Tìm đến cái chết để giải thoát mình khỏi bế tắc trong cuộc sống không thể giải quyết được là đúng không?

Daicakodau

Donkey Kong
Tham gia ngày
25/3/06
Bài viết
338
Reaction score
7
Đứng dậy rồi lại gục ngã . Bế tắc trong cuộc sống , mọi thứ . Mất người yêu , mất bạn bè , mất gia đình , công việc . H cũng k biết còn gì để mất. . Mặc dù biết rằng trời có sụp xuống cũng có lỗ mà chui lên,nhưng đó chỉ là lời nói ai chẳng nói được nhưng làm thì khó quá. Tuyệt thực 7 ngày rồi . Quá mệt mỏi với cuộc sống này .
 
Ô kê.
Mất người yêu: Đm đ éo ai chả phải mất, như tôi mất đến mấy lần, lần đầu yêu 2 năm, lần 2 yêu 6 năm, toàn ra mắt đã đời sắp cưới thì mất ok?
Mất gia đình: Bố mẹ tôi mất hết, một mình bươn chải.
Công việc: VL chán thanh niên, việc mất tìm việc khác, đ éo gì phải xoắn ???
Thanh niên đ éo còn gì để mất là quá sung sướng cmnr, trên răng dưới giái đi đ éo đâu chả được.
Nhìn lại mấy người đang nợ 7-800 triệu, vợ con nheo nhóc kia xem họ có khổ không ?
Cảm thấy đ éo còn ý nghĩa gì để sống nữa thì tự tìm cho mình một cái gì đó.
Ví dụ: Làm người đầu tiên cướp ngân hàng. Vạch kế hoạch chi li vào, cướp là phải được. Cướp xong đem chia cho dân, mua đồ đem vào chùa từ thiện ok?
Còn không, đã đ éo sợ chết, làm Punisher / Ghost Rider đi, gặp thằng cửa quyền nào hành dân tối mò vào nhà nó, trừ gian diệt bạo. Bao giờ bị bắt thì tả xung hữu đột rồi chết trong chiến trận, đời sau còn ghi lại.

Còn cảm thấy còn trẻ quá, muốn tự đứng lên, ok sang đây ở nhà tôi, có cơm ăn áo mặc đ éo chết được. Ăn uống chi tiêu ghi lại hết. Sau này vươn lên thành tổng nọ phó kia tôi bắt trả lại gấp đôi. Deal ?

P.s: Chốt 1 câu: Chết làm đ éo gì. Còn quá nhiều thứ phải làm !
 
kiếm gì ăn trước đã rồi tính :D
 
Ô kê.
Mất người yêu: Đm đ éo ai chả phải mất, như tôi mất đến mấy lần, lần đầu yêu 2 năm, lần 2 yêu 6 năm, toàn ra mắt đã đời sắp cưới thì mất ok?
Mất gia đình: Bố mẹ tôi mất hết, một mình bươn chải.
Công việc: VL chán thanh niên, việc mất tìm việc khác, đ éo gì phải xoắn ???
Thanh niên đ éo còn gì để mất là quá sung sướng cmnr, trên răng dưới giái đi đ éo đâu chả được.
Nhìn lại mấy người đang nợ 7-800 triệu, vợ con nheo nhóc kia xem họ có khổ không ?
Cảm thấy đ éo còn ý nghĩa gì để sống nữa thì tự tìm cho mình một cái gì đó.
Ví dụ: Làm người đầu tiên cướp ngân hàng. Vạch kế hoạch chi li vào, cướp là phải được. Cướp xong đem chia cho dân, mua đồ đem vào chùa từ thiện ok?
Còn không, đã đ éo sợ chết, làm Punisher / Ghost Rider đi, gặp thằng cửa quyền nào hành dân tối mò vào nhà nó, trừ gian diệt bạo. Bao giờ bị bắt thì tả xung hữu đột rồi chết trong chiến trận, đời sau còn ghi lại.

Còn cảm thấy còn trẻ quá, muốn tự đứng lên, ok sang đây ở nhà tôi, có cơm ăn áo mặc đ éo chết được. Ăn uống chi tiêu ghi lại hết. Sau này vươn lên thành tổng nọ phó kia tôi bắt trả lại gấp đôi. Deal ?

P.s: Chốt 1 câu: Chết làm đ éo gì. Còn quá nhiều thứ phải làm !

Em giờ không nghề nghiệp gì hết bác à . Có mỗi cái bằng 12 lộn lưng thôi . H k biết làm gì để đứng dậy được .
 
bao tuổi rồi bạn ?....................
 
Em giờ không nghề nghiệp gì hết bác à . Có mỗi cái bằng 12 lộn lưng thôi . H k biết làm gì để đứng dậy được .

do bạn ko nhìn ra cơ hội thôi. Ko có bằng cấp nhưng thạo nghề thì từ từ cũng biết cách mánh mung mà vươn lên. Mình cũng chưa có bằng đại học, bằng phổ thông thì vẫn treo ở trường cấp 3 nhưng 1 tháng tự kinh doanh cũng kiếm hơn biết bao đứa bạn cùng lớp ra trường làm công với bằng đại học trong tay.

Tình cảm thì mình còn oái ăm hơn, thời đi học gặp gái toàn thể loại gì đâu, nhưng về sau khi nghĩ lại thì thấy mình may mắn vì nếu yêu nhầm bọn nó thì giờ mình khổ rồi.

Đời bạn vẫn còn dài, cơ hội vẫn còn nhiều, đừng game over sớm :(
 
24 Tuổi . Cũng biết đời còn dài . Mà thất vọng quá . :8cool_cry:
 
-26 đây nè ông bỡm , nếu dùng để mô tả cuộc đời của tôi bây h thì con số 0 vẫn là number two , cứ cái gì nhích được lên tý xong lại về 0 , bế tắc là quy luật của cuộc sống rồi ko theo được thì bị đào thải thế thôi , còn nếu theo được thì cái mình đánh đổi lại được đó là sự mạnh mẽ , sự chai lì cảm xúc , còn về vật chất hay tình cảm con người cái này không ai nói trước được , đã từng trải qua những hoàn cảnh như này lên phần nào cũng hiểu được cái cảm giác của bạn , của tôi còn là "0" cơ "mất" đã tốt , những lúc như vậy tôi chỉ tự nhủ đó là ngẩng cao đầu lên ko được cúi xuống , phải cố , cố quá thành quá cố cũng phải cố , trên trái đất có 7 tỷ người cái vn này có 80 triệu một ngày có bao nhiêu người die và một ngày có bao nhiêu người đang cố gắng để đi lên và chạy đua trong cái guồng quay cuộc sống này? , bản thân bạn là câu trả lời duy nhất.
 
Mình năm nay 26 , hồi bằng bạn mình cũng chẳng biết làm nghề gì. Bằng thì có mỗi cái giấy chứng nhận tốt nghiệp 12 , mình thấy cái quán cafe kia sắp khai trương nên tuyển người , mình xin vào làm phục vụ 2m5 / 1 tháng. Làm được một tháng mình thấy bên khu bartender thiếu người nên mình liều lĩnh xin vào đó vừa học nghề vừa làm tuy nhiên vẫn lấy lương phục vụ. Mình chịu khó học hỏi quan sát nên 1,5 tháng là mình pha chế được hết đồ uống trong list , sau đó thì mình chính thức làm bartender chính với mức lương dĩ nhiên là cao hơn phục vụ bàn. Nhiều đứa làm phục vụ bàn vào chung với mình lúc đầu nói mình may mắn , nhưng mình không nghĩ vậy vì mình và tụi nó y như nhau , chỉ khác là mình dám chọn hướng đi của riêng mình còn tụi nó thì an phận với việc phục vụ bàn.
 
Thật sự xã hội này rất phức tạp, bạn phải đón nhận thôi, nếu ko có gì chơi mà ko giải tảo dc, bạn có thể kiếm game online để chơi cửu âm chân kinh 2 mới ra đó game khá hay, ko có thể ca hát , nghe nhạc, ví dụ như vào cctalk bạn sẽ hết chán đời, rồi công việc sẽ tìm bạn, mọi thứ sẽ quay lại với bạn, ở trong hoàn cảnh bạn thì có nhiều người trải qua rồi
Thật sự xã hội này rất hỗn tạp, hãy chung tay xây dựng nó, chúng ta đều là con người phải thương yêu nhau mà sống, cha ông ta đã phải hy cho cuộc sống thực tại, còn chiến tranh thì hủy diệt con người, sống trong hòa bình đã là may, việt nam thì phải thương yêu nhau , yêu cả nước ngoài, ngoài kia ko thiếu người muốn kết bạn với bạn, chung tay nhau vượt qua hoạn nạn nha, nói vậy thôi mong bạn đọc vui và giải tỏa trong bạn
 
mất gia đình
cái này nói rõ hơn được ko? mấy cái kia *** có tý lô gam nào hết. riêng về cái này thì đúng là tuyệt vọng thật...
 
Nếu bạn có nhảy lầu thì nhớ chọn chỗ cao cao 1 tí với lộn mấy vòng cho đẹp mắt nhé.
 
Chết là trốn tránh, sống là phải đối mặt.
 
kiếm thử việc ý nghĩa làm xem, vào bệnh viện chỗ mấy người ung thư nằm liệt giường phục vụ chăm sóc họ xem thấy cuộc sống đáng quý cỡ nào, xem vài bộ phim như kiểu gattaca, forest gump mà xốc lại tinh thần, chết nhiều kiểu chết, có kiểu chết khiến họ cười chê nhưng có kiểu chết họ phải khóc vì tiếc nuối bạn
 
cái này nói rõ hơn được ko? mấy cái kia *** có tý lô gam nào hết. riêng về cái này thì đúng là tuyệt vọng thật...

K còn bố mẹ thôi . Nhiều việc xảy ra cùng lúc quá .
 
1 cánh cửa đóng lại với bạn, sẽ có một cánh cửa khác mở ra, giống như người yêu ấy
 
K còn bố mẹ thôi . Nhiều việc xảy ra cùng lúc quá .

cậu nghĩ bố mẹ cậu dưới suối vàng có muốn cậu tự tử ko, qua con bĩ cực sẽ nhẹ nhàng hơn, về sau sẽ có bạn bè có sở thích có niềm vui, sẽ có vợ có con, quan trọng là mạnh mẽ lên vượt qua thời kỳ tăm tối này của cuộc đời
 
Nếu cách đây 50 năm bà nội naz cũng nghĩ như này lúc bỏ cuộc sống quyền quý trốn nhà theo chồng (ko hôn thú) vô SG chỉ để bị bỏ rơi với thằng con 4 5 tuổi (ông già mình) lang thang ngủ dưới gầm cầu thì chắc giờ tớ éo có tồn tại để ngồi ở đây gõ linh tinh mấy cái này :1cool_byebye:.

Hay đến lúc ông già lên 22 vừa tốt nghiệp sư phạm xong thì bà mất sớm vì lao lực, ổng ko nhà ko anh em ko ng` thân phải ngủ nhờ nhà người ta, ngủ ngoài công viên, lén ngủ trong nhà tắm công cộng cũng tự tử thì tớ cũng éo có tồn tại để ngồi ở đây gõ linh tinh mấy cái này :1cool_byebye:

Còn bò lên đây emo được thì còn sống được, vại đi :5cool_big_smile:. Nói chung cái nhà tui đi lên từ cái tệ hơn cả con số 0 nên từ nhỏ được dạy nghiêm lắm, cũng chỉ biết nói nhiêu đây thôi. Chết lúc nào cũng dễ, nhưng chết rồi chả được gì hết, kể cả thanh thản hay yên nghỉ gì đấy, con ng` ta chỉ thanh thản hay yên nghỉ lúc còn sống thôi chứ chết rồi biết quái gì mà thanh thản hay yên nghỉ.

Tuy nhiên cũng xin chia buồn cùng việc đã xảy ra với 2 bác nhà chủ topic.
 
Chỉnh sửa cuối:
Ừ . Cảm ơn mọi người . Ngày mai đi test AV để bữa sau phỏng vấn làm việc trên tàu . Mong là phỏng vấn thành công rồi đi xa . Ở đây đau lòng quá .
 
Mình thì chỉ vì không biết viết báo cáo thực tập + luận văn tốt nghiệp mà cũng đang chán đời vãi cả ra rồi, chả biết làm gì, bế tắc kinh khủng. Thôi vào chúc thớt cố gắng vượt qua :)
 
Back
Top