Vụ Lào Cai bạn đã đọc bài .doc rồi thì nếu muốn tìm hiểu thì dễ mà. Còn phim Lý Công Uẩn... thì xem các đoạn giới thiệu rồi so sánh với thực tế (phong tục tập quán của dân ta) thì sẽ thấy vua nước Nam sao mà giống vương đất Bắc, còn vụ anh Sin thì bạn mà không biết thì thôi vậy... à quên còn chuyện "Quang nhân dân" thì rành rành ra đó rồi.
A còn tin tức nữa nè, dạo này sao lắm thế
Trung Quốc xây công trình quân sự khủng bí mật trên sa mạc Gobi
[spoil]
Tất cả những hình thù kì dị đều được phát hiện ở khu vực giáp ranh giữa tỉnh Cam Túc và khu tự trị Tân Cương, cách Trung tâm phóng vệ tinh Tửu Tuyền thuộc Cam Túc khoảng 160 km. Một số chuyên gia cho rằng đây có thể là căn cứ quân sự, thậm chí có người còn nghĩ đây là căn cứ hạt nhân của Bắc Kinh vì nhiều bức ảnh cận cảnh cho thấy các loại vũ khí quân sự. Ông Tim Ripley, chuyên gia quốc phòng thuộc Tạp chí quốc phòng Jane's Defence Weekly (có trụ sở tại London – Anh), so sánh các công trình trên với các đường kẻ tương tự tại Area 51, địa điểm thử nghiệm bí mật của quân đội Mỹ ở bang Nevada.
Sự việc năm 1990 nhiều người Duy Ngô Nhĩ đã bị chính quyền Trung Quốc đuổi ra khỏi nơi họ vẫn sống ở đây để chính quyền xây căn cứ quân sự bí mật này. Người Duy Ngô Nhĩ lúc đó đã cảnh báo thế giới rằng Trung Quốc đang xây trung tâm vũ khí hạ nhân tại đây nhưng rất tiếc những cảnh báo đó không được dư luận thế giới chú ý đến. Nay sự thật là Google qua vệ tinh đã chụp được phổ quát căn cứ quân sự khổng lồ này. Như cảnh báo của người Nội mông Tân Cương thì ở đây luôn thường trực có 1 trung đoàn lính tinh nhuệ và 2 sư đoàn chuyên lo xây dựng và không có dân thường ở. Mục đích xây căn cứ quân sự này là để huấn luyện lính tinh nhuệ để dẹp người Tây Tạng và Duy Ngô Nhĩ hay cần huy động chống Ấn Độ hay Mỹ nếu can thiệp vào đây. Nhưng nhiệm vụ thứ hai là đội quân tinh nhuệ này bảo vệ Tên lửa mang đầu đạn hạt nhân và vũ khí hóa học. Trung Quốc sợ không giám xây trong đất nội địa vì sợ xẩy ra tai nạn bất thường và khó bảo vệ. Họ đang xây tiếp để có thể nâng lên mức quân đoàn tinh nhuệ và trong thực tế đây là lò đào tạo đội quân tinh nhuệ của Trung Quốc và khi tình thế chính trị Trung Quốc bất ổn các lãnh đạo Trung Quốc có thể được đưa về đây để được an toàn tránh sự trả thù của nhân dân.
Ông Ripley nói: “Bức ảnh về đường tròn trông rất giống với một bãi thử tên lửa với mục tiêu và thiết bị được đặt ra để ghi lại các hiệu ứng vũ khí. Mỹ có rất nhiều những hình này tại Area 51 ở bang Nevada”. Không ít người tin rằng Area 51 là nơi chứa những gì còn lại của một tàu vũ trụ ngoài hành tinh được tìm thấy tại Roswell.
Còn nay Trung Quốc khi thấy không bịt được bí mật căn cứ quân sự khổng lồ này thì họ tung lên mạng đủ các giả thiết để làm mọi người dối trí. Ví dụ như họ lấy danh nghĩa các cư dân mạng Trung Quốc cũng có những nghi ngờ tương tự về địa điểm bí ẩn. Một người viết trên trang web Baidu: “Nó có thể là một căn cứ của người ngoài hành tinh”. Người khác bình luận: “Nó trông giống các cơ sở năng lượng mặt trời.”
Bức ảnh đầu tiên, chúng ta có thể hình dung đây là sự sắp xếp của các đường kẻ. Nhiều khả năng chúng là những con đường hay ma trận lớn nhất thế giới. Tuy nhiên, tại sao chúng lại xuất hiện ở giữa vùng sa mạc cằn cỗi này thì chưa ai có câu trả lời chính xác. Hình thù kì dị này được phát hiện ở huyện Đôn Hoàng, tỉnh Cam Túc, một khu vực hẻo lánh gần biên giới Mông Cổ, nằm ở phía Bắc sông Shule (Sớ Lặc hà 疏勒河) chảy qua cao nguyên Tây Tạng vào sa mạc Kumtag (Khố mỗ tháp cách 库姆塔格沙漠).
Còn đây là hình ảnh một mạng lưới gồm bốn ô vuông mỗi cạnh, trông giống như là những lỗ hình vuông hoặc những khối kim loại. Nằm rải rác trong khu vực đó là những mảnh vụn chưa xác định.
Khi phóng to bức ảnh, người ta nghi ngờ chúng là những chiếc ô tô bị phá hủy vì nguyên do nào đó. Bức ảnh này cho thấy một “xa lộ điên” hình thành giữa sa mạc hoang vu. Khi nhìn gần, chúng ta có thể hình dung chúng được tạo ra bởi những chiếc xe ủi sắp xếp theo thứ tự.
Tiếp theo là những vòng tròn kì quái giữa sa mạc Trung Quốc. Thoạt nhìn, người ta có thể hình dung đây là một tác phẩm của người ngoài hành tinh. Tuy nhiên, khi nhìn gần người ta có thể thấy những chiếc máy bay và xe tải ở trung tâm vòng tròn. Nhiều khả năng đây là một căn cứ quân sự của Trung Quốc.
Bức ảnh sau cho thấy hàng ngàn đường kẻ trải dài giữa sa mạc. Khi nhìn gần người ta cũng không thể xác định chúng là gì nhưng rõ ràng không phải do tự nhiên tạo ra, bởi chúng nhìn rất đều và lạ lùng.
Người ta nhìn thấy như có đường băng sân bay nhưng không lý giải được vì sao lại có màu xanh.
Người ta còn nhớ Trung Quốc cũng đã đổ tiền của xây các hầm kiên cố chống bon nguyên tử cho các quan chức cấp cao tại Bắc Kinh và Thượng Hải trú ẩn một khi chiến sự xẩy ra. Nơi hầm này có hàng trăm ngàn bình ô-xy và mặt lạ cùng máy điều hòa nhiệt độ, nước uống và thực phẩm đủ cho 1 triệu 5000000 người trong 6 tháng. Hiện nay nhiều thành phố quan trọng của Trung Quốc họ cũng xây các công trình tương tự. Nhiều người cho rằng căn cứ hải quân của Trung Quốc tại đảo Hải Nam cũng được xây dựng thiết kế còn quy mô hơn, chỉ khác là nó nằm sâu ra biển. Nơi đó cho các tàu ngầm của Trung Quốc và các tàu chiến ra vào. Trung Quốc đang có ý định thương thuyết với Đài Loan để sử dụng đảo Ba Bình (trước đây thuộc chủ quyền của Việt Nam, mà Pháp trao cho Đài Loan năm 1946) cho mục đích quân sự bành trướng ra Biển Đông để đổi lại Trung Quốc đồng ý cho Đài Loan quyền tự trị như Hồng kong hiện nay. Đài Loan chưa chấp nhận nhưng đồng ý cung cấp nước ngọt cho các tàu chiến của Trung Quốc. [/spoil]
Đôi điều quái đản ở Việt Nam
[spoil]Bắt đầu là chuyện quái kiệt dối gian của ông cháu đảo Tuần Châu khi báo chí loan tin rằng ông đã nhắn đến 110.000 tin nhắn bầu chọn cho Vịnh Hạ Long trở thành kỳ quan (không biết ban giám khảo có trừ điểm vì sự dối trá?). tác giả Hiệu Minh phanh phui sự thật rằng nếu không có tứ khoái thì thời gian nhắn tin chiếm đến ba tẳm lẻ sáu ngày, còn nếu có nhất khoái trở lên thì ít nhất phải gần 400 ngày. Thời gian đâu để nhắn tin trong vòng vài chục ngày? Gian tham, háo danh, ngông cuồng như thế chẳng trách đâu cái nỗi đau lẹt đẹt của văn hóa - kinh tế cứ phải nhắc nhở mãi hoài.
Chuyện quái làm càn, xằng bậy bất chấp dư luận, lương tâm, điều hay, lẽ phải lại liên quan (có thể chỉ là gián tiếp, có thể ông ta nỏ biết?) đến... ông bộ trưởng bộ VH-TT-DL! Không còn gì để nói khi một đứa trẻ mới 5 tháng tuổi lại đủ cả trình độ ngồi (cho vững), biết (cái Hạ Long), thành thục (hai tay), siêu thông minh (về nắm bắt kiến thức máy tính hiện đại), làm đẹp (trang điểm, PR cho cả nhà) và sau hết là học giỏi (biết cả mặt số, mặt chữ) để làm cái việc mà theo người ta nghĩ, mọi trái tim “yêu nước” phải làm là bầu chọn cho Hạ Long trở thành đệ nhất di sản tự nhiên của thế giới. Chẳng lẽ người ta không nghĩ rằng nếu bạn bè quốc tế biết thì hai từ xấu hổ chỉ mới là món hàng xa xỉ, nhục nhã may ra là món đồ tạm ngó được, tận cùng nỗi ê chề, đau đớn vẫn chưa đủ để thốt thành lời?
Nhưng, có lẽ đỉnh cao của sự coi thường cử tri, coi thường vai trò nghị sĩ, khinh miệt mọi người có chút ít học hành phải thuộc về quái nghị sĩ Nguyễn Minh Hồng. Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ tôi chưa từng biết một nghị sĩ nào có thể làm nhăng, nói càn, dốt nát và vô liêm sỉ đến thế! Chẳng lẽ ông nghị Hồng coi Quốc hội là chốn để vui đùa hay sao khi thảo luật chỉ có hai trang rưỡi, trình luật thì nói là chẳng biết cái luật đó để làm gì? Ở bất kỳ nước nào có chút nhỏ nhoi văn hóa trên thế giới này, nghị sĩ mà như thế thì chỉ có mà đi dọn rác. Thật là xót xa, nghẹn ngào để tự nói rằng với nước ta, mọi điều quái gở vẫn cứ ung dung tự tại như thường. Người dân biết tin vào ai khi cái ác, cái gian, cái dốt, cái cuồng ngông cứ nghễu nghện ở trên chóp của quyền lực? Tại sao Quốc hội không có Ủy ban nào can thiệp, chấn chỉnh hành vi coi thường luật pháp, thể chế ấy? Để một người như thế trong cơ quan lập pháp chẳng khác chi khinh miệt chín chục triệu con người.
Đừng nói nhiều về những điều cao xa tỷ như 5 năm nữa giáo viên có thể sống bằng lương, 5 năm nữa lạm phát sẽ giảm, 9 năm nữa lương công chức thoải mái chi tiêu... Người dân chúng tôi chỉ cần các vị làm sao đó cho có kết quả cụ thể, rõ ràng – lời hứa càng ngắn ngày càng tốt; làm sao đó cho nỗi đau về sự giày vò bởi nhục nhã và hổ thẹn ít đi. Và, quan trọng nhất, làm sao để lãnh đạo phải là những người được nhân dân kính phục, tin tưởng chứ không phải là khinh thường, chán gớm cái sự đời...[/spoil]
Báo Trung Quốc nói về bộ phim “Lý Công Uẩn – Đường tới thành Thăng Long” - bài dịch từ
http://blog.ifeng.com/article/3973714.html
[spoil]
Đôi lời: Nhân dịp Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch ra văn bản số 738/BVHTTDL-ĐA, chính thức cho phép phổ biến bộ phim “Lý Công Uẩn – Đường tới thành Thăng Long”, chúng tôi xin đăng một bản dịch của Quốc Trung, dịch từ báo mạng Phượng Hoàng năm ngoái (bài đã được trích đăng trên Tuần VN). Bài báo cho biết, bộ phim nói trên do Đông Minh Vệ Thị phía Trung Quốc cùng với Công ty Cổ phần Truyền thông Trường Thành, phía Việt Nam, đầu tư, nhưng báo Người Hà Nội thì nói rằng, bộ phim 19 tập “do Đài Truyền hình Việt Nam và Công ty CP Truyền thông Trường Thành phối hợp sản xuất”.
Lý Công Uẩn là quân chủ khai quốc của triều Lý Việt Nam, niên hiệu Thuận Thiên. Năm 1010, tương truyền Lý Công Uẩn đích thân tới La Thành, bỗng nhìn thấy Rồng Vàng từ hồ bay lên, vụt thẳng lên trời. Thế là ông liền dời kinh thành đến La Thành, đồng thời đổi tên là Thăng Long, cũng chính là Hà Nội ngày nay. Lý Công Uẩn đổi thành Nguyên Thuận Thiên, kiến lập triều Lý, trở thành vương triều phong kiến thứ tư của Việt Nam. Việt Nam bắt đầu bước vào cường quốc theo chế độ quân chủ chuyên chế tập quyền trung ương phong kiến. Thế nước mỗi ngày một mạnh lớn, xưng bá ở Nam cương (biên giới phía Nam – ND).
Để kỷ niệm 1000 năm lập kinh đô Hà Nội, do Đông Minh Vệ Thị (SEASTV) cùng Công ty Cổ phần Truyền thông Trường Thành của Việt Nam đầu tư, vở kịch truyền hình lấy sinh thời Lý Công Uẩn làm đề tài đang được chính thức bấm máy tại Hoành Điếm, Trung Quốc vào ngày 9 tháng Giêng.
Ngày 13 tháng 12 năm 2009, tại Hữu Nghị Quan, Trung Quốc, chúng tôi đã đón đoàn diễn viên thuộc nhóm kịch “Lý Công Uẩn”. Họ đều từ Việt Nam, đến Trung Quốc làm việc lần này, họ sẽ tới trường quay Hoành Điếm ở Chiết Giang để tham gia quay vở kịch truyền hình chào đón ngày kỷ niệm hợp tác Trung-Việt lần đầu tiên.
Vở kịch truyền hình này do Trung Quốc và Việt Nam hợp tác quay, đạo diễn Trung Quốc nổi tiếng Cận Đức Mậu làm đạo diễn, nhà biên kịch kịch lịch sử Trung Quốc nổi tiếng Kha Chương Hòa chấp bút, đã hội tụ được nhiều diễn viên hàng đầu của Việt Nam tham gia quay, đội hình rất lớn. Đạo diễn Việt Nam của vở kịch truyền hình này cũng tràn đầy tin tưởng khi lần đầu quay ở Trung Quốc.
Trung Quốc và Việt Nam núi sông nối liền, môi hở răng lạnh, từ xưa đến nay có mối quan hệ gắn bó. Hai nước từng trải qua thời kỳ tốt đẹp, tình đồng chí cộng tình anh em, đồng thời cũng từng trải qua những năm tháng bất hòa, thù hận. Trung Quốc và Việt Nam thiết lập quan hệ ngoại giao ngày 18 tháng 1 năm 1950. Truyền thống hữu nghị giữa hai nước Trung Việt và giữa nhân dân Trung Việt có nguồn gốc lâu dài. Trong cuộc đấu tranh cách mạng suốt một thời kỳ dài, chính phủ và nhân dân Trung Quốc đã toàn lực ủng hộ Việt Nam đấu tranh chống Pháp, chống Mỹ, đã cung cấp nguồn viện trợ quân sự, kinh tế to lớn cho Việt Nam; Việt Nam coi Trung Quốc là hậu thuẫn vững chắc, giữa hai nước đã tiến hành sự hợp tác rộng rãi trong các lĩnh vực chính trị, quân sự, kinh tế… Từ sau thập niên 70, quan hệ Trung Việt trở nên xấu đi. Tháng 11 năm 1991, nhận lời mời của Tổng bí thư Giang Trạch Dân và Thủ tướng Lý Bằng, Tổng bí thư Đảng cộng sản Việt Nam Đỗ Mười, Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Võ Văn Kiệt đã dẫn đầu phái đoàn đến thăm Trung Quốc, hai bên tuyên bố kết thúc quá khứ, hướng đến tương lai, thực hiện bình thường hóa mối quan hệ giữa hai đảng, hai nước.
Ngày 1 tháng Giêng năm nay, khu vực mậu dịch tự do đồng minh Trung Quốc đã đi đến hiệp định sẽ thực hiện mức thuế quan bằng không với 90% mức kinh doanh hàng hóa trong khu vực đồng minh Trung Quốc, đồng thời sẽ mở rộng thị trường kinh doanh dịch vụ về thực chất. Khu vực thị trường chung này với lượng nhân khẩu nhiều nhất đã xây dựng được 10 năm, cuối cùng hiện đã ra mắt. Việc xây dựng thành công CAFTA sẽ tạo ra rất nhiều cơ hội kinh doanh cho giới kinh doanh Trung quốc và Đồng minh. Vở kịch truyền hình đã chọn đúng thời điểm này để bấm máy, cũng là thuận ứng với nhu cầu lịch sử, đặt nền móng cho mối kinh doanh kinh tế qua lại, xét từ góc độ giao lưu văn hóa.
Tư liệu bối cảnh Lý Công Uẩn:
Lý Công Uẩn nguyên tịch Phúc Kiến, kiều cư thôn Cổ Pháp, Bắc Việt, rất được sự kính trọng của tầng lớp thống trị triều Lê, trao chức đầu nhai Điện tiền đô Chỉ huy sứ, thống lĩnh cấm quân. Năm 1006, nhà sáng lập triều Lê là Lê Hoàn bị bệnh chết, con là Lê Long Việt, Lê Long Đĩnh lần lượt lên ngôi, nhưng hổ phụ sinh cẩu tử, quân chính đại quyền của triều Lê chưa được 4 năm đã chuyển về tay đại tướng Lý Công Uẩn. Lý Công Uẩn thấy con trai Lê Hoàn không hề kém cạnh, dã tâm liền nảy sinh từ đó. Năm 1010, Lý Công Uẩn định đô ở Đại Long Thành, kiến lập triều Lý trong lịch sử An Nam.
Bản thân Lý Công Uẩn thực ra là người Trung Quốc. Cho nên, trong thời gian tại vị ông ta hết sức đề cao văn hóa nội địa Trung Quốc, mở rộng chính sách Hán hóa. Vì thế, mặc dù giai đoạn này An Nam thoát ly khỏi Trung Quốc, nhưng mối liên thông về mặt văn hóa giữa hai bên không hề nhạt đi.
Hoàng đế Bắc Tống cảm thấy bất lực trước sự kiến lập triều Lý, nhưng vẫn sách phong Lý Công Uẩn làm quân vương Giao Chỉ và Tiết độ sứ hải quân. Triều Lý đến thời Lý Thánh Tông lên ngôi đổi quốc hiệu thành “Đại Việt Nam”.
Nhưng triều Lý được đằng chân lân đằng đầu, không hề cảm ân đội đức gì trước việc được nhà Tống thụ phong, trái lại còn nhìn thấu được sự yếu ớt của Bắc Tống mà đại cử tấn quân xâm phạm vùng biên giới phía nam của triều Tống. Vị quý tộc hết thời người dân tộc Choang là Nùng Trí Cao đã soái lĩnh bách tính chống lại sự xâm lược của Giao Chỉ. Tuy nhiên, chính quyền Bắc Tống không hề có bất cứ sự chi viện gì, Nùng Trí Cao sau đó tự xưng là Nhân Huệ hoàng đế, từ liên minh với Tống chuyển thành chống Tống, triều Tống cử Địch Thanh đi dẹp Nùng Trí Cao, tàn sát cư dân người Choang.
Vào năm Tống Thần Tông Hi Ninh, Giao Chỉ tập kết 10 vạn đại quân lại xâm lược Tống, tiến công vây chiếm vùng Quảng Tây ngày nay bằng cả đường thủy và đường bộ. Đường thủy do Thái úy Lý Thường Kiệt thống lĩnh, từ Thủy An (Móng Cái, Việt Nam ngày nay) vượt biển tiến đánh hai châu Khâm, Liêm (nay là Hợp Phố). Đường bộ do Tống Vi (?) soái lĩnh từ hai trại Cơ Lang Phốc Thái Bình (nay là Sùng Tả), Vĩnh Bình (nay là Ninh Minh), tiến chiếm châu Ung (nay là Nam Ninh), Tri châu Tô Giám cầm đầu dân binh giữ thành hơn 40 ngày, cuối cùng không địch nổi. Quân Giao Chỉ phá thành xong, đã giết mất hơn 5,8 vạn cư dân nước ta.
Sau khi châu Ung rơi vào tay giặc, trung ương triều Tống hết sức kinh sợ, điều khiển Quách Quỳ phản kích, dần dần lấy được ba châu Khâm, Ung, Liêm từ quân đội Giao Chỉ, giết chết thái tử Lý Hồng Chân của triều Lý, hoàng đế triều Lý của An Nam là Lý Càn Đức bị buộc phải thỉnh hòa. Lúc này, binh lực triều Lý đã suy tổn rất nhiều, quân Tống chỉ cần thừa cơ đánh phủ đầu là sẽ có cơ hồi phục được Giao Chỉ. Tuy nhiên, chính quyền triều Tống lại thỏa mãn với cái sự “hối lỗi sửa sai” của Giao Chỉ, nên lại một lần nữa đánh mất cơ hội quy thuộc Giao Chỉ.
Khi triều Lý truyền đến thời Lý Huệ Tông, vì không có con trai, ngôi vua chỉ được truyền cho con gái, hoàng đế cuối triều Lý đương nhiên là một nữ lưu, vị này được gọi là Lý Phật Kim Chiêu Hoàng, do khinh suất mà đã chuyển giao ngôi vị vào tay chồng mình là Trần Nhật Chiếu, ông ta là con trai (thực ra là cháu trai) danh thần triều Lý, Trần Thủ Độ, và cũng là Trần Thái Tông – kiến lập triều Trần trong lịch sử An Nam.[/spoil]