Chắc hẳn sau 1 sự cố nào đó, bạn không thể tránh khỏi tình trạng suy sụp. Nhưng 1 thời gian là đâu lại vào đấy đúng không? ^^
Với Kai thì không hẳn ...
Cụ thể ở đây, bạn suy sụp vì cái gì, ko cần phải nói rõ đâu, quan trọng là cái làm suy sụp...chỉ có giải quyết tới nơi tới chốn thì may ra bạn mới thấy thoải mái đc. Mình nghĩ vì bạn chưa giải quyết vấn đề mắc phải nên cứ suy sụp hoài
Trước đây thừa nhận là Kai hơi bị nhí nhố thật (có thể gọi là hơi leng keng

) ... rất dễ bắt chuyện với người khác. Con người Kai trên mạng hay ngoài đời đều y hệt nhau, cái gì cũng có thể lạc quan và vui vẻ cả. Theo bạn bè của Kai thì đây là điểm khiến họ rất có cảm tình với mình :'>
Mình cũng giống bạn ở điểm này, thế nhưng hiện giờ, có vài người bạn không thích mình như thế, mình cũng chẳng biết làm sao cả. Thôi thì, thà như cũ còn hơn là thay đổi cái roẹt. Nhưng mà rất khó bạn à. "giang sơn khó đổi, bản tính khó dời". Muốn từ 1 người mà "nhí nhảnh", "hồn nhiên như cô tiên" sang "băng giá", "ít nói" với cá nhân mình thì mình không làm được đâu.
Có lẽ mọi chuyện cũng sẽ diễn ra y như thế cho tới khi có một sự cố "nho nhỏ" ^^! Kai không tự mình đứng lên được, bạn bè muốn giúp đỡ nhưng Kai cũng chẳng cần vì biết chắc họ chẳng thể giúp được ... Điều tất yếu xảy ra khi tinh thần tụt dốc, Kai trở nên muốn xa lánh tất cả và tính tình càng lúc càng khó hiểu (tự mình còn không hiểu mình mà

). Tuy rằng vẫn có thể tỏ ra nhí nhố, vẫn có thể tấu hài cùng người thân, bạn bè. Nhưng tất cả đều chỉ có thể xảy ra trên môi trường ảo mà thôi.
Vậy thì bạn hãy tìm cho mình 1 người bạn thực sự nào đó đi. Tâm sự với bạn chắc chắn bạn sẽ thoải mái hơn. Trước hết, cần một người thật sự hiểu mình đã. Mình cũng đang suy sụp lắm, cũng đang được các bạn giúp đỡ, nhưng mà người mà mình cần giúp đỡ lại ko giúp, lại còn giận mình nữa chứ ::( .
Thế giới ảo thì cũng chỉ là thế giới ảo. Bạn có thể thả hết mọi cảm xúc của mình vào đó, nhưng mà nó chỉ có tác dụng một thời gian thôi. Cái bạn đang cần là những cái gì đó thực hơn, có thể giúp bạn khắc phục được tình trạng hiện nay. Đừng quá bám vào. Ở đây, mọi người chỉ cho bạn lời khuyên thôi. Chỉ có bạn của bạn thực của bạn mới có thể giúp được bạn
Ngoài đời thật tự nhận thấy mình không có khả năng đó nữa, gần như tách biệt hẳn với mọi người xung quanh. Họ quan tâm thì một lát mình cũng lẩn đi đâu mất, tâm trạng cứ lưng lửng

. Ba mẹ có để ý nhưng cũng cố tỏ ra vẻ bình thường cho họ yên lòng ^^!
Lúc trước yêu gì, ghét gì, ... bây giờ cũng chả biết phân biệt.
Có lẽ, bây giờ bạn quá phụ thuộc vào cảm giác riêng rồi. Bạn đừng để nó chi phối. Đó là do bạn nghĩ vậy, bạn luôn cố tạo 1 khoảng cách nào đó đúng không. Theo mình nghĩ bạn cũng >=18t chứ nhỉ. Mình nghĩ, thời điểm này, bố mẹ bạn muốn bạn tự lập hẳn đó, hoặc là tôn trọng các suy nghĩ của bạn.
Bây giờ là tuổi mà bạn có thể sử dụng "cái miệng" được rồi. Thử nghĩ xem, bố mẹ chúng ta nuôi chúng ta lớn như thế, làm sao mà ko hiểu được chúng ta chứ. Bạn cứ thẳng thắn trao đổi với bố mẹ xem, họ là những người có nhiều kinh nghiệm, chắc chắn sẽ có giải pháp cho bạn
Cố thử mọi cách: chơi thể thao, hoạt động xã hội, lao đầu vào việc học ... rốt cuộc càng cảm thấy hụt hẫng
Vậy làm sao để cải thiện được tinh thần đây? Hay là thay đổi luôn môi trường sống và học tập (theo kế hoạch là năm sau sẽ đi học xa ...)
Khi hoàn cảnh sống thay đổi có thể giúp con người tìm lại chính mình không? Cứ thấy những thứ thân thuộc với mình là lại nghĩ về sự cố "nho nhỏ" kia :whew:. Kai bó tay mình rồi
Bạn hãy hạn chế những suy nghĩ tiêu cực hén. Đừng có nghĩ mọi việc theo chiều hướng xấu. Hãy nghĩ rằng, nếu những cái bạn thấy "nho nhỏ" kia là đúng thì sẽ luôn có 1 giải pháp tốt cho bạn. hãy tìm cho mình 1 đam mê nào đó đi, không hẳn là chơi thể thao, có thể là 1 công việc nào đó nhẹ nhàng mà phù hợp với sinh hoạt cá nhân chẳng hạn.
Hi vọng bạn sẽ sớm khắc phục đc khó khăn hén