.•:%´¨`*:•.Gửi em - người đã xen ngang vào cuộc đời anh..•:%´¨`*:•.
[spoil]
Hà Nội ngày 9 tháng 1 ...
Thứ bảy, ngày cuối tuần, ngày máu từ mọi con phố kỉ niệm, len lỏi qua các ngõ ngách tiềm thức, ào ạt từ dòng thác cảm xúc chảy xuôi về con tim, đã lâu lắm rồi anh mới dành một chút thời gian ít ỏi của ngày cuối tuần này để nghĩ về em. Nghĩ về quá khứ, nghĩ đến hiện tại, nghĩ tới tương lai, không ít lần anh tự hỏi rằng em đã xen ngang vào cuộc đời anh được bao nhiêu lần rồi.
Đếm được không?
Lý trí của bộ não có thể nhẩm tính được, còn cảm xúc từ nơi trái tim thì không. Nếu chỉ có thể chọn lấy một, thì được hay là không?
Không đếm được!
Nói dối! Ừ thì là vậy, vì cảm xúc không cho phép được đếm, cảm xúc nhường mọi quyết định cho bộ não chứ nhất quyết không nhường tình cảm cá nhân của riêng cảm xúc. Nhưng cảm xúc vẫn còn nhớ đến em, nghĩ về em. Em của ngày xưa, em của hôm nay và em của ngày mai.
Em là người anh ghét.
[spoil]Suốt cả quãng thời gian học phổ thông, chưa có người nào khiến anh cảm thấy dễ ghét như em đến vậy, lúc đó anh hãy còn là một thằng ranh con mới lớn, tự ái sánh ngang với tự kỉ vốn có, anh làm sao mà quên được cái lần em nằng nặc đòi cô chủ nhiệm chuyển chỗ anh đi chỉ vì ham chơi bóng rổ, suốt ngày mồ hôi đầm đìa, dơ dáy, lười tắm gội. Rồi đùng một cái đến năm cuối 12, cô lại chuyển anh về ngồi cạnh em. Khiến anh như ngồi trên lò lửa, ngày nào cũng phải dậy sớm tắm gội sạch sẽ hàng chục phút đồng hồ, giặt từng cái áo, ngâm nước xả từng cái quần để đến lớp lúc nào cũng thơm tho bóng bẩy, rồi bỏ cả bóng rổ vì sợ ra mồ hôi, tay chân lấm lem, mỗi lần đi chơi game là một lần thay quần áo khi về nhà. Nghĩ cũng buồn cười, anh chẳng phải vì thích em hay cố lấy lòng em, mà chỉ bởi lúc đó tự ái của một thằng con trai mới lớn không cho phép mình bị coi thường, càng không để cho người đã từng coi thường mình lại có cơ hội coi thường mình lần nữa.
Anh và em đều thay đổi, thay đổi theo chiều hướng tốt đẹp hơn, có lẽ đây cũng là điều cô chủ nhiệm muốn, ở cái năm cuối cấp này, có thể để cả lớp xích lại gần nhau hơn, không thù ghét nhau là cô lấy làm vui lắm. Chỉ có điều dường như cô đi xa quá rồi, đây là cuộc sống thực tại, đây không phải là một bộ phim lãng mạn trên màn ảnh, cái chúng ta không bao giờ thay đổi là cái tôi cá nhân quá lớn của cả hai, nước vốn không thể dung hòa với lửa, tuy có sống gần nhau cách mấy thì một trong hai cũng chẳng thể tồn tại. Hoặc là nước sẽ không chịu nổi nhiệt nóng mà bốc hơi tan biến, hoặc là lửa không rực cháy mà sẽ tắt ngấm vì lạnh giá. Lần trước là em, và lần này thì đến lượt anh, chủ động nằng nặc đòi cô chuyển mình ra ngồi riêng một chỗ, tâm nguyện lớn nhất mà anh lúc nào cũng mong muốn, với anh mà nói lúc đó tình cảm nam nữ là thứ rất đỗi phù du, chỉ có game, bóng rổ và độc cô một mình một cõi mới là nhất.
Anh đã không nhìn thấy em, một người đôi lúc lại dõi theo một người, anh không nghĩ rằng em có tình cảm với anh, và anh cũng không nhìn thấy tình cảm của mình với em. Mặc dù có duy nhất một lần anh nói với bạn mình rằng dường như anh đang say, say một chút ánh nắng ở đâu đó thoáng qua tâm trí mình, nhưng anh hầu như không còn nhớ gì đến nó khi ấy. Nói đúng hơn thì tình cảm ngủ quên áy vùi sâu trong căn phòng tiềm thức bao quanh bởi lớp mây mù vô tâm. Chìa khóa duy nhất để đi vào đó, để chính bản thân anh nhận ra được sự tồn tại của căn phòng ấy có lẽ là em, là lời nói của em. Giờ anh nghĩ, tại sao lúc đó em chỉ nhìn anh, lúc đó tại sao em chỉ thoáng buồn, lúc đó tại sao em lại nhận ra sự tồn tại của ngôi nhà tình cảm trước cả anh, mà em lại chẳng nói một lời nào. Trách em ích kỷ, hay là trách anh lạc lối đây. Có thể lỗi không thuộc về ai, mà chỉ vì chúng ta quá non trẻ.
Có lẽ điều cô chủ nhiệm mong muốn thực sự chưa trọn vẹn, chúng ta không thể thành một đôi, em không thể hoàn toàn rũ bỏ được tính cách tiểu thư nhà giàu hoàn hảo, anh không thể hoàn toàn gạt bỏ cái tôi cá nhân, cái vô tâm băng lạnh của con tim. Ngôi nhà tình yêu nơi mà chỉ có tên của anh và em gắn ở đó, mãi mãi nằm trong khu rừng kí ức mà thôi. Đến bây giờ thì cả anh cũng đã biết có sự tồn tại của ngôi nhà ấy rồi, và cũng biết nơi chìa khóa để mở cánh cửa vào trong ngôi nhà ấy đang ở đâu. Nhưng anh hiểu một điều, anh không nên mở cánh cửa đó ra, đó là kí ức vô thức của tuổi học trò đầy trong sáng, đó sẽ là tai họa, là ngang trái của hiện tại và tương lai nếu anh cố mở ra.
Bây giờ, nếu em biết, chắc em sẽ hỏi, khi đó chúng ta gặp lại tại đám cưới của Dũng Mốc, tại sao anh không nói gì, tại sao anh vẫn vô cảm, vô tâm như ngày xưa phải không. Có lẽ em sẽ không khỏi bất ngờ vì anh quá khéo léo, thủ đoạn và đầy tiểu xảo. Anh diễn một vai diễn vô cùng quen thuộc, vai diễn người con trai vô tình, vô cảm và vô tâm ngày nào. Chỉ khác khi đó anh là nhân vật chính, còn bây giờ anh lại là diễn viên thủ vai nhân vật chính đó. Em sẽ trách anh đúng không, vì dù gì chúng ta cũng có thể làm bạn, để mà trò chuyện, mà hỏi han cơ mà. Có lẽ sẽ là như vậy, nếu như không có tin từ mọi người rằng hai tuần nữa tới lượt em lên xe hoa.
Vẫn là ánh mắt ấy, nhưng đã được nữ tính hóa hơn rất nhiều và lời nói cũng vậy. Nếu đây là bốn năm về trước thì tốt biết mấy. Nhưng không được nữa rồi, cô chủ nhiệm đã không còn chủ nhiệm chúng ta, và cũng không còn có cơ hội ngồi cạnh nhau, cùng học với nhau nữa. Tia nắng cảm xúc đã tắt rồi, trước mắt chúng ta là hiện tại, là em sắp về bên niềm vui trọn đời, là anh sắp đi về cõi lãnh đạm, anh không thể để tia nắng xuất hiện, quyết không thể. Anh không muốn em phải đau, phải khó xử, anh không muốn anh trở thành một kẻ thừa thãi của cuộc đời em. Thà anh vô tâm coi như phớt lờ em, thà là như vậy. Sẽ tốt cho cả hai chúng ta hơn, em sẽ hiểu được tất cả điều đó, vào một ngày anh và em ngồi tâm sự với nhau trong một lần họp lớp không xa.[/spoil]
Em là người anh thích.
[spoil]Em đến cũng thật bất ngờ, và càng bất ngờ hơn là đôi mắt của trái tim anh lại hé mở, dòng cảm xúc nóng hổi len lỏi như dòng nham thạch ẩn trong ngọn núi lửa phủ đầy băng tuyết, và thật đáng tiếc là đôi mắt anh lại nhắm, là anh cố nhắm cũng được, hoặc là anh mù cũng được.
Anh đã nghĩ rằng anh không còn có thể yêu ai được nữa, anh đã nghĩ rằng chỉ đơn thuần anh quý mến em, coi em là bạn, chứ không hề yêu em. Sự xuất hiện của em là một món quà đặc biệt mà Thượng Đế dành tặng cho anh, một sự hồi sinh quý giá cho trái tim đã vỡ nát, lạnh giá và chết chóc. Đôi mắt của trái tim mở, có nghĩa là nó nhìn thấy một hình bóng yêu mến. Điều bất ngờ ấy có lẽ là điều kì diệu của riêng anh.
Anh nhớ lúc đó anh bị gán ghép với em ghê lắm, em thì lại ngượng nghịu xấu hổ, thậm chí còn hét cả lên, anh thì không hẳn như vậy, anh chỉ muốn là bạn với em chứ không muốn đi xa hơn. Có lẽ vì đôi mắt của trái tim chưa đồng điệu với đôi mắt thực tại, vết thương trong quá khứ vẫn còn, khiến cho dòng nham thạch không đủ sức mà phun trào khỏi trái tim băng tuyết. Giờ đây có thể em trách anh rất nhiều, rằng tại sao anh vô tâm đến vậy, tại sao anh lại hững hờ với em đến vậy. Phải, nếu có trách thì chỉ trách chữ duyên chưa hình, chữ phận chưa thành mà thôi.
Giá như hai chúng ta quen nhau ở một nơi mà chẳng liên quan gì đến những người xung quanh chúng ta khi đó, giá như hai chúng ta gặp nhau khi trái tim của anh còn lành lặn và bình thường, thì có lẽ đã khác. Anh đoán là em thích anh, anh biết em thích anh, chỉ có điều đó là lúc anh không còn muốn quay đầu lại, không phải vì em đã có một người con trai ở bên, không phải vì anh Sáng và anh chị của em giờ thành ra kẻ thù, mà chỉ bởi chúng ta nếu có đến với nhau đi chăng nữa, cũng không có duyên và phận, anh đã nhận ra từ sớm rằng em mãi mãi không phải là một nửa của anh. Và cũng sẽ thật bất công cho em khi đến với anh vào thời điểm đó, em chỉ là hình bóng khỏa lấp nơi trái tim về một người. Anh xin lỗi, ngàn lần xin lỗi, vạn lần xin em thứ tha, cho những gì anh đã gây ra, cả tốt lẫn không tốt với em, và vì anh không bao giờ yêu em. Sẽ phải lâu lâu lắm, nếu như anh còn cảm giác rằng em chưa quên anh đi, thì chúng ta sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau, bắt tay nhau như những người bạn. Trước sau vẫn là vậy, anh nhất định không quay đầu lại, dù em có dõi theo hay đã quên anh rồi. [/spoil]
Em là người anh yêu.
[spoil]Em đến với anh, chúng ta gặp nhau trên một ngã rẽ cuộc đời này cũng là bởi tạo hóa khéo xếp đặt. Em đan xen giữa hai dòng nước đáng ghét và dòng nước quý mến. Em, người may mắn nhất cho đến bây giờ đã chiếm giữ trọn vẹn trái tim anh, chìa khóa đầu tiên của ngôi nhà tình ái mà anh đã bước chân tới trong cuộc đời này. Em được quá nhiều sự ưu ái từ anh mà có bao người không nhận được. Sự tồn tại của em tựa hồ Trái Đất tồn tại trong hệ Mặt Trời, không quá nóng và cũng chẳng quá lạnh, không quá đáng ghét và cũng đủ tình cảm. Chưa có ai khiến anh hạnh phúc nhiều đến vậy, và cũng chưa có ai khiến anh đau khổ đến vậy, một trái tim vỡ nát, một tâm trí hoảng loạn. Chưa đủ, mà là một ngã rẽ vô cùng lớn cho cuộc đời anh từ đây trở vê sau.
Còn nhớ không, cái lần đầu tiên anh gặp em sau đôi ba lần chat chit quen từ một người bạn giới thiệu, em không có đôi chân dài hoàn hảo, nhưng khuôn mặt em xứng đáng là mỹ nhân nhất nhì đối với anh, và có lẽ là so với bao nhiêu người con gái khác. Em là người con gái chín chắn nhất mà anh từng biết, cũng là người hay nóng giận nhất mà anh đã từng biết. Khi mà trái tim vừa mới hoàn thiện, khi anh vừa thi tốt nghiệp và thi đại học xong, thì em xuất hiện, chiếm lấy trái tim, suy nghĩ, và cảm xúc của anh. Công bằng mà nói em nợ một lúc hai người con gái đấy, một người kích hoạt trái tim anh, và một người hồi sinh trái tim anh sau những gì em đã gây ra. Cũng phải thôi, em là người anh yêu cơ mà.
Còn nhớ không, lần đầu tiên anh nói câu anh yêu em, khiến em đã bất ngờ, nhưng anh biết em thích anh, cảm xúc không có tuổi tác, em hơn anh ba tuổi nhưng con tim của em lại bằng tuổi với con tim của anh. Em không từ chối mà cũng chẳng đồng ý vội vàng, nhưng em lại đồng ý hẹn hò với anh lần đầu tiên. Anh biết tình cảm của anh và em lớn lên dần mỗi ngày. Và cũng dần đứt gãy, rạn vỡ từng ngày, không phải do chúng ta đã hết tình cảm với nhau, mà bởi vì hai chữ số mệnh, chúng ta không có duyên kiếp trăm năm với nhau. Anh đã biết điều đó rồi, khi mà lý trí và trái tim đã hoàn toàn hồi sinh, thậm chí còn hoàn hảo hơn xưa nữa.
Còn nhớ không, hôm mùng một Tết Tây, anh và em ra đường Hàn Quốc chơi, hai đứa ngồi hóng mát, tay trong tay, vai kề vai cùng ngắm đèn trời, ngắm nước lạnh trong veo hồ Tây. Để rồi khi bừng tỉnh thì vội vàng phóng như điên như dại về nhà em khi đồng hồ điểm 12h hơn. Chắc lúc đó chẳng ai nghĩ chúng mình ở ngoài đường chơi đâu nhỉ.
Còn nhớ không, lần đầu tiên anh đi làm thêm, lần đầu tiên anh tự kiếm tiền, cũng là lần đầu tiên anh tự tổ chức sinh nhật cho em, làm em cảm động vô cùng, để rồi đó cũng là lần cuối cùng anh còn tổ chức sinh nhật cho em. Chúng ta chia tay nhau khi anh còn chưa nhận lại được quà ngày White Valentine. Còn chưa kịp để em tổ chức sinh nhật lại cho một người sinh vào ngày Lonely Valentine. Ba năm rồi, ngỡ như chỉ mới ngày hôm qua.
Anh vẫn nhớ, ngày chia tay của chúng ta ập tới, như thể một định mệnh đã được sắp sẵn, bảy ngày sau lễ Valentine 14 tháng 2. Và chuỗi ngày sống trong bóng tối đằng đằng ba năm, mà ngỡ như đã ba thế kỉ, một năm trời anh sống trong trạng thái tâm thần phân liệt, bởi nhìn đâu, bất cứ ai, cũng thấy giống em, cũng thấy có bóng hình em ở đó, anh đau lòng tới mức hết tự trách mình, trách em, rồi lại than trách cho sự bất công của số phận, sự sai lệch duyên phận của tạo hóa, đôi lần lại ngửa mặt lên trời mà hỏi, mình có đáng nhận những điều này hay không.
Anh vẫn nhớ, có một người con trai nào đó lang thang trên con phố dài ấm áp mùa Valentine, nhưng cõi lòng thì băng lạnh tựa hồ ngày đông băng tuyết phủ lấp một con đường dài, rồi băng rạn nứt lộ ra từng vết huyết mạch, tuyết tan chảy để lại dòng nước cô độc lạnh lẽo, đau đớn và tê tái khi chợt nhìn thấy một đôi tình nhân lướt ngang qua mình, tay trong tay, vai kề vai thật ấm áp biết mấy. Có một người con trai nào đó chỉ vì cố chấp không chịu quên một người, không bằng lòng với số phận hẩm hiu mà sẵn sàng gạt bỏ tất cả những người con gái đến sau, lao đầu như điên như dại vào công việc, hòng kiếm tìm một cái gì đó, xây dựng cho tương lai một cái gì đó, để khỏa lấp đi nỗi hận thiên thu kia.
Anh vẫn nhớ, và anh biết em cũng không bao giờ quên, chúng ta gặp lại nhau ngày hôm nay, với tư cách là bạn bè, chỉ có điều anh và em chẳng bao giờ là những người bạn tốt của nhau được. Có lẽ Valentine này em sẽ vẫn cô đơn giống như anh thôi, ai bảo em ngang bướng quá mà. Cứ vậy thì em thành bà cô mất thôi.
Cảm ơn em vì đã cho anh nhận ra anh cần phải đi vào đúng con đường mà số mệnh đã sắp đặt, chắc chắn nó sẽ hoàn hảo bởi anh đã phải trả một cái giá quá đắt, anh tin rằng mình sẽ được đền bù xứng đáng ở tương lai, anh tin là như vậy. Cảm ơn em vì đã mạnh tay giết chết một con tim yếu ớt, nhạy cảm, để tái sinh một con tim mạnh mẽ, không nóng cũng không lạnh, tuyệt vời tới mức chính anh cũng không ngờ nó lại tuyệt vời đến vậy. Và cảm ơn em, vì sau tất cả, anh trưởng thành một cách vượt bậc, dù đôi lúc bản thể hoàn hảo đó lại quá đáng sợ và đáng lo. Nhưng không sao, có như vậy thì sau này, không thứ gì có thể đánh ngã được anh nữa. Đó mới thực sự là món quà to lớn mà Thượng Đế dành cho riêng anh. Phải không em.
Điều anh mong nhất bây giờ là em hãy suy nghĩ kĩ về cuộc đời sau này, em là con gái, không thể không lập gia đình, em đã có tuổi rồi, nếu như năm năm nữa mà không lập gia đình đi, thì em gần như chắc suất bà cô rồi đó. Ngốc ạ, người ta nói an cư mới lạc nghiệp, em muốn làm gì thì cũng phải nghĩ đến hạnh phúc cá nhân chứ.
[/spoil]
Em là người trói chặt cuộc đời anh.
[spoil]Khi mà trái tim anh đã trở nên hoàn hảo, và cũng phải trả một cái giá rất đắt là cực kì sắc lạnh hòa lẫn nóng bỏng, vô tình vô cảm hòa lẫn hết lòng quan tâm, thì em chắc chắn sẽ là người phụ nữ ảnh hưởng mạnh mẽ nhất lên toàn bộ cuộc đời anh sau này, tất nhiên anh không phải người theo chủ nghĩa đa thê hay " nhìn đào non mới quên mai thuở nào ".Em sẽ là thế nào, chắc sẽ giống một bức tranh hoàn mỹ dưới bàn tay là con mắt đã bị nó hút hồn, một nửa tuyệt vời của mảnh ghép còn lại là anh.
Em chẳng phải là người được hưởng sự ưu ái đầu tiên của anh, nhưng chắc chắn sẽ là người được hưởng nó dài lâu nhất và nhiều nhất. Em là ai, em đến từ đâu, em sẽ xen ngang cuộc đời anh ra sao và bằng cách nào, vô tình hay hữu ý, anh không biết nữa. Có thể Thượng Đế sẽ trả lời cho anh vào một ngày định mệnh, nằm ở ngã rẽ phía trước, con đường có biển báo hiệu mang tên tương lai.
Có thể là anh và em sẽ gặp nhau, hoặc có thể sẽ không bao giờ, có thể em sẽ là người mãi mãi ở bên anh, hoặc em chỉ là người anh gặp gỡ tại một ngã rẽ chứ chưa phải là người cuối cùng. Vì giờ đây anh nhất quyết không bao giờ muốn gặp em, anh muốn mình xuất hiện trước mặt em, thành đạt và chững chạc, lịch lãm và đẹp đẽ tựa một chàng bạch mã hoàng tử cao sang, ít ra là như vậy. Và quan trọng nhất là chàng trai ấy sở hữu một trái tim rộng mở, chứ không phải là phủ đầy băng giá và gai góc như bây giờ.
Con đường của một người phụ nữ tận cùng là cái đích tình yêu, hạnh phúc gia đình, con đường của một người đàn ông mà cụ thể là chỉ có riêng ở anh, tận cùng là đỉnh cao của vinh quang sự nghiệp, bởi ngã rẽ này đã được quyết định từ sau khi trái tim hồi sinh trở lại, lý trí bộ não cùng đồng điệu với cảm xúc con tim. Anh sẵn sàng một đời này chẳng bao giờ gặp em nếu như anh không đi được trên con đường, không tới cái đích to lớn ấy, cái mà anh sắp xếp và nguyện cầu từng ngày, từng giờ, từng giây, từng phút. Xin em đừng trách anh, xin em hãy hiểu cho anh, có thể anh cũng sẽ chẳng yêu em, có thể em sẽ chỉ là một con bài đặt trên một ngã rẽ, để mượn đó anh có thể bật cao, bay xa, vuơn gần tới cái đích hoài bão.
Anh!
Người của chiều không gian thứ tư, tự kỉ và lạnh lùng, ấm áp và giàu cảm xúc. Tự tin và cũng tự ti không kém, khiêm tốn và cũng đầy kiêu ngạo. Anh nằm ở một thế giới không có thực, thế giới mà dễ bước vào với những ai biết lối, khó đặt chân tới với những ai hời hợt, thiếu xét đoán. Có thể em cũng là một người của chiều không gian thứ tư, có thể chẳng phải vậy. Dù là thế nào thì cũng phải xem chúng ta sẽ có duyên hay không đã. Em nhỉ.
Anh!
Người vẫn còn giữ lại một chút ít những cảm xúc trong đống tàn tro tình cảm, chỉ đợi có thể gặp gió là em để mà bùng lên, soi sáng một vùng thảo nguyên rộng lớn với thảm cỏ xanh tươi là tình yêu và bầy cừu là hạnh phúc bao quanh. Ở đó có hai người, cùng nhau tay nắm tay, miệng hát vang lên những khúc ca ngọt ngào đầy êm ái và du dương , cuối cùng, trên hết là chúng ta yêu nhau.
Anh!
Người vẫn đang phải vật lộn với cuộc sống, gạt bỏ cảm xúc cá nhân qua một bên, ném mình vào trốn gió mưa bão táp để tìm những nguồn vật liệu quý giá trong chiếc túi cuộc sống đầy vạn năng, người luôn giữ tư tưởng cố chấp rằng mình sẵn sàng đánh đổi hoặc chỉ lựa chọn một trong hai thứ, hoặc tình yêu, hoặc quyền lực, sẽ không bao giờ ngừng nghỉ, nhất là khi anh vừa nhận được tin công ty ấy, niềm ao ước mà anh hằng mong sẽ khởi nghiệp từ đó lại đang có thông tin tuyển dụng, anh sẽ phải nỗ lực hết mình để có thể tạo ra bước khởi đầu tốt đẹp. Ngôi sao nhỏ bé là anh, luôn hướng tới nơi có sự xuất hiện của một ngôi sao lớn, ngôi sao đó có thể là em, cũng có thể là sự nghiệp mà anh hằng mong ước, đời này được cả hai thì có lẽ phải xem duyên nghiệp anh tu từ kiếp trước thế nào, thì mới có nhân quả ngày ấy. Và anh muốn nói rằng.
Em hãy giữ gìn sức khỏe nhé, để khi chúng ta gặp nhau, anh không muốn em là một người yếu ớt, thiếu sức sống, tầm thường và xấu xí, để mà anh vô tình hoặc cố tình phớt lờ em. Để rồi em lại như những người con gái khác, chỉ xen ngang được vào cuộc đời anh chứ chẳng thể trói buộc được nó.
Em hãy cố gắng lên, nỗ lực tìm kiếm những vật liệu cho ngôi nhà tương lai của hai chúng ta mai sau, bởi anh muốn ngôi nhà đó có anh là trụ cột vững chắc và em là những mảnh ghép tuyệt vời gắn liền với nó. Có như vậy chúng ta mới tồn tại trong sự vĩnh cửu của hạnh phúc yên bình được.
Và điều cuối cùng, hãy tha lỗi cho anh, nếu anh chỉ coi em là một con bài mưu tính cho sự nghiệp đầy tham vọng của một đời mình. Nếu anh vô tình bỏ quên mất em trên một ngã ba đường. Hãy tha lỗi cho anh nếu như anh chỉ là kẻ bất tài, mãi mãi không bao giờ gặp được em ở điểm cuối con đường, nếu như là vậy, anh mong rằng em sẽ có hạnh phúc trọn vẹn bên một người khác mà không phải là anh.
Có thể Valentine này và những Valentine kế tiếp, anh sẽ không ở bên cạnh em, sẽ phải để những người con trai khác thay thế anh rồi. Biết làm sao được, tất cả nằm ở hai chữ duyên số mà.
Trước khi để chữ nếu đó xảy ra.
Anh sẽ không bao giờ ngơi nghỉ.
[/spoil]
Chúc cho em một năm mới may mắn với những niềm vui bên gia đình và người thân, ngôi sao ở trên cao là anh sẽ luôn dõi theo bước đi của em, quan sát và cầu chúc những điều an lành cho em. Nếu có khi nào đó anh vô tình bỏ qua, hoặc vì sự có mặt một ngôi sao lớn mà quên đi mất, thì cũng hãy cầu chúc cho anh như anh đã cầu chúc cho em, vậy nhé, em của cuộc đời anh.
Gửi tặng em, một nửa của thế giới này.
Hà Nội ngày 9 tháng 1 ...
Juka
[/spoil]