thì FF8 là cái gì đó rất thần thánh, rất tao nhã.
Thứ nhì nghiện vì nhạc quá hay. Game có nhạc hay thì nhiều, nhưng không phải bài nào cũng hay. FF8 là một trong số cực ít game mà cá nhân đánh giá bản nhạc nào cũng phê cả. Mỗi bản nhạc gây ra những kiểu tâm trạng khác nhau. Khác với đa số lúc đó thường chơi có bạn bè, lúc đông người thì ta chỉ chọn lúc vắng khách, không có khách để chơi. Để nghe được trọn vẹn những bản nhạc của FF8. Có khi còn mang máy casette ra hàng để thu nhạc nữa. Đến khi ngủ mà những bản nhạc vẫn cứ lởn vởn trong giấc mơ. Những giấc mơ hoa, có nhạc, có hình bóng xinh đẹp. Lên lớp cũng không tập trung nghe giảng được, toàn nghe thấy nhạc trong đầu.
Thứ ba nghiện vì nội dung. Ai trải qua thời kỳ với đa số game chẳng có nội dung mấy như xếp gạch, Contra, Mario... thì mới hiểu cái cảm giác thần thánh của FF8 ra sao. Như một chân trời mới. Và khác với những đứa khác chỉ biết chơi, bấm, nhìn, nghe, thì ta mỗi lần chơi đều mang theo cuốn vở. Ghi lại hết từng lời thoại của từng nhân vật. Thời kỳ đầu là bản JP, sau là bản Eng. Tốn cả chục cuốn vở chỉ để ghi lại lời thoại nhân vật trong game. Những đứa chung quanh nhìn ta kiểu "thằng này khùng", "thằng này phí tiền thế". Dù sau này chơi nhiều game có nội dung hay hơn FF8 cả tỷ lần, nhưng cái cảm giác của thời mới biết thương nhớ, mới biết suy nghĩ mông lung, buồn cái buồn của một nhà thơ, nghĩ cái nghĩ của một triết gia thì chỉ có FF8 mới mang lại được. Thích câu chuyện tình giữa anh lính với cô đánh đàn.
Thứ tư nghiện vì thiết kế nhân vật. Cực ngầu, cực đẹp. Trẻ trung chứ không trẻ trâu. Tất cả các nhân vật, từ chính tới phụ đều rất đẹp, có cá tính riêng. Không như thằng Tidus bên FF10 thiết kết fail, nhìn lấc cấc như trẻ trâu mất dạy, thì Squall bên FF8 được thiết kế cực ngầu, vừa trẻ mà vừa người lớn, chững chạc. Một thời tự làm cái mặt dây chuyền sư tử, đeo nhiều năm liền.
Thứ năm nghiện vì những thứ còn lại. Bài bạc, limit, Item, GF,.... mỗi thứ đều phù hợp với không khí chủ đề của game. Đặc biệt là cái ending, rất hay, đúng chất "Final Fantasy" nhất trong dòng FF. Cái ending đó chỉ gợi chứ không tả, chỉ bóng gió chứ không kết luận, để cho người chơi tự cảm, tự nghĩ, tự đoán. Vậy mới là "Fantasy" chứ. Mô tả huỵch toẹt ra thì còn quái gì là "Fantasy" nữa. Và cuối cùng là chưa thấy cái logo nào đẹp hơn logo của FF8. Như một bức tranh thủy mặc, chỉ gợi chứ không tả mà lột hết được chủ đề của game.
Mê Paul Simon cùng lúc với mê FF8 và thử kết hợp.
Bao nhiêu cái tinh hoa của game bác ASM gợi lại hết rồi, thanks bác vì cảm xúc chi tiết tới vậy, thời đó công nhận đẹp biết bao với 1 fan của dòng Final Fantasy này. Như bạn nào nói các trang trước FF8 không chỉ là game mà nó là cả 1 thời tuổi trẻ của anh em thế hệ 8x, 9x mỗi lần nhớ tới là lòng cứ xao xuyến khó tả.
Chỉnh sửa cuối:
.
).
.
.
.

.