@wonbin :Đâu , mọi người tự bảo em bị tự kỉ đấy chứ

.
@check47: Thực ra tôi làm bí thư vì như tôi đã nói , đa số bọn nó trong lớp quý tôi + 1 phần suốt ngày liên lạc làm quen với các lớp khác để tìm đội đá bóng nên trông năng động thôi ( thực ra không thích làm nhưng không làm không có đội để đá , bề ngoài cười nói nhưng thực ra chẳng thích bọn nó tẹo nào ) , hôm đây đúng hôm tôi trốn học ai ngờ bọn nó tiện thể bầu tôi luôn , vì được 200k/tháng + 0,5 điểm học kỳ tất cả các môn nên đành làm

-Thực ra thì không phải tôi không biết biểu lộ cảm xúc đâu, tôi có thể nói tôi là 1 diễn viên

, nên đôi lúc 1 vài thằng cấp 2 gọi tôi là thằng 2 mặt vì lừa bọn nó tin sái cả cổ thế mà cũng tin được

Bố mẹ tôi càng không khô cứng , mẹ tôi hay chia sẻ khó khăn với tôi , hỏi han tôi , bố tôi hỏi han ít hơn nhưng có cái j vui thì lại nhảy múa

, bố tôi nói cũng rất nhiều ...
- Điều duy nhất tôi cảm thấy khi viết bài đầu tiên trong topic này là tôi cảm thấy tôi không thực sự thích những người xung quanh mình , tôi có thể chơi vui cười đùa với bọn nó , bọn nó gặp khó khăn , OK tôi có thể giúp chút ít nhưng nếu nhảy vào lửa vì bọn nó thì chẳng ai mà tôi muốn hi sinh thân mình nhảy dùm , bạn bè vay tiền trong túi có tiền nhưng giả vờ khốn khó , cho nó vay 1 ít thôi không trả cũng được . Bạn bè nhờ giúp đỡ nhưng vào lúc mình mệt , cũng bày biện từ chối cho xong . Tôi cảm thấy tôi ích kỉ , không chia sẻ với người khác , không quan tâm giúp đỡ người khác , thế nên tôi không có cảm xúc nhiều với người khác . Bạn bè tôi ôm nhau chia tay lúc tốt nghiệp , ôm nhau chia tay lúc đi du học , khóc sướt mướt , nhưng tôi chỉ đứng nhìn không chút cảm xúc , có chăng cũng chỉ là 1 vài kỷ niệm vui buồn lẫn lộn thoáng qua trong tĩnh lặng . Tôi cảm thấy thật trống rỗng lúc chia tay đó , đó chính là lý do tôi lập Topic này .
Cám ơn 1 vài bạn đã góp ý cho tôi, cũng tại tuần vừa rồi mệt wa , mỗi ngày ngủ có 5 tiếng , buổi chiều định ngủ bù , bạn bè hết đứa này lại đến đứa nọ lại lôi đi chơi , bó tay. Nên cũng có chút mệt mỏi khó chịu.